Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 216: CHƯƠNG 213: THẬT GIẢ KHÓ LƯỜNG

Đám người Hạ Băng và Độc Cô Xuyên tụ tập lại một chỗ, sắc mặt ai nấy đều khó coi.

Sáu đại gia tộc anh hùng có khoảng bảy, tám mươi người tiến vào Thánh địa, vậy mà bây giờ đã có hơn ba mươi người bị Chu Văn phế mất Nguyên Khí hải. May mà có một số ít người có Nguyên Khí hải không nằm ở đan điền, nếu không con số này còn kinh khủng hơn nữa.

- Chu Văn chẳng khác nào một An Thiên Tá thứ hai. Nếu cứ để hắn nghênh ngang rời khỏi Thánh địa thế này, thì mặt mũi của sáu đại gia tộc chúng ta còn biết giấu vào đâu?

Sắc mặt Ước Hàn vốn đang tái nhợt, lúc này lại vì kích động mà ửng hồng.

- Không cho hắn đi thì làm thế nào? Mọi người có cách nào khắc chế con chim Phối sủng của hắn không?

Giọng Hạ Băng lạnh lùng vang lên.

- Ta không sợ ngọn lửa đó, nhưng một mình ta không phải là đối thủ của Chu Văn. Phối sủng trên người tên này quá mạnh. An gia nắm trong tay mỏ nguyên kim lớn như vậy, sớm đã giàu nứt đố đổ vách, xét về tài nguyên và thực lực cũng chẳng kém sáu đại gia tộc chúng ta là bao. Xem ra lần này họ đã dốc hết vốn liếng, rõ ràng là đến để vả mặt chúng ta.

Độc Cô Xuyên tức giận nói, hắn vẫn tưởng mọi chuyện của Chu Văn đều do An gia sắp đặt.

- Biết sớm thế này, ta đã chuẩn bị kỹ hơn rồi. Nói về Phối sủng, nhà chúng ta cũng đâu có thiếu, ép ấp vài con Phối sủng cấp Sử thi cũng chẳng phải là không được, cùng lắm là trả một cái giá đắt hơn chút thôi.

Phổ La Tư vừa tức vừa hận trong lòng.

Nguyên Khí hải của hắn không nằm ở đan điền nên không bị phế, nhưng nhát đâm của Chu Văn cũng khiến hắn chẳng dễ chịu gì.

- Biết sớm thì làm được gì? Nếu biết sớm, ta có phải khóc lóc ăn vạ như đàn bà cũng phải xin cô cô vài quả trứng Phối sủng cấp Thần thoại, chứ đâu để Chu Văn phách lối như vậy.

Độc Cô Xuyên bực bội nói.

Trong sáu đại gia tộc có không ít người sở hữu thể chất đặc thù. Khi những người này tiến vào một số khu vực Dị thứ nguyên đặc biệt, nếu bản thân phù hợp, họ sẽ có cơ hội nhận được trứng Phối sủng cấp Thần thoại, giống như trường hợp của Chu Văn ở Tiểu Phật tự.

Mấy gia tộc lớn trước đây đều từng có được trứng Phối sủng cấp Thần thoại, chỉ có điều trứng ấp ra đều chỉ là Phàm thai, cần phải nuôi dưỡng để tiến hóa, cho nên nó có thể thăng cấp lên Thần thoại hay không vẫn còn là một ẩn số.

Qua nhiều năm như vậy, số người có thể thực sự nuôi dưỡng Phối sủng lên đến cấp Thần thoại trong sáu đại gia tộc cũng hiếm như phượng mao lân giác.

Độc Cô Xuyên kế thừa Quỹ Tích Chi thể của nhà họ Độc Cô, có cơ hội ấp Phối sủng cấp Thần thoại, nhưng vì vẫn chưa đủ chắc chắn nên cô của hắn mới không giao quả trứng Phối sủng cấp Thần thoại mà bà lấy được trong khu vực Dị thứ nguyên cho hắn.

Phổ La Tư liếc nhìn Hạ Băng, nói:

- Vẫn may Hạ Băng đã liệu trước, cái hồ lô kia hẳn là do Phối sủng cấp Thần thoại biến thành.

- Bây giờ không phải lúc nói chuyện đó, chúng ta nên bàn cách đối phó với Chu Văn trước đã.

Hạ Băng lạnh nhạt nói, không trả lời câu hỏi của Phổ La Tư.

- Còn nghĩ ngợi gì nữa? Chúng ta không có Phối sủng đủ mạnh để chống lại Chu Văn, nghĩ cách gì cũng vô dụng. Hiện tại trong Thánh địa, người duy nhất thuộc sáu đại gia tộc chúng ta có thể đánh bại Chu Văn chỉ còn một người.

Ước Hàn nói.

- Ngươi nói Lan Thi?

Hạ Băng cau mày.

- Chỉ có thể là hắn.

Ước Hàn gật đầu.

- Không phải ngươi đã nói Lan Thi từ chối rồi sao? Với tính cách của hắn, không đời nào hắn ra tay đâu.

Hạ Băng nói.

- Trước khác nay khác. Nhà hắn cũng có người bị Chu Văn phế Nguyên Khí hải. Coi như Lan Thi không giúp chúng ta, chẳng lẽ hắn đến người nhà mình cũng mặc kệ sao?

Ước Hàn nói.

Mấy người Hạ Băng nhìn nhau, đều cảm thấy lời Ước Hàn nói rất có lý.

- Lời này tuy không sai, nhưng tính cách của Lan Thi các ngươi cũng biết rồi đấy, cổ quái vô cùng, chưa chắc đã chịu đâu. Chúng ta cứ đi tìm Lan Thi thử xem sao.

Độc Cô Xuyên nói xong liền định đứng dậy.

- Đợi đã, sau khi các ngươi tìm được Lan Thi, cứ nói với hắn rằng trên người Chu Văn có hai con Phối sủng cấp Thần thoại.

Ước Hàn đột nhiên nói.

Bọn người Độc Cô Xuyên hơi sững sờ. Phối sủng của Chu Văn tuy lợi hại, nhưng họ chưa từng nghĩ đến khả năng đó là Phối sủng cấp Thần thoại, mà chỉ cho rằng Chu Văn đã dùng phương pháp đặc biệt nào đó để ấp ra Phối sủng cấp Sử thi.

Bởi vì nếu không có thể chất đặc thù thì căn bản không thể lấy được trứng Phối sủng cấp Thần thoại, càng không thể ấp nó. Hơn nữa, Chu Văn không phải huyết mạch của sáu đại gia tộc anh hùng, lại càng không thể có thể chất đặc thù di truyền, làm sao có thể sở hữu Phối sủng cấp Thần thoại được.

Vì vậy, họ chỉ đơn thuần coi Phối sủng của Chu Văn có đẳng cấp cao hơn bình thường một chút mà thôi.

- Con chim và cây quạt kia đều là Phối sủng cấp Thần thoại?

Độc Cô Xuyên nhìn chằm chằm Ước Hàn, hỏi.

- Có phải hay không thì quan trọng gì? Chỉ cần Lan Thi có hứng thú là được rồi, đúng không?

Ước Hàn cười nói.

Độc Cô Xuyên lập tức hiểu ra, khẽ gật đầu:

- Cũng được. Ta thấy hai con Phối sủng kia đúng là có phẩm tướng bất phàm, ra dáng Phối sủng cấp Thần thoại lắm.

Trong lúc Độc Cô Xuyên dẫn người đi tìm Lan Thi, Chu Văn và Lý Huyền đang ngồi trước cổng Thánh điện Quỹ Tích.

Gã Phong Tử kia lại chui vào trong Thánh điện Quỹ Tích, hai người họ đang đợi gã đi ra để xem tình hình rồi tính tiếp.

- Lão Chu, ông thấy lời của gã Phong Tử đó có đáng tin không? Nếu thật sự như lời gã nói, thì chẳng lẽ sức mạnh bên trong Thánh điện Quỹ Tích có thể cho người ta nhìn lại quá khứ sao?

Rảnh rỗi sinh nông nổi, Lý Huyền buột miệng hỏi.

- Không biết, phải vào trong mới rõ được.

Chu Văn nhìn chằm chằm vào cánh cửa của Thánh điện Quỹ Tích, trong lòng có chút dao động, nhưng lại không muốn mạo hiểm.

Vừa rồi hắn đã tìm kiếm khắp bốn phía Thánh điện Quỹ Tích nhưng không phát hiện ra bất kỳ đồ án nào, không có cách nào tải bản đồ nơi này vào game trong điện thoại được.

- Lạ thật, tại sao Thánh địa trong Dị thứ nguyên lại không có đồ án?

Chu Văn hơi phiền muộn, nếu có thể tải vào game trong điện thoại, hắn đã có thể càn quét tất cả Thánh điện mà không cần kiêng dè gì.

- Tôi thấy gã đó đúng là một tên điên, chắc chắn là nói hươu nói vượn. Ông nghĩ mà xem, Liên bang trên danh nghĩa thì kiểm soát toàn bộ Địa Cầu, nhưng thực chất còn chẳng dám bén mảng ra biển, nói gì đến chuyện dong buồm ra khơi. Tuổi của gã Phong Tử kia cũng sàn sàn chúng ta, chắc chắn vẫn là học sinh, làm sao có thể ra biển được? Cho nên những gì gã nói chắc chắn là ảo ảnh mà gã thấy được bên trong Thánh điện Quỹ Tích.

Lý Huyền phân tích.

Lời của Lý Huyền cũng nhắc nhở Chu Văn. Chuyện ngồi thuyền du ngoạn chỉ còn là quá khứ, sau khi cơn bão Dị thứ nguyên quét qua, đừng nói là tàu chở dầu thông thường, ngay cả tàu sân bay ra biển cũng một đi không trở lại.

Người bình thường không thể nào ra biển được. Gã điên này tuổi tác cũng không khác họ, đều là người trẻ tuổi tham gia thí luyện. Dù cho trưởng bối của gã có năng lực ra biển, cũng không dám dắt gã theo mới phải.

- Chẳng lẽ sức mạnh bên trong Thánh điện Quỹ Tích chỉ là ảo ảnh thôi sao?

Chu Văn nghĩ lại, cảm thấy có gì đó không đúng.

Hình xăm mỏ neo trên cánh tay gã Phong Tử khiến hắn có chút để tâm, mà gã cũng đã nói, gã muốn nhờ sức mạnh của Thánh điện Quỹ Tích để nhìn lại chuyện quá khứ của mình.

- Xem ra chỉ có thể tự mình tiến vào Thánh điện Quỹ Tích mới biết lời gã Phong Tử là thật hay giả.

Trong lúc Chu Văn đang suy tư, cánh cửa của Thánh điện Quỹ Tích bỗng mở ra.

Chỉ thấy gã Phong Tử gục trên ngưỡng cửa Thánh điện Quỹ Tích, một tay bám chặt lấy cánh cửa, bất động, không rõ là đã chết hay chỉ ngất đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!