Thánh Thành là trung tâm hành chính cao nhất của Liên Bang, cũng là trung tâm của thế giới loài người sau thảm họa Thứ Nguyên Phong Bạo.
Tên của nó là Thánh Thành, vì nó liền kề với Thánh Địa của Liên Bang. Chính tại Thánh Địa, Lục đại anh hùng của Liên Bang đã có được thể chất đặc biệt cùng sức mạnh vô cùng cường đại, giúp loài người đứng vững trở lại, thành lập một chính quyền ổn định, chấm dứt vô số tai họa và chiến tranh, mang lại hòa bình cho nhân loại.
Nhóm ba người Chu Văn vừa đến Thánh Thành. Đây là một thành phố mới được xây dựng sau Thứ Nguyên Phong Bạo, phong cách kiến trúc khác hẳn với những cổ thành như Phủ Quy Đức hay Lạc Dương, mang lại cảm giác vô cùng hiện đại. Trên đường phố dựng đầy những bức tượng của Lục đại anh hùng.
Lục đại anh hùng đã cứu nhân loại khỏi kiếp nạn, họ nhận được vinh dự cao nhất của Liên Bang, tất cả người dân Liên Bang đều vĩnh viễn ghi nhớ tên tuổi của họ.
Nhưng đối với Chu Văn mà nói, đây lại chẳng phải chuyện tốt lành gì, bởi vì hậu duệ của Lục đại anh hùng rất có thể sẽ đối đầu với hắn.
Chưa kể đến ân oán giữa An Thiên Tá và gia tộc của sáu vị anh hùng, chỉ riêng mối thù của Chu Văn với nhà Tạp Bội thôi cũng đủ để bọn họ không dễ dàng bỏ qua cho hắn.
An Sinh đã sớm đặt xong phòng, sắp xếp cho Chu Văn và Lý Huyền ổn định chỗ ở, sau đó mới bắt đầu liên hệ các thủ tục để tiến vào Thánh Địa.
Vì họ đã chậm trễ mấy ngày ở Tần Lĩnh, những người trẻ tuổi khác tham gia cuộc chiến tranh đoạt hầu như đều đã đến đủ, Chu Văn và Lý Huyền xem như là hai người cuối cùng.
- Bộ trưởng, Chu Văn đã đến Thánh Thành, vừa vào khách sạn Gothic.
Ánh mắt Lệ Tư lóe lên, nắm đấm siết chặt.
Nếu chỉ là Nguyên Khí của mình bị phế, Lệ Tư nàng còn có thể chịu đựng được, nhưng việc Ước Hàn vì mình mà chịu nhục đã khiến nàng hận không thể lao tới giết Chu Văn ngay lập tức.
- Ta biết rồi. Có An Sinh đi bên cạnh hắn, hơn nữa danh nghĩa của bọn họ dù sao cũng là đến Liên Bang tham gia thí luyện tại Thánh Địa, chúng ta không thể công khai bắt Chu Văn đi được. Cứ làm theo lời ngươi nói lúc trước, cố gắng liên lạc với đám trẻ của các gia tộc khác cùng tham gia thí luyện, bảo chúng "chăm sóc" Chu Văn một chút trong Thánh Địa.
Kiều Tư Viễn nói.
- Bộ trưởng yên tâm, cho dù tôi không ra mặt, các gia tộc khác cũng sẽ không để Chu Văn được yên. Năm đó An Thiên Tá đã phế đi cả một thế hệ hậu duệ của Lục đại anh hùng, giờ Chu Văn đại diện cho An gia đến đây, bọn họ chắc chắn sẽ báo thù, làm lại y hệt những gì An Thiên Tá đã làm khi xưa: phế truất Chu Văn.
Lệ Tư nói.
- Chu Văn không phải kẻ đơn giản. Hắn có thể đánh bại Ước Hàn ngay cả khi Ước Hàn đã dùng đến Thẩm Phán Chi Quang, thực lực cỡ đó, ngay cả trong số hậu duệ của Lục đại anh hùng cũng chẳng có mấy người làm được. Mà An gia đã tự tin cử hắn đến, tất nhiên phải có chút át chủ bài. Tốt nhất ngươi nên chủ động liên hệ với thành viên các nhà khác để cùng hành động, đảm bảo kế hoạch lần này không xảy ra bất trắc.
Kiều Tư Viễn không lạc quan như Lệ Tư.
- Ngài yên tâm, tôi đã liên hệ với vài người có quan hệ tốt với nhà chúng ta, để họ cùng hành động với Ước Hàn, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.
Lệ Tư tự tin nói:
- Đây là Thánh Địa, không phải Lạc Dương của An gia. Lần này Chu Văn có mọc cánh cũng khó thoát!
Kiều Tư Viễn hơi gật đầu, ngập ngừng một lát rồi hỏi:
- Có liên lạc với Lan Thơ không?
- Không ạ, gần đây hắn biệt tăm biệt tích, không biết đã đi đâu, e rằng phải đến ngày Thánh Địa mở cửa thì hắn mới trở về.
Lệ Tư đáp.
- Cố gắng hết sức liên lạc với hắn, nếu có Lan Thơ ra tay, hẳn là sẽ không có sơ hở nào.
Tư Viễn nói.
Lần đầu đến Thánh Thành, Lý Huyền hăm hở đi dạo phố, nói muốn xem Thánh Thành rốt cuộc có gì khác Lạc Dương. Còn Chu Văn thì lại chẳng có hứng thú như vậy, hắn ru rú trong phòng mình chơi game.
Chu Văn dùng chức năng của chiếc điện thoại thần bí để xem xét thông tin về thanh đao tre và mảnh vỏ trứng, nhưng kết quả là không phát hiện ra điều gì đặc biệt. Hai món đồ này không bị chức năng của điện thoại khóa lại, nên dĩ nhiên cũng không thể thu vào trong game.
Chu Văn đành phải ném chúng vào không gian của Hỗn Độn Châu. Vốn dĩ hắn muốn mượn sức mạnh của Hỗn Độn Châu để nâng cấp 《Hỗn Độn Đệ Nhất Trật Tự》 lên cấp Truyền Kỳ, xem thử sẽ nhận được mệnh cách dạng gì.
Nhưng Hỗn Độn Châu không hề hiện lên những hình ảnh và văn tự kia thêm một lần nào nữa, Chu Văn cũng đành bó tay.
Con chim nhỏ nhảy tới nhảy lui trên mặt bàn. Chu Văn mua một ít hoa quả cho nó, nhưng nó chẳng thèm ngó ngàng tới.
Mấy ngày trôi qua, con chim nhỏ không ăn không uống gì, ngay cả nước cũng không đụng tới, nhưng Chu Văn không thấy nó có vẻ gì là suy yếu, trông vẫn tràn đầy sức sống.
Ban đầu Chu Văn định cày nát mấy cái phó bản, xem có thể nâng thuộc tính lên 20 điểm được không, nhưng con chim nhỏ lại không chịu ngồi yên, cứ nhảy tới nhảy lui trên người hắn, miệng hót líu lo không ngừng.
Chu Văn mặc kệ nó, nó liền nhảy lên đầu hắn, dùng mỏ mổ vào đỉnh đầu Chu Văn.
- Mày rốt cuộc muốn cái gì?
Chu Văn túm con chim nhỏ từ trên đầu xuống, bực bội hỏi.
Vốn tưởng rằng mình chỉ đang đàn gảy tai trâu, con chim nhỏ vốn chẳng hiểu gì, nhưng không ngờ nó lại hiểu được thật. Nó nhảy lên mặt bàn, dùng mỏ quắp một cuốn tạp chí lên, lật đến một trang rồi dùng móng vuốt giữ lại.
Chu Văn tò mò liếc nhìn, thấy trang tạp chí mà con chim nhỏ đang giữ lại là một mẩu quảng cáo về một cửa hàng bán Trứng phối sủng.
- Mày muốn ăn cái này à?
Chu Văn kinh ngạc nhìn con chim nhỏ.
Con chim nhỏ quả nhiên nghe hiểu, nó lập tức gật đầu lia lịa.
- Cái này thì không có đâu. Tao có một quả Trứng phối sủng cấp Truyền Kỳ, mày ăn tạm đi.
Chu Văn lấy ra một quả Trứng phối sủng cấp Truyền Kỳ đặt trước mặt nó, đây là quả trứng lấy được từ chiếc xe nát trên sân ga.
Thấy vẻ mặt ghét bỏ của con chim nhỏ, Chu Văn nói thêm:
- Quả trứng cấp Sử Thi kia tao không có tiền mua cho mày đâu, đừng có mơ mộng nữa. Nếu mày không ăn quả này thì một quả cũng không có mà ăn đâu.
Nhìn cái giá với một dãy số không dài ngoằng phía sau, Chu Văn chẳng có chút hứng thú nào. Con chim nhỏ này muốn ăn mấy cái Trứng phối sủng đó đúng là mơ mộng hão huyền.
Con chim nhỏ trừng mắt nhìn Chu Văn, cuối cùng vẫn bất đắc dĩ cúi đầu, dùng mỏ mổ vào quả Trứng phối sủng cấp Truyền Kỳ, trông nó ăn một cách cực kỳ miễn cưỡng.
Chu Văn cũng hết cách. Có thể lấy Trứng phối sủng cho nó ăn là hắn đã đủ đau lòng lắm rồi, chứ đừng nói đến Trứng phối sủng cấp Sử Thi, căn bản là không thể nào.
Nghỉ ngơi hai ngày, An Sinh dẫn họ đến nơi đăng ký của Thánh Địa. Lúc họ đến, đã có rất nhiều người trẻ tuổi đăng ký xong.
Khi Chu Văn ghi danh, viên quan phụ trách xét duyệt vừa xướng tên "An gia Lạc Dương", ánh mắt của nhiều người trẻ tuổi đều đổ dồn về phía Chu Văn, thậm chí có vài người còn bắt đầu xắn tay áo.
Ước Hàn đứng trong đám người, lạnh lùng nhìn chằm chằm Chu Văn, trong mắt lóe lên sát khí.
- Lão Chu, xem ra chúng ta được chào đón nồng nhiệt quá nhỉ.
Lý Huyền dĩ nhiên cũng nhận ra điều bất thường, bèn cố ý nói móc.