Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 296: CHƯƠNG 293: QUẢ TRƯỜNG SINH

- An Sinh rơi xuống đâu rồi?

Chu Văn hỏi Lục Ngưng.

- Ở vết nứt trong hậu điện.

Lục Ngưng đáp.

Chu Văn vội bảo Lữ Vân Tiên điều khiển Thú phối sủng của mình, rồi cả ba cùng tiến vào hậu điện.

Nếu tiền điện mang dáng dấp của một công trình kiến trúc thì hậu điện về cơ bản chỉ là một hang núi khổng lồ, gần như vẫn giữ được tám mươi phần trăm dáng vẻ nguyên thủy, chỉ một vài nơi có dấu vết đào đẽo của con người.

Bên trái hang núi có một chiếc Trống Đá đang phát ra những tiếng "thùng thùng", và những tiếng vọng kinh hoàng đều truyền ra từ đó.

Có điều, khoảng cách của nhóm Chu Văn tới Trống Đá quá gần nên ngược lại không cảm nhận được uy lực của tiếng vọng, sức tấn công của nó lúc này chỉ tương đương với đòn tấn công sóng âm cấp Truyền Thuyết mà thôi.

Ở một phía khác của hang núi có một vết nứt dài hàng trăm mét, còn ở phía cuối hang là một cái cây kỳ quái đang mọc.

Cái cây đó cao chừng hai ba mươi mét, tán cây xòe ra như một chiếc ô lớn, lá cây rậm rạp, toàn thân đen như mực, chỉ có những đường gân nhỏ li ti màu trắng trên mặt lá.

Giữa những tán lá đen kịt có rất nhiều quả, nhưng nhìn kỹ hình dáng của chúng lại khiến người ta không khỏi kinh hãi.

Bởi vì những quả cây đó trông hệt như những đứa trẻ sơ sinh đang ngồi xếp bằng, nhắm nghiền mắt, trông vô cùng quái dị.

Mà Chu Văn thấy dáng vẻ của cái cây quái dị này, nhìn tới nhìn lui, lại thấy hơi giống Cây Người Chết trong chiếc điện thoại thần bí, nhưng vẫn có vài điểm khác biệt.

Tửu gia đã chạy tới gốc cây, chỉ thấy lão phi thân lên, vươn tay định hái mấy quả Nguyên Anh.

Không biết có phải ảo giác hay không, Chu Văn thấy mấy quả Nguyên Anh dường như tự động lúc lắc, chủ động sà vào tay Tửu gia.

- Vốn định để bọn chúng thử trước một phen, nhưng giờ hết cách rồi.

Ánh mắt Tửu gia đỏ ngầu, lão nhìn chằm chằm quả Nguyên Anh rồi nuốt chửng nó vào bụng.

- Mấy quả cây đó là gì vậy?

Chu Văn hỏi Lục Ngưng.

Vẻ mặt Lục Ngưng đầy nghi hoặc:

- Lần đầu chúng tôi vào hậu điện chỉ có khu vực phía trước này thôi, không hề có Trống Đá và cây quả Nguyên Anh kia.

Chu Văn không chút do dự, lập tức rút Đao tre, thi triển Ma Tinh Luân chém về phía Tửu gia. Lão ta đang nuốt quả, đã trở thành đại địch sinh tử thì phải dốc toàn lực tiêu diệt, tuyệt đối không thể cho kẻ địch bất cứ cơ hội nào.

Chu Văn không biết sau khi Tửu gia nuốt quả Nguyên Anh sẽ có biến hóa gì, dù rất tò mò nhưng cậu không muốn ngồi chờ kết quả.

Lục Ngưng và Lữ Vân Tiên cũng có chung suy nghĩ, hai luồng sức mạnh một băng một hỏa cùng với Ma Tinh Luân của Chu Văn đồng loạt phóng về phía Tửu gia.

Sau khi Tửu gia nuốt quả Nguyên Anh, trông như bị choáng, đứng đờ ra tại chỗ, đầu cúi gằm, lưng cong lại, dáng vẻ vô cùng kỳ dị.

Mắt thấy ba luồng sức mạnh sắp sửa oanh kích vào người lão, Tửu gia bỗng ngẩng đầu lên, hai tay dang rộng, cơ thể ngửa ra sau, phát ra một tiếng gầm rú đầy đau đớn.

Một luồng sức mạnh kinh hoàng bộc phát từ người lão, sóng xung kích mạnh mẽ đã đánh tan tác sức mạnh của cả ba người, mà luồng sức mạnh kinh hoàng này còn chưa hề nhắm vào họ.

Sắc mặt ba người Chu Văn lập tức trở nên khó coi. Chu Văn trực tiếp triệu hồi Ba Tiêu Tiên, nó liền há miệng thổi một luồng Gió Thái Âm về phía Tửu gia đang gào thét.

Gió Thái Âm thổi bay cơ thể Tửu gia, đập thẳng vào vách đá, khiến vách đá lõm thành một cái hố lớn.

Cơ thể Tửu gia vặn vẹo trong hố đá vụn, toàn thân phủ đầy sương lạnh, hai mắt nhắm nghiền, không một chút động đậy.

Nhưng Chu Văn cảm thấy có điềm chẳng lành, cậu cầm Đao tre, thi triển Quỷ Bộ lao đến trước mặt Tửu gia, dùng Thiên Ngoại Phi Tiên đâm thẳng vào lồng ngực lão.

Vào thời khắc cực kỳ nguy cấp, một tay của Tửu gia đột nhiên giật mạnh, gân xanh trên tay lão nổi lên cuồn cuộn như những con rắn nhỏ quấn quanh cánh tay, đồng thời tỏa ra ánh sáng màu máu kỳ dị.

Khoảng cách gần như thế, Tửu gia lại vung tay nhanh như chớp, chộp lấy Đao tre. Lưỡi Đao tre vô cùng sắc bén nhưng lại không thể chém đứt bàn tay của lão.

Tửu gia nắm chặt Đao tre, bàn tay bị lưỡi đao cắt rách, máu tươi chảy ra, nhưng dường như lão không hề có cảm giác đau đớn. Lão nắm chặt lưỡi đao, sau đó mở mắt, chậm rãi đứng dậy từ trong đống đá vụn.

Khi cơ thể lão đứng thẳng lên cũng là lúc nó xảy ra biến hóa cực lớn. Những đoạn xương gãy của lão tự động lành lại, mái tóc hoa râm dần chuyển thành màu đen, thân hình còng queo, gầy gò cũng dần trở nên thẳng tắp, cường tráng. Cả con người, đường nét, thần thái của lão dường như đang phát sinh một sự thay đổi kỳ diệu.

Tửu gia ban đầu trông như một ông lão, vậy mà sau khi đứng dậy đã biến thành một người đàn ông trung niên, hoàn toàn không còn dấu vết của tuổi già. Thật không thể tưởng tượng nổi, người này và Tửu gia trước đó lại là một.

Y Sư Hắc Ám lặng lẽ không một tiếng động vòng ra sau lưng Tửu gia, dao giải phẫu vừa nhanh vừa độc đâm vào thắt lưng lão.

Bốp!

Tửu gia không quay đầu lại, trở tay tung một chưởng, lập tức đánh bay cả Y Sư Hắc Ám lẫn Mệnh Hồn của nó văng ra ngoài. Cơ thể Y Sư Hắc Ám đâm sầm vào vách núi, xương cốt toàn thân dường như đều gãy nát, nó vặn vẹo ngã xuống, không rõ sống chết.

- Tỉnh Đạo Tiên không lừa ta, quả của Cây Trường Sinh quả nhiên có thể giúp ta phản lão hoàn đồng, cảm giác trẻ khỏe này thật sảng khoái…

Gương mặt Tửu gia tràn đầy hưng phấn, nói đến đoạn cao hứng, bàn tay lão dùng sức, trực tiếp quẳng văng cả người lẫn đao của Chu Văn ra xa.

Cơ thể Chu Văn đang lơ lửng trên không trung, cậu liền chuyển đổi sang Mệnh cách Đại Ma Thần, lợi dụng năng lực của nó để kiểm soát cơ thể, hóa giải lực quăng kinh khủng của Tửu gia và an toàn đáp xuống đất, không thảm hại như Y Sư Hắc Ám.

- Quả cây đó rốt cuộc là thứ gì? Sao có thể khiến Tửu gia trở nên khủng bố đến thế?

Lữ Vân Tiên kinh hãi nhìn Tửu gia đang ngày một trẻ lại, nói.

- Không biết.

Sắc mặt Chu Văn khó coi đến cực điểm, khí thế trên người Tửu gia quá kinh khủng, Chu Văn thậm chí còn mơ hồ cảm nhận được một luồng khí tức vô hình đang bốc lên từ người lão, tựa như một con ác quỷ đang lởn vởn.

Điều khiến Chu Văn lo lắng nhất là, Tửu gia hiện tại đã mạnh đến mức khó tin, ngay cả Ba Tiêu Tiên cũng không thể giết được lão, e rằng cả ba người họ cũng không thể chống lại được nữa.

Tửu gia đã biến thành một người đàn ông trẻ tuổi khoảng hai mươi, mái tóc đen dài xõa xuống, cơ bắp trên người căng tràn sức sống và sức mạnh. Giờ đây không ai có thể nhận ra chỉ vài phút trước lão vẫn còn là một ông già tóc bạc.

- Chạy mau!

Chu Văn hét lên với Lữ Vân Tiên và Lục Ngưng, rồi quay người chạy về phía tiền điện.

Đã không phải là đối thủ thì ở lại chỉ có con đường chết.

Tửu gia lạnh lùng liếc nhìn bọn họ, rồi xòe bàn tay, chộp một cái về hướng họ. Ba người Chu Văn lập tức cảm thấy một lực hút không thể chống cự đang kéo ngược họ về phía Tửu gia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!