Âm thanh kia càng lúc càng lớn, tựa như sấm sét đang nhanh chóng ập tới.
Ầm ầm!
Trong nháy mắt, âm thanh từ trong thạch điện truyền ra như một tiếng sấm nổ ngay trên đỉnh đầu mọi người. Chu Văn chỉ cảm thấy hai tai ong ong, như sắp nứt toác, mắt, mũi, tai, miệng đều rỉ máu, nhất thời không còn nghe thấy gì nữa.
Tình hình của những người khác cũng chẳng khá hơn Chu Văn là bao. Trong đám người của Tửu gia, đã có kẻ trực tiếp hộc máu, ngay cả Phối sủng cũng bị ảnh hưởng, con nào con nấy vẻ mặt biến sắc thảm hại, không ít con đã bị thương.
Thế nhưng, đám người Tửu gia ai nấy đều bịt chặt tai, không hề nhúc nhích, cứ đứng sững như tượng đá.
Chu Văn thấy vậy cũng không dám manh động. Âm thanh này quá mức tà dị, chỉ một tiếng vang thôi đã suýt nữa khiến hắn ngất đi, trời mới biết nếu nó tiếp tục thì sẽ có hậu quả gì.
Chu Văn đã nảy ra ý định lùi về phía xà đá. Hắn chợt nghĩ, hình như khu vực xà đá không bị ảnh hưởng. Chỉ cần hắn đến được đó rồi hét lớn một tiếng, là có thể lợi dụng âm thanh kinh hoàng kia để nhẹ nhàng giải quyết đám người Tửu gia.
Tửu gia nhìn chằm chằm ba người Chu Văn, thấy ánh mắt hắn thay đổi thì dường như đoán được điều gì đó, lão bèn há miệng nói gì đó với Chu Văn nhưng không phát ra tiếng.
Chu Văn cẩn thận suy nghĩ một lát, đoán ra ý của Tửu gia là:
“Đừng động đậy, không khí lưu động sẽ gây ra hồi âm, đến lúc đó tất cả chúng ta đều phải chết. Nếu di chuyển được, chúng tôi đã sớm chạy khỏi đây rồi.”
Chu Văn không biết lão nói thật hay giả, nhưng quả thật bọn họ không có ý định di chuyển. Nếu có thể chạy, chắc chắn họ đã chạy từ lâu.
“Không thể ở đây mãi được chứ?” Chu Văn dùng khẩu hình đáp lại.
“Chờ một chút, khoảng một giờ nữa hồi âm sẽ biến mất.” Tửu gia nói.
Chu Văn nghe xong, lòng thầm tính toán. Hiện tại đám người Tửu gia không dám động đậy nên hai bên mới có thể duy trì trạng thái hòa bình, nhưng một khi hồi âm biến mất, e rằng ba người Chu Văn không phải là đối thủ của bọn họ.
Mặc dù Chu Văn có Ba Tiêu Phiến, nhưng đám người Tửu gia rõ ràng không phải dạng tầm thường, ngay cả A Sinh cũng bị họ đánh bại, tuyệt đối không thể xem thường.
Đặc biệt là Tửu gia, lão là người từng trải qua Bão Dị Thứ Nguyên, thậm chí từng là bạn của những nhân vật như Tỉnh Đạo Tiên và Trương Đạo Thiên, tuyệt đối không phải chỉ là một lão già nát rượu đơn giản.
“Nếu không nhân cơ hội này giải quyết bọn họ, e rằng lát nữa cả ba chúng ta sẽ phải chịu thiệt.” Chu Văn thầm tính.
Nhưng cả ba người bọn họ cũng không miễn nhiễm với sát thương của hồi âm, bây giờ muốn giải quyết đám người Tửu gia thì bản thân cũng sẽ bị vạ lây.
“Tiếc thật, Đế Thính vẫn đang tiến hóa, nếu không thì nó có thể giải quyết được mấy loại hồi âm này.” Chu Văn nghĩ đến Đế Thính, liếc nhìn không gian hỗn độn, thấy nó vẫn ở trong trạng thái trứng đá, không biết bao giờ mới tiến hóa xong.
“Ngoài Đế Thính ra, không còn cách nào khác sao?” Chu Văn vắt óc tìm cách đối phó với hồi âm.
Ba Tiêu Tiên không phải là lựa chọn phù hợp, nàng là Phối sủng chuyên tấn công, bản thân không có năng lực phòng ngự tốt. Hiện tại không tìm thấy kẻ địch, muốn đánh trả cũng không được.
Hắc Ám Y Sư trong tình huống này lại càng vô dụng, khi không có đối thủ, năng lực của hắn không thể phát huy.
“Quỷ Tân Nương có vẻ có chút tác dụng, ở trạng thái quỷ hồn chắc sẽ không sợ loại công kích âm ba này.” Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui, dù Quỷ Tân Nương không sợ hồi âm nhưng cũng không giúp được gì nhiều cho tình cảnh của hắn, vì Quỷ Tân Nương không thể giúp họ ngăn cản hồi âm.
“Trừ phi có thể tính được hướng đi của hồi âm.” Chu Văn cẩn thận nhớ lại chi tiết lúc nãy. Khoảng cách đến thạch điện quá xa cũng không có ưu thế gì, hồi âm dường như càng xa càng khuếch đại, tình cảnh của họ cũng chẳng khác gì đám người Tửu gia.
Trong lúc Chu Văn đang suy tư, hắn thấy Lữ Vân Tiên đang ra hiệu bằng mắt, miệng liên tục nói gì đó. Ban đầu Chu Văn chỉ chăm chăm nhìn đám người Tửu gia nên không để ý.
Bây giờ chú ý đến Lữ Vân Tiên, hắn nhanh chóng đọc được khẩu hình của cậu ta, hình như là: “Tôi có cách xử lý hồi âm.”
“Cậu có thể ngăn cản hồi âm à?” Chu Văn cũng dùng khẩu hình trao đổi, nhưng Lữ Vân Tiên dường như không hiểu, cứ lặp đi lặp lại câu nói kia.
Chu Văn suy nghĩ một chút, Lữ Vân Tiên là người rất đáng tin, xem bộ dạng của cậu ta chắc không phải nói dối.
Chu Văn do dự một lát rồi thử bước về phía Lữ Vân Tiên. Khoảng cách giữa hai người không xa, chỉ chừng hai, ba bước chân. Hắn vừa bước một bước, lập tức nghe thấy tiếng sấm cuồn cuộn bên trong thạch điện, gần như bùng nổ ngay tức khắc.
Ầm ầm!
Một tiếng sấm nổ vang trời khiến đám người Tửu gia thất khiếu chảy máu, ngay cả những con Phối sủng của họ cũng không ngoại lệ.
Mà ba người Chu Văn lại không hề hấn gì. Trước mặt họ, có một con Phối sủng rất kỳ quái. Nó trông như một con heo không đầu, thân hình tròn vo như quả trứng, không đầu không đuôi, bên dưới mọc ra bốn cái móng, trông vô cùng dị hợm.
Con Phối sủng trông có vẻ ngốc nghếch này lại đang sử dụng một loại sức mạnh kỳ dị tạo ra những gợn sóng, chặn đứng luồng sóng âm kinh khủng kia, giúp ba người Chu Văn không phải chịu sự xung kích.
Chu Văn nheo mắt nhìn về phía đám người Tửu gia, thấy tình hình của họ không ổn chút nào, ai nấy mặt mày xám xịt.
“Văn thiếu gia, chúng ta làm một giao dịch được không?” Tửu gia mở miệng, dùng khẩu hình nói.
“Giao dịch thế nào?” Chu Văn trực tiếp nói ra thành tiếng, lập tức kích hoạt tiếng sấm cuồn cuộn trong thạch điện, hóa thành hồi âm bùng nổ.
Bành bành!
Một vài con Phối sủng có sức phòng ngự yếu đã bị chấn ngã xuống đất. Mười mấy người của Tửu gia đều thất khiếu chảy máu, những kẻ thực lực yếu hơn một chút đã ngã gục trên mặt đất.
Những âm thanh này lại kích phát thêm nhiều hồi âm hơn, khiến tiếng sấm bên ngoài thạch điện cuồn cuộn không dứt, tựa như Lôi Thần nổi giận, không ngừng oanh kích.
Bên kia, đám người Tửu gia có mấy người bị chấn đến thất khiếu chảy máu, không rõ sống chết. Tình hình bên Chu Văn cũng không khá hơn, lực lượng hồi âm quá mạnh, thân thể con Phối sủng kia run lên bần bật, trông như sắp không chịu nổi.
Chu Văn liếc mắt, thấy lão già Tửu gia kia không lùi mà tiến, chịu đựng tiếng sấm nổ, lao vào bên trong thạch điện.
“Chúng ta vào trong thạch điện.” Chu Văn trong lòng khẽ động, bảo Lữ Vân Tiên điều khiển con Phối sủng kia đi về phía thạch điện.
Chu Văn vốn tưởng càng đến gần thạch điện thì âm thanh sẽ càng kinh khủng, nhưng bây giờ mới phát hiện khoảng cách càng xa thì âm thanh ngược lại càng đáng sợ hơn. Bên trong tuy hồi âm vẫn đáng sợ nhưng không hề khủng bố như ở bên ngoài.
Tầm mắt Chu Văn quét qua thạch điện, thấy bên trong có rất nhiều vật dụng bằng đá, phần lớn đều hết sức thô ráp. Tửu gia đang lao về phía những vật dụng đó, hồi âm kinh khủng không thể giết chết lão, chỉ khiến lão bị chấn đến hộc máu.