- Cái này... trông giống mảnh vỡ của vỏ trứng.
An Sinh quan sát tỉ mỉ mảnh vỡ, trầm tư một lát rồi lên tiếng.
- Mảnh vỡ vỏ trứng?
Chu Văn cũng nhìn kỹ sáu mảnh vỡ, quả thật trông chúng có hơi giống vỏ trứng sau khi bị đập nát, hình dạng rất bất quy tắc.
Hơn nữa, những mảnh vỡ này đều có độ cong nhất định, càng khiến Chu Văn tin rằng lời An Sinh nói không sai, những mảnh này chắc đến tám chín phần là vỏ trứng của sáu con chim non kia.
“Tụi nó bày vỏ trứng trước mặt mình làm gì? Chẳng lẽ định mời mình ăn vỏ trứng? Ăn trứng chim thì mình còn xơi được, chứ ăn vỏ trứng thì xin kiếu.”
Chu Văn thầm than trong lòng, cũng chẳng thèm quan tâm lũ chim có hiểu hay không, hắn ho nhẹ một tiếng rồi nói với chúng:
- Cảm ơn ý tốt của các bé, nhưng anh không ăn vỏ trứng đâu. Mấy mảnh này các bé tự xử lý đi nhé.
Không biết là do chúng không hiểu, hay vì một lý do nào khác, sáu con chim non vẫn xếp thành một hàng ngay ngắn trước mặt Chu Văn, mắt tròn xoe nhìn hắn chằm chằm, dường như chẳng nghe thấy hắn nói gì.
Thấy chúng cứ đứng ì ra đó, Chu Văn biết cứ giằng co thế này cũng không phải cách, bèn cầm lên một mảnh vỏ trứng và nói:
- Vậy ta lấy một mảnh nhé, để ta mang về rồi từ từ ăn sau.
Chu Văn cầm mảnh vỏ trứng lên, chỉ cảm thấy nó trơn bóng như ngọc, cầm trong tay có cảm giác ấm áp, hệt như đang cầm một viên ôn ngọc trong truyền thuyết. Nếu không tận mắt thấy lũ chim này, chắc chắn không ai nghĩ đây lại là một mảnh vỏ trứng.
Chu Văn nói xong, liền nhét mảnh vỡ vào túi quần, hy vọng có thể lừa được bọn chúng.
Không ngờ lại thật sự có hiệu quả. Ngay khi Chu Văn vừa cầm lấy mảnh vỏ trứng, năm con chim non còn lại liền ngậm vỏ trứng của mình chạy về, chỉ còn lại duy nhất con chim non có mảnh vỏ trứng bị Chu Văn lấy đi vẫn đứng tại chỗ, ngơ ngác nhìn hắn.
Chu Văn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nếu lũ chim non này cứ nhất quyết bắt hắn ăn vỏ trứng ngay tại chỗ, Chu Văn biết mình không phải là đối thủ của chúng, nhưng cũng chỉ có thể liều mạng một phen, vì món này hắn thật sự nuốt không trôi.
“Không biết con chim non còn lại định làm gì đây?”
Trong lúc Chu Văn đang suy nghĩ, con chim lớn trên cây gỗ cháy đen đột nhiên tung cánh. Một luồng cuồng phong nóng rực lập tức cuốn lấy ba người Chu Văn như một cơn lốc xoáy, nhấc bổng họ lên không trung rồi ném thẳng ra ngoài hốc cây.
Ba người chỉ cảm thấy như đang cưỡi mây đạp gió, trước mắt là một vùng ánh sáng vàng vặn vẹo. Chờ đến khi lực lượng kinh khủng kia biến mất và cả ba ngã xuống đất, họ mới phát hiện ra mình không còn ở trước cây Ngô đồng nữa, mà đã quay lại con đường trên núi. Bên cạnh là hàng rào chắn bị đâm hỏng, chính là nơi họ đỗ xe lúc trước.
Lý Huyền nhìn quanh một lượt, không thấy bóng dáng con chim lớn đâu, bèn mừng rỡ nói:
- Chúng ta về lại chỗ cũ rồi! Con chim lớn kia tha cho chúng ta thật rồi!
Chu Văn cũng đang vui mừng thì đột nhiên nghe thấy tiếng chim hót, tim hắn đập thót một cái. Nhưng nghĩ lại, hắn thấy có gì đó không đúng, tiếng chim này nghe rất non nớt, không hề có chút uy lực kinh người nào, chắc chắn không phải của con chim lớn, mà là của chim non.
Chu Văn cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên thấy một con chim nhỏ đang ngơ ngác đứng bên chân mình, nghiêng đầu nhìn hắn.
- Con chim non này cũng bị cuốn theo chúng ta sao?
Chu Văn giật mình, nhưng ngẫm lại, hắn cảm thấy đây có lẽ không phải là sai sót của con chim lớn.
Trước đó, sáu con chim non đưa ra sáu mảnh vỏ trứng cho hắn lựa chọn, Chu Văn đã thấy hơi kỳ lạ nhưng không nghĩ nhiều. Bây giờ, khi thấy một con chim non bị cuốn theo mình, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn.
“Chẳng lẽ... lúc nãy chọn mảnh vỡ vỏ trứng thực chất là đang chọn chim non sao? Mình chọn mảnh nào thì con chim đó sẽ đi theo mình? Nếu vậy, không biết sẽ ra sao nếu lúc đó mình cầm cả sáu mảnh nhỉ?”
Chu Văn đưa tay bế con chim non lên. Nó không hề phản kháng, cứ để yên cho Chu Văn ôm vào lòng, chỉ nghiêng cái đầu nhỏ, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào hắn.
- Lão Chu, không phải con chim lớn tặng con chim non này cho cậu đấy chứ? Chuyện này không công bằng chút nào! Mọi việc chúng ta đều làm chung, dựa vào đâu mà chỉ mình cậu có quà, còn tôi với anh Sinh thì chẳng có gì?
Lý Huyền nói thẳng ra vấn đề mấu chốt.
- Bây giờ còn chưa biết đây là phúc hay là họa đâu.
Chu Văn khẽ lắc đầu, bế con chim non lên rồi hét lớn về phía dãy núi:
- Thần điểu, ngài muốn tôi mang nó đi sao?
Hắn hét ba lần nhưng không có bất kỳ âm thanh nào đáp lại, đành phải mang theo con chim nhỏ cùng lên đường.
Không có xe, ba người chỉ có thể đi bộ. Mặc dù tốc độ của họ rất nhanh, thậm chí không thua gì ô tô, nhưng cơ thể con người dù sao cũng không phải máy móc, thể lực có hạn. Chạy trong thời gian dài, dù là người mạnh đến đâu cũng sẽ kiệt sức.
Hơn nữa, ở vùng núi hoang dã này lại gần Tần Lĩnh, nếu chẳng may hết sức lực mà gặp phải vài con sinh vật dị thứ nguyên thì chỉ có nước toi đời.
Vì vậy, ba người không dám chạy quá nhanh, cứ chạy một đoạn lại đi bộ một đoạn.
Ban đầu, An Sinh định dẫn Chu Văn và Lý Huyền đến một Vùng dị thứ nguyên gần Tần Lĩnh để rèn luyện, nhưng vì không có xe và nơi này cũng không có tín hiệu, anh đành phải từ bỏ kế hoạch, quyết định dùng tốc độ nhanh nhất để đến thành phố tiếp theo.
An Sinh giải thích với Chu Văn rằng nếu họ không đến thành phố tiếp theo đúng hẹn, nhà họ An sẽ cử đội cứu viện đi tìm, vì vậy họ phải nhanh chóng liên lạc với gia tộc.
Tần Lĩnh thực sự quá bí ẩn. Dù họ chỉ mới đến gần chứ chưa chính thức bước vào, nhưng đã gặp phải rất nhiều chuyện lạ lùng.
Một đêm nọ, ba người Chu Văn nghe thấy tiếng tiên nhạc vọng ra từ trong Tần Lĩnh, tựa như có tiên nữ đang tấu nhạc và nhảy múa trong núi.
Mặc dù Chu Văn rất muốn vào xem thử, nhưng hắn cũng biết không thể mạo hiểm.
Trên đường đi, họ còn thấy vô số loài thực vật kỳ lạ chưa từng thấy bao giờ: những cây nấm cao hơn cả một tòa nhà nhỏ, những loài cây có hình dạng giống hệt con người, đủ các loại hình thù kỳ quái, liên tiếp đập vào mắt họ, mà đây mới chỉ là vùng rìa của Tần Lĩnh.
Tuy trên đường gặp nhiều chuyện quái dị, nhưng sau sự việc với con chim lớn, họ không gặp phải bất trắc nào nữa. Ba người Chu Văn mất ba ngày ba đêm mới xuyên qua được dãy Tần Lĩnh và đến một thành phố nhỏ.
An Sinh lập tức liên lạc với nhà họ An, báo cáo tình hình bên này, khiến đội cứu viện mà gia tộc đã chuẩn bị xuất phát phải dừng lại.
- Kế hoạch ban đầu của tôi là đưa hai cậu đến vài Vùng dị thứ nguyên để rèn luyện, nhưng bây giờ không kịp nữa rồi. Tôi đã liên hệ với gia tộc để gửi máy bay tới, chúng ta sẽ đến thẳng Thánh Địa.
An Sinh gọi điện xong, quay sang nói với Chu Văn và Lý Huyền.
Chu Văn và Lý Huyền đều cảm thấy đi thẳng đến Thánh Địa thì tốt hơn, để khỏi gặp thêm phiền phức. Sau khi chứng kiến con chim lớn kinh khủng đó, họ càng không dám tùy tiện đi vào các Vùng dị thứ nguyên bên ngoài.
Nghỉ ngơi nửa ngày, một chiếc trực thăng vũ trang đã đến đón họ, đưa họ đến một thành phố lớn có sân bay, sau đó đáp máy bay chuyên dụng để tới Thánh Thành.
Bởi vì rất nhiều khu vực trên không đã bị các Vùng dị thứ nguyên bao phủ, nên máy bay hiện nay cũng không thể bay lung tung. Hầu hết các đường bay trước đây đều không thể sử dụng, chỉ có một số ít khu vực an toàn mới có thể bay qua. Hiện nay các sân bay đều do chính phủ liên bang quản lý, và các thành viên phi hành đoàn đều là sĩ quan quân đội.