An Sinh và Lý Huyền hiển nhiên cũng đã nhận ra, cả hai đều ép sát vào vách đá, không dám nhúc nhích.
Con chim khổng lồ dang rộng đôi cánh rồi đột ngột vỗ mạnh một cái. Ba người Chu Văn lập tức cảm thấy không ổn, chỉ cảm nhận một cơn lốc xoáy cuồn cuộn bốc lên, cuốn phăng cơ thể họ đi.
Bịch! Bịch! Bịch!
Cả ba người đều bị quăng ngược trở lại nền đá, ngã choáng váng, hoa mắt chóng mặt, một lúc lâu sau mới gượng dậy nổi.
Sau khi quay đầu nhìn lại, trên ngọn cây đại thụ đã không còn thấy bóng dáng con chim khổng lồ đâu nữa. Họ nhìn trái ngó phải cũng không phát hiện ra nó, dường như nó đã bay trở về hốc cây.
- Xem ra nó biết chúng ta ở đây từ lâu rồi. Nếu nó không giết chúng ta, tại sao lại muốn giữ chúng ta lại đây? Chẳng lẽ nó coi chúng ta là lương thực dự trữ, định để dành ăn Tết à?
Lý Huyền vẫn còn tâm trạng đùa cợt.
- Có phải là lương thực dự trữ hay không thì chưa biết, nhưng chắc chắn là nó muốn giữ chúng ta lại đây.
Chu Văn nói.
- Nếu nó không giết chúng ta thì chúng ta vẫn còn cơ hội, nghĩ cách khác thôi.
An Sinh vừa nói vừa nhìn quanh.
Dù sao con chim khổng lồ cũng đã theo dõi họ từ sớm, nghĩ nhiều cũng vô ích. Chu Văn chán nản, lọ mọ đi lại trên nền đá, muốn tìm thứ gì đó hữu dụng.
- Món này không tồi!
Lý Huyền tìm được một cuốn tạp chí Hoa Công Tử trong buồng lái của một chiếc xe tải.
Chu Văn nhặt được một chai nước ngọt, xem hạn sử dụng thì thấy còn hơn một tháng nữa nên mở ra uống, vừa uống vừa đi tới trước một chiếc xe việt dã. Chiếc xe này trông có vẻ là kiểu cũ, đèn pha vỡ nát, thân xe cũng biến dạng nghiêm trọng.
Thân xe phủ đầy bùn đất, bên trong cũng chẳng khác gì, xem ra đã hứng chịu gió mưa một thời gian rất dài.
Chu Văn nhìn vào trong, thấy trên ghế sau có một cái nôi trẻ em cũng đầy bùn đất, thầm nghĩ:
- Chủ nhân chiếc xe này chắc đã mang theo con nhỏ. Không biết họ ra sao rồi, hy vọng là không có chuyện gì.
Trong xe có quá nhiều bùn đất, dường như chẳng có gì hữu dụng. Chu Văn định quay người rời đi thì ánh mắt đột nhiên phát hiện một vật giống cây gậy phủ đầy bùn đất kẹt trong gầm xe.
Chu Văn dùng tay nắm lấy vật đó rồi rút mạnh ra.
- Đây là một thanh đao.
Chu Văn lau lớp bùn đất bên ngoài, để lộ ra hình dáng thật của nó, là một thanh trường đao có vỏ.
Đao thuộc loại đao thẳng nên vỏ đao cũng thẳng, nối liền với chuôi đao, trông như một cây gậy dài khoảng một mét hai.
Lau sạch rồi mới phát hiện, thiết kế của thanh đao này trông như một đốt tre. Đuôi đao có họa tiết đốt tre, nối liền với vỏ đao, nếu chỉ nhìn thoáng qua, người ta sẽ tưởng đây là một cây gậy tre.
Trên thực tế, cả chuôi đao và vỏ đao đều được làm bằng kim loại, cầm trên tay vô cùng nặng.
Chu Văn thử rút ra nhưng lại không thể rút được thanh đao.
- Chu Văn, cậu đang làm gì đấy?
Lý Huyền chạy tới, tò mò nhìn thanh Trúc Đao trong tay Chu Văn.
- Tôi tìm thấy một thanh đao, nhưng không rút ra được.
Chu Văn thử mấy lần vẫn không rút được, không khỏi kinh ngạc.
Sức mạnh của hắn cực lớn, ngay cả thép cũng có thể bẻ gãy, vậy mà lại không rút nổi thanh Trúc Đao này ra, điều này thực sự khiến hắn bất ngờ.
- Cậu đùa tôi à? Nhìn thế nào thì đây cũng là một cây gậy tre, làm gì có đao?
Lý Huyền nhìn Trúc Đao trong tay Chu Văn nói.
- Không, nó chính là một thanh đao, tên của nó là Trúc Đao.
An Sinh nghe được cuộc đối thoại của hai người, đi tới nhìn thanh Trúc Đao, có chút giật mình hỏi:
- Thanh Trúc Đao này, cậu tìm thấy ở đâu?
- Trong chiếc xe này.
Chu Văn chỉ vào chiếc xe việt dã bên cạnh rồi nói:
- Không biết có phải lưỡi đao bên trong đã gỉ sét rồi không, tôi không thể rút nó ra được.
An Sinh chui vào trong xe việt dã, vừa tìm kiếm vừa nói:
- Vật liệu đúc Trúc Đao là Nguyên kim, ngay cả vỏ đao cũng không thể gỉ sét, nói gì đến thân đao. Thanh đao này có thiết kế đặc biệt, cậu xoay ngược chiều kim đồng hồ một chút là có thể rút ra.
Chu Văn làm theo lời An Sinh, xoay chuôi đao. Tuy có hơi nặng tay nhưng quả thật nó đã chuyển động. Hắn kéo nhẹ ra ngoài, thanh đao lập tức được rút ra một đoạn.
Thân đao xanh biếc như nước hồ sâu, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo. Trên thân đao có hai lỗ tròn cỡ đầu ngón tay, sống đao thẳng tắp, còn lưỡi đao thì mỏng tang, chỉ nhìn thôi cũng thấy sắc bén đến kinh người.
Chu Văn rút hẳn thanh đao ra, tiện tay vung một đường. Lưỡi đao lướt qua khung cửa sổ bên cạnh, chém đứt nó một cách dễ dàng. Chu Văn không hề cảm thấy chút lực cản nào, độ sắc bén có phần đáng sợ.
- Đao sắc thật! Lại còn làm bằng Nguyên kim nữa, cậu xem còn cây nào khác không, tìm cho tôi một cây đi.
Lý Huyền cũng bị độ sắc bén của thanh đao làm cho giật mình.
- Toàn bộ Liên Bang, số lượng Trúc Đao tổng cộng chỉ có vài thanh, cậu đi đâu mà tìm?
An Sinh từ trong xe việt dã chui ra, hai tay trống trơn, hiển nhiên không thu hoạch được gì.
- Thật hay giả vậy? An gia có nhiều mỏ Nguyên kim như thế, muốn chế tạo một thanh đao thế này mà cũng khó à?
Lý Huyền có chút không tin.
- Mỏ Nguyên kim là vật phẩm bị kiểm soát, mỗi một gram Nguyên kim được khai thác và sử dụng đều phải đăng ký. Về phương diện này, Liên Bang quản lý cực kỳ nghiêm ngặt, đến An gia cũng không thể tùy ý lấy tài nguyên Nguyên kim để sử dụng riêng, huống chi thanh đao này không phải do An gia đúc.
An Sinh nhìn thanh Trúc Đao trong tay Chu Văn nói.
Chu Văn đưa Trúc Đao cho An Sinh. An Sinh nhìn kỹ thân đao rồi nói:
- Thân đao xanh như nước hồ sâu, ẩn hiện huyết văn, thanh đao này đích thực là Trúc Đao trong bộ Tứ Quân Tử Đao rồi. Không ngờ thanh Trúc Đao mất tích nhiều năm như vậy lại ở chỗ này.
- Tứ Quân Tử Đao là cái gì? Sao tôi chưa từng nghe nói qua?
Lý Huyền hỏi.
An Sinh không trả lời Lý Huyền, mà cầm đao lướt nhẹ lên lòng bàn tay mình một cái. Một vệt máu tức khắc hiện ra, máu tươi chảy dọc theo lưỡi đao thành một đường chỉ đỏ, nhưng lại không hề nhỏ giọt.
- Anh Sinh, anh làm gì vậy?
Lý Huyền và Chu Văn đều ngẩn người nhìn An Sinh.
- Quân tử không tranh, nhưng một khi đã tuốt đao thì máu phải văng xa năm bước. Vì vậy, Quân Tử Đao một khi ra khỏi vỏ là phải thấy máu, nếu không sẽ gây bất lợi cho chủ nhân.
An Sinh nói xong, vung thanh đao lên, máu trên lưỡi đao lập tức bị văng ra ngoài. Thân đao lại sạch bóng không một vết bẩn, trong như mặt nước hồ thu.
Tra đao vào vỏ, lúc này An Sinh mới đưa lại cho Chu Văn:
- Văn thiếu gia, đao này tuy sắc bén nhưng lại là vật mang điềm gở, tốt nhất là không nên dùng.
Chu Văn gật đầu, nhận lấy Trúc Đao rồi hỏi:
- Chủ nhân của thanh đao này là ai? Sau này có tìm đến gây phiền phức không?
An Sinh lắc đầu nói:
- Người đúc ra bộ đao này đã chết từ lâu rồi. Chủ nhân ban đầu của bốn thanh Tùng, Cúc, Trúc, Mai đều không có kết cục tốt đẹp. Sau này bốn thanh đao lưu lạc bên ngoài, dần dần mất tung tích, những chủ nhân đời sau của chúng, e rằng cũng chẳng có ai được kết thúc tốt đẹp.
- Thời đại nào rồi mà còn tin vào mấy thứ mê tín đó. Đao tốt như vậy mà không dùng thì đúng là đồ ngốc.
Lý Huyền không cho là đúng.
An Sinh không tranh cãi, chỉ nói một câu:
- Cha của Đốc quân, An lão gia, chính là chủ nhân cũ của thanh Mai Đao.
Nghe xong câu này, Lý Huyền không nói gì nữa. Cha của An Thiên Tá, cũng là cha ruột của Âu Dương Lam, từng là gia chủ của An gia, tiền đồ vô lượng, nhưng lại đột ngột qua đời khi còn trẻ, vô cùng đáng tiếc. Chuyện này giới hào môn quý tộc ở thành Lạc Dương đều biết, Lý Huyền tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Nếu thật sự là do bốn thanh Quân Tử Đao mang đến điềm xấu, vậy thì chúng thực sự rất đáng sợ.