Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 199: CHƯƠNG 196: BẠN LUYỆN

- Chủ nhân cũ của thanh đao này có lẽ cũng giống chúng ta, bị con đại điểu kia bắt về đây. Chắc đến tám chín phần là đã bị nó ăn thịt rồi, đúng là điềm gở thật. Chu Văn, cậu vứt nó đi là vừa.

Lý Huyền lên tiếng.

Ai ngờ An Sinh lại nói:

Đao đã tới tay, giờ cậu chính là chủ nhân của nó. Bây giờ có vứt đi cũng đã muộn, chi bằng cứ mang nó theo.

Chu Văn gật đầu không nói gì, hắn vốn chẳng tin vào mấy chuyện đó nên cũng không bận tâm.

Ba người tìm kiếm một lúc trên đài đá, phát hiện trong cốp của một chiếc xe còn sót lại có hai quả Trứng phối sủng, nhưng chỉ là cấp Truyền Kỳ, trông không phải hàng đắt tiền gì.

Mãi không thấy con đại điểu xuất hiện, ba người bèn lặng lẽ men theo một hướng khác để trốn đi. Nhưng mới chạy được không xa, một luồng gió nóng lại ập tới, cuốn cả ba trở về đài đá. Lần này, họ thậm chí còn không nhìn thấy bóng dáng của con đại điểu.

Sau đó, họ thử thêm vài lần nữa, kể cả việc cố gắng vượt qua mỏm núi để trốn thoát, nhưng kết quả vẫn như cũ, tất cả đều bị gió nóng thổi bay về lại đài đá.

Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời còn chưa ló dạng, con đại điểu dẫn theo sáu con chim non từ trong hốc cây ra ngoài, sau đó đưa chúng lên đỉnh núi.

Ba người Chu Văn cứ ngỡ chúng sẽ bay đi nơi khác như mọi khi, nhưng không ngờ con đại điểu lại dẫn sáu con chim non lên tận đỉnh núi. Sáu con chim non xếp thành một hàng, như những vận động viên nhảy cầu, lao thẳng từ đỉnh núi xuống, vừa tập bay vừa hướng về phía đài đá.

Chu Văn thấy một con chim non lao về phía mình liền định né sang một bên, ai ngờ một lực hút vô hình kéo tới, khiến hắn bất giác lao tới đỡ lấy con chim non đang bổ nhào xuống.

Rất nhanh sau đó, cả ba đã hiểu ra ý đồ của con đại điểu. Nó muốn ba người Chu Văn làm mục tiêu để sáu con chim non luyện tập kỹ năng lao xuống và tiếp đất.

Một ngày trước, Chu Văn có nằm mơ cũng không ngờ mình lại trở thành bảo mẫu kiêm bạn luyện cho sáu con chim non thế này.

Điều khiến Chu Văn bực mình hơn cả là lũ chim non này dường như rất thích hắn, cứ nhè hắn mà lao tới, rất ít khi bay về phía Lý Huyền và An Sinh.

Lý Huyền đứng bên cạnh cười trên nỗi đau của người khác:

- Lão Chu, xem ra nhân duyên của cậu tốt thật, à không, phải nói là điểu duyên mới đúng. Lũ chim non này mê cậu như điếu đổ. Giá mà nhân duyên của cậu cũng tốt như vậy thì đã sớm thoát kiếp FA rồi.

Suốt cả ngày, lũ chim non chỉ tập bay lượn. Thể chất và thiên phú của chúng cực kỳ mạnh mẽ, nhưng vì mới ra đời không lâu nên chưa thể kiểm soát hoàn hảo cơ thể, thành ra trông có vẻ hơi vụng về.

Tuy nhiên, chúng tiến bộ cực nhanh. Chỉ sau một ngày luyện tập, khả năng kiểm soát cơ thể đã tăng lên rất nhiều. Buổi sáng chúng còn bay lảo đảo, đừng nói là đáp trúng người Chu Văn, có khi còn lao thẳng ra ngoài đài đá.

Đến chạng vạng, lũ chim non đã có thể đáp chính xác lên đỉnh đầu Chu Văn.

Khi mặt trời lặn, con đại điểu dẫn lũ chim non trở về hốc cây. Chu Văn cuối cùng cũng được thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ con đại điểu khẽ vỗ cánh, một luồng kình phong lập tức cuốn phăng cơ thể hắn bay về phía hốc cây.

An Sinh phản ứng cực nhanh, vội kéo Chu Văn lại. Nhưng với sức của anh mà cũng không giữ được, hai chân cày trên đài đá tạo thành hai vệt dài, mắt thấy sắp bị kéo ra khỏi mép đá.

- Con đại điểu này âm hiểm thật, ban ngày bắt chúng ta làm bảo mẫu, tối đến lại muốn biến chúng ta thành đồ ăn vặt cho nó!

Lý Huyền cũng lao tới giữ chặt Chu Văn.

Nhưng tất cả đều vô dụng. Con đại điểu vỗ cánh thêm lần nữa, cuốn cả ba người bay thẳng vào trong hốc cây.

- Toang rồi, toang rồi! Lần này chắc chắn phải đi nuôi chim!

Lý Huyền kêu thảm.

Hốc cây rất sâu. Khi ba người Chu Văn rơi xuống đất, họ cảm nhận được lực hút kia biến mất, nhẹ nhàng đặt họ xuống chứ không để họ rơi mạnh.

- Đừng la nữa, loài chim này hình như không ăn thịt.

An Sinh quan sát xung quanh rồi nói.

- Sao anh biết chúng không ăn thịt?

Lý Huyền không tin.

- Ở đây không có mùi máu tanh, cũng không có xương cốt, ngược lại có rất nhiều hoa quả.

An Sinh chỉ vào một góc trong hốc cây, quả nhiên ở đó chất đống rất nhiều loại quả.

- Hóa ra chúng không ăn thịt, may quá, may quá.

Lý Huyền thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Chu Văn không để ý đến đống hoa quả, hắn ngẩng đầu, ánh mắt nhìn lên trên, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Trên vách của hốc cây cao gần trăm mét, lơ lửng giữa không trung là một vật thể hình bầu dục màu vàng.

Nếu nhìn kỹ, có thể thấy đó là một cái kén được bao bọc bởi vô số sợi tơ mỏng.

Chu Văn đã từng thấy hai cái kén tương tự, nhưng cả hai cái kia đều màu trắng, còn cái này lại có màu vàng.

"Không thể nào, sao ở đây lại có một cái kén thế này?"

Chu Văn nhìn chằm chằm vào cái kén vàng, càng nhìn càng thấy giống hai cái kén mà hắn từng gặp, chỉ khác mỗi màu sắc.

"Chẳng lẽ đây đều là kén sinh của sinh vật dị thứ nguyên?"

Chu Văn thực sự thấy kỳ lạ, tại sao trong sào huyệt của những loài sinh vật dị thứ nguyên khác nhau lại đều xuất hiện những cái kén như vậy.

Tính đến giờ, trong số những cái kén được sinh vật dị thứ nguyên bảo vệ, chỉ có con ruồi vàng là yếu nhất, hai con còn lại đều mạnh đến mức vô lý.

Trong Long Tĩnh, con sinh vật dị thứ nguyên hình rồng quấn quanh cột đá thì không cần phải bàn, sức mạnh kinh khủng không thể tưởng tượng nổi. Con đại điểu này cũng vậy, An Sinh là cường giả đỉnh cấp Sử Thi mà trước mặt nó dường như không có lấy một cơ hội phản kháng.

Đương nhiên, cũng có thể vì chưa đến thời khắc sinh tử nên An Sinh vẫn chưa định liều mạng.

Lý Huyền và An Sinh cũng nhìn theo ánh mắt của Chu Văn và thấy được cái kén. Lý Huyền kinh ngạc hỏi:

- Lạ thật, sao ở đây lại có một cái kén nhỉ?

Không ai có thể trả lời hắn. Con đại điểu dẫn theo sáu con chim non đáp xuống khiến Lý Huyền căng thẳng, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến cái kén nữa.

Con đại điểu đậu trên một khúc gỗ cháy, cất lên một tiếng hót về phía ba người Chu Văn, âm thanh chấn động khiến màng nhĩ của họ như muốn nổ tung.

Cả ba đều không hiểu tiếng chim, cũng không có năng lực tâm linh tương thông nên không biết con đại điểu có ý gì. Trong lúc còn đang do dự, họ thấy sáu con chim non tiến lại gần, trong miệng ngậm thứ gì đó, vừa lắc lư thân mình vừa vỗ cánh, bay xiêu vẹo đến trước mặt Chu Văn rồi đặt thứ trong miệng xuống chân hắn.

Chu Văn vốn tưởng lũ chim này sợ hắn chết đói, không có ai tập luyện cùng chúng nên mới mang hoa quả đến cho ăn. Nhưng nhìn kỹ lại mới phát hiện, thứ mà sáu con chim non mang tới không phải hoa quả, mà là những mảnh vỡ trông như ngọc thạch.

Sáu mảnh vỡ có hình dạng khác nhau, nhưng chất liệu trông khá giống nhau, là một loại ngọc thạch hơi mờ, có màu vàng nhạt.

"Cho mình thứ này làm gì? Mình có phải con gái đâu mà thích mấy thứ lấp lánh, màu mè này." Chu Văn thầm nghĩ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!