Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 217: CHƯƠNG 214: NGÃ TƯ ĐƯỜNG

Chu Văn và Lý Huyền vội vã chạy tới, nắm lấy tay Phong tử, định kéo hắn ra khỏi cửa.

Lúc hành động, cả hai đều cực kỳ cẩn thận, không bước qua ngưỡng cửa. Chỉ cần không vào trong, họ sẽ không bị coi là tham gia thí luyện của thánh điện.

Nhưng ngay khi Chu Văn vừa nắm chặt tay Phong tử, dù chưa hề bước qua ngưỡng cửa, một lực lượng kỳ dị từ bên trong Quỹ Tích thánh điện đã truyền đến, lôi tuột hắn vào trong.

Chu Văn lập tức cảm thấy có gì đó không ổn. Rõ ràng hắn và Lý Huyền cùng lúc nắm tay Phong tử, cả hai đều không bước qua cửa, tại sao Lý Huyền không sao, còn hắn lại bị một luồng sức mạnh kéo vào?

Lý Huyền vội đưa tay kéo Chu Văn lại nhưng không kịp nữa rồi. Chu Văn đã bị hút vào sau cánh cổng lớn. Chỉ nghe một tiếng "RẦM!", cửa chính của Quỹ Tích thánh điện tự động đóng sập lại, nhốt Lý Huyền ở bên ngoài.

Thấy mình và Phong tử bị nhốt sau cánh cổng, Chu Văn liền kéo gã quay người định trở ra. Theo lý mà nói, cho dù thí luyện đã bắt đầu, người tham gia vẫn có thể lựa chọn rời đi.

Nhưng khi Chu Văn quay người lại, hắn sững sờ tại chỗ. Phía sau lưng không hề có cánh cửa đá nào cả, chẳng có gì hết. Nhìn quanh chỉ thấy một con đường thẳng tắp duy nhất chạy về phía xa, nơi cuối con đường là trời xanh mây trắng.

Chu Văn xoay một vòng và lập tức nhận ra, hắn và Phong tử đang đứng giữa một ngã tư đường. Bốn hướng đều là những con đường thẳng tắp chạy đến tận chân trời. Ngoài những con đường này ra, xung quanh chỉ có một thảo nguyên bao la vô tận, không còn gì khác.

Những bức tường đá của Thánh điện đã hoàn toàn biến mất.

- Chuyện quái gì thế này? Nội dung thử thách là bắt chúng ta chọn một con đường à? Bốn hướng y hệt nhau, biết chọn đường nào bây giờ? Ít nhất cũng phải cho tí gợi ý chứ?

Chu Văn ngẩng đầu lên trời hét lớn.

Bên trong Thánh điện chắc chắn có một thế lực nào đó đang kiểm soát mọi thứ, nếu không hắn đã chẳng thể bị kéo vào đây. Nhưng Chu Văn đợi một lúc lâu mà vẫn không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào đáp lại.

Lúc này, Phong tử đang hôn mê cũng tỉnh lại. Hắn lồm cồm ngồi dậy, sau đó nhìn quanh bốn phía với vẻ mặt đầy nghi hoặc.

- Đây là đâu?

Phong tử trông không giống người điên chút nào, gã còn biết đặt câu hỏi.

- Quỹ Tích thánh điện. Chẳng phải ngươi đã vào đây hai lần rồi sao? - Chu Văn nhìn gã với ánh mắt kỳ quái, bởi vì đôi mắt mà chính tay hắn chọc mù lúc trước, giờ đã lành lặn như thường.

- Đây là Quỹ Tích thánh điện ư? Bên trong không phải là một con tàu sao?

Phong tử kinh ngạc, ngờ vực nhìn chằm chằm Chu Văn, dường như đang cố phán đoán xem lời hắn nói là thật hay giả.

- Ngươi vào Quỹ Tích thánh điện và thấy một con tàu à? - Chu Văn cảm thấy không ổn. Nếu con tàu đó chỉ là ảo ảnh mà Phong tử nhìn thấy, e rằng hắn sẽ rất khó moi được thông tin gì từ miệng gã.

- Đúng vậy, là một con tàu. - Khi nhắc đến con tàu, sắc mặt Phong tử lại thay đổi, nhưng may là gã không phát điên như lần trước.

Chu Văn vội vàng lảng sang chuyện khác, chỉ vào hình xăm mỏ neo trên cánh tay gã và hỏi:

- Hình xăm này của ngươi thú vị thật, nó có ý nghĩa đặc biệt gì không?

Phong tử dường như đang rất mơ hồ, theo bản năng trả lời:

- Cái này là do cha tôi xăm cho từ lúc tôi còn nhỏ. Ông ấy là một thủy thủ, ông nói đây là ký hiệu của con tàu ông ấy làm việc. Chờ tôi lớn lên, tôi cũng có thể trở thành thủy thủ giống ông và làm việc trên con tàu đó.

- Bây giờ vẫn còn nghề này sao? - Chu Văn nghi ngờ hỏi. Theo hắn biết, mấy chục năm nay căn bản không có con tàu nào dám ra khơi. Dù có người đi biển thì cũng là cường giả cấp Sử Thi cưỡi Phối sủng cấp Sử Thi, hoàn toàn không cần đến tàu bè, càng không cần thủy thủ.

- Có chứ, sao lại không? Chỗ tôi có rất nhiều thuyền đánh cá, ngày nào cũng ra khơi. Có điều tàu của cha tôi hơi khác một chút, đó là tàu chở hàng viễn dương, đi qua rất nhiều quốc gia để buôn bán hàng hóa.

- Khoan đã, ngươi nói... quốc gia? - Chu Văn nhìn chằm chằm Phong tử với vẻ mặt kỳ quái, muốn xác định xem gã có đang đùa mình không.

"Quốc gia" là một khái niệm từ trước thời Dị Thứ Nguyên Phong Bạo. Sau cơn bão đó, không còn quốc gia nào nữa, chỉ có Liên Bang. Toàn nhân loại đã đoàn kết lại mới có thể vượt qua được đại nạn đó.

- Đúng vậy, có gì không đúng sao? - Phong tử kinh ngạc nhìn Chu Văn, như thể những gì gã nói là chuyện hết sức bình thường.

- Này anh bạn, cậu bao nhiêu tuổi? - Chu Văn hỏi.

- 17, anh hỏi chuyện này làm gì? - Phong tử nghi ngờ nói.

- Vậy là cậu đang đùa tôi đấy à? Sau Dị Thứ Nguyên Phong Bạo, làm gì còn quốc gia nào nữa. Trên biển toàn là các vùng dị thứ nguyên, căn bản không ai dám ra khơi, chứ đừng nói là đi đánh cá. Không bị cá ăn thịt đã là may lắm rồi.

- Anh đang nói cái gì vậy? Liên Bang gì chứ? Dị Thứ Nguyên Phong Bạo là cái gì? - Phong tử nhìn Chu Văn như thể đang nhìn một kẻ điên.

- Được rồi, đừng nói với tôi là cậu sinh ra trước Dị Thứ Nguyên Phong Bạo nhé. - Chu Văn nhíu mày nhìn Phong tử, cảm thấy gã này đang trêu mình, có lẽ gã vốn không hề điên.

Nhưng Phong tử lại nhìn Chu Văn rất chân thành và nói:

- Tôi không hiểu anh đang nói gì. Tôi tên là A Lai, sinh ra ở thị trấn Lang Gia cách bờ biển không xa. Tôi đến đây là vì... - Nói đến đây, A Lai lại ngẩn người, dường như không thể nhớ ra tại sao mình lại ở đây.

Chu Văn cũng không biết gã này điên thật hay giả điên, bèn hỏi:

- Làm sao ngươi biết về Thánh Địa, và làm thế nào ngươi đến được đây?

- Thánh Địa là cái gì? Đây không phải là Lục Đạo Điện sao? - A Lai kỳ quái hỏi lại.

- Lục Đạo Điện? - Chu Văn ngơ ngác, cảm giác như mình đang nói chuyện với người ngoài hành tinh, hoàn toàn không hiểu đối phương đang nói gì.

- Đúng vậy, Lục Đạo Điện. Nơi này là... - A Lai lại nhận ra mình không thể nhớ tiếp được nữa. Gã xoa đầu, nhưng vẫn không tài nào nhớ ra.

- Ngươi biết nơi này là Quỹ Tích thánh điện? - Chu Văn hỏi lại.

- Không sai, đây chính là Quỹ Tích thánh điện bên trong Lục Đạo Điện. - A Lai khẳng định.

- Vậy ngươi còn nhớ tại sao mình lại đến đây không? - Chu Văn tiếp tục hỏi.

A Lai suy nghĩ một lúc, sắc mặt dần trở nên khó coi.

- Tôi... hình như tôi nhớ ra rồi... tôi theo cha lên tàu của ông ấy, sau đó... sau đó... chúng tôi gặp bão lớn... rồi sau đó... sau đó...

Nói đến đây, A Lai đột nhiên ôm đầu hét lên thảm thiết, rồi nhanh chóng ngã xuống đất co giật không ngừng, chẳng mấy chốc lại ngất đi.

Chu Văn kiểm tra cơ thể gã, phát hiện gã không hề giả vờ mà đã ngất thật. Vẻ mặt hắn ngày càng trở nên kỳ quái.

- Gã này rốt cuộc là sao vậy? Chẳng lẽ gã thật sự... Không thể nào... Gã mới 17 tuổi thôi mà... Không thể nào... - Chu Văn nhìn A Lai, trong phút chốc, vô số suy nghĩ lóe lên trong đầu.

A Lai đã bất tỉnh, Chu Văn đành phải tìm cách ra ngoài trước. Hắn nhìn quanh, vẫn chỉ có những con đường ở bốn hướng.

Chu Văn triệu hồi Biến Dị Liên Hoa, để nó cõng A Lai, rồi chọn một hướng và bắt đầu đi tới.

❈ Thiên Lôi Trúc ❈ Dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!