Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 313: CHƯƠNG 310: KHIÊU CHIẾN

Học viện có phần thưởng tương ứng cho công tác hỗ trợ, thậm chí có thể nhận được một vài giấy thông hành đến các khu vực Dị Thứ Nguyên đặc thù.

Nói là phụ đạo, nhưng thực chất là làm người hướng dẫn, giúp các sinh viên của học viện Minh Thành nhanh chóng hòa nhập với môi trường học tập của học viện Tịch Dương.

Dù sao họ cũng chỉ ở học viện Tịch Dương ba tháng, không giống như đám Chu Văn sẽ sinh hoạt và học tập ở đây suốt bốn năm, mọi thứ đều cần thời gian để dần dần hòa nhập.

Mỗi sinh viên của học viện Minh Thành sẽ vào học cùng lớp với người hướng dẫn của mình, và dĩ nhiên nhiệm vụ học tập của họ cũng sẽ giống nhau.

Nhiệm vụ bắt buộc duy nhất là khi làm nhiệm vụ học tập, người hướng dẫn và sinh viên được hướng dẫn phải lập thành một đội, có trách nhiệm hỗ trợ đối phương hoàn thành nhiệm vụ.

Chu Văn xem qua những việc mà một người hướng dẫn cần làm, cảm thấy cũng không có gì to tát, chẳng qua là lúc đi làm nhiệm vụ thì dắt thêm một người, cũng không phải việc gì khó khăn.

Khi Chu Văn nhìn thấy danh sách đối tượng, cậu mới biết người mình cần hướng dẫn tên là Minh Tú, một thanh niên trạc tuổi cậu với vẻ ngoài thanh tú. Không hiểu vì sao, Minh Tú có khuôn mặt rám nắng, trông đầy sức sống, nhưng lại toát ra vẻ uể oải, dường như chẳng có hứng thú với bất cứ điều gì.

Học viện đã phân ký túc xá cho Minh Tú, nhưng cần Chu Văn dẫn cậu ta đến đó, đồng thời giúp họ làm quen với các khu vực trong học viện.

Đối với Chu Văn, đây chẳng phải chuyện phiền phức gì. Mặc dù học viện rất rộng lớn, nhưng với tư cách là sinh viên bình thường, họ chỉ cần đi lại ở vài nơi quen thuộc. Cùng lắm là mất nửa ngày để giúp họ hoàn toàn quen thuộc mọi thứ, những chuyện sau đó không còn liên quan đến Chu Văn nữa. Cậu chỉ cần đợi đến khi học viện giao nhiệm vụ rồi dẫn Minh Tú đi cùng là xong.

Mặc dù Chu Văn đang theo học Vương Minh Uyên, nhưng đạo sư chính thức của cậu vẫn là Vương Phi, nên đạo sư của Minh Tú cũng được xếp cho Vương Phi.

“Bạn học Minh Tú, đây là chìa khóa ký túc xá của cậu, để tôi dẫn cậu đến ký túc xá nhé.”

Sau khi đại diện học viện phát biểu xong, Chu Văn định dẫn Minh Tú đến ký túc xá trước để sắp xếp chỗ ở cho cậu ta.

“Cảm ơn cậu, chỉ cần đưa chìa khóa cho tôi là được rồi. Tất cả đều là người lớn cả rồi, mấy chuyện vặt vãnh này tôi tự lo được, không cần làm phiền cậu đâu.”

Minh Tú nói rất lễ phép.

“Cũng được, đây là số điện thoại của tôi, có chuyện gì thì cứ gọi nhé.”

Chu Văn đưa cả chìa khóa ký túc xá và số điện thoại của mình cho cậu ta.

“Cảm ơn. À đúng rồi, thủ khoa trong kỳ thi chung năm nay của học viện Tịch Dương là ai vậy?”

Minh Tú nhận lấy chìa khóa và số điện thoại rồi hỏi.

“Thủ khoa à? Nếu tôi nhớ không lầm thì là đàn anh Vi Qua thì phải.”

Trí nhớ của Chu Văn rất tốt, nhưng đó là đối với những thứ cậu hứng thú và để tâm, còn với những chuyện không quan tâm, cậu chẳng bao giờ bận lòng.

“Vi Qua, hội trưởng hội học sinh đương nhiệm?”

Minh Tú gật đầu, dường như đã từng nghe qua cái tên này.

“Đúng vậy.” Chu Văn đáp.

“Cậu có biết anh ta ở đâu không?” Minh Tú lại hỏi.

“Cái này thì tôi không rõ, nhưng cậu có thể đến văn phòng Hội học sinh xem thử. Kể cả không gặp được đàn anh Vi Qua, cậu cũng có thể hỏi các thành viên cốt cán khác của Hội học sinh.”

Chu Văn chỉ đường đến văn phòng Hội học sinh cho Minh Tú.

“Cảm ơn.”

Minh Tú cảm ơn Chu Văn rồi quay người rời đi.

Chu Văn cũng không có ý định giữ cậu ta lại. Thấy sinh viên của học viện Minh Thành tự lập như vậy, cậu cũng thấy mừng. Minh Tú nói cũng đúng, tất cả đều là người trưởng thành rồi, không cần ai phải quản nữa, nhiều chuyện cần phải tự mình tìm hiểu.

Phương châm giáo dục của học viện Tịch Dương cũng là như vậy, cố gắng hết sức cho sinh viên không gian để tự do phát triển. Học viện chỉ dẫn lối cho sinh viên một phương hướng để học tập tri thức và rèn luyện năng lực, còn học được đến đâu là tùy vào bản thân mỗi người. Tự lập chính là tiêu chí để đánh giá sự trưởng thành của một sinh viên.

Sau khi Minh Tú đi, Chu Văn lại quay về ký túc xá. Hóa Long Quyết của cậu vẫn chưa cày xong, phải tiếp tục cày phó bản, hơn nữa lát nữa cậu còn phải đến chỗ Vương Minh Uyên học tập.

Minh Tú đi tới một thùng rác trong trường, cậu ta chẳng thèm liếc nhìn tờ giấy Chu Văn đưa, thẳng tay ném vào thùng rác tái chế.

Minh Tú vốn dĩ không có ý định đến học viện Tịch Dương để học hỏi điều gì, cũng chẳng cần người hướng dẫn nào cả.

Tâm trạng của Vi Qua gần đây không tệ. Vốn dĩ hắn còn hơi lo lắng Chu Văn sẽ trở thành một Huệ Hải Phong thứ hai, thậm chí có khả năng cạnh tranh chức vụ hội trưởng hội học sinh lần tới với hắn. Nhưng sau một thời gian quan sát, hắn phát hiện Chu Văn cũng chẳng khác gì mấy tên lập dị khác trong học viện, chẳng có chút hứng thú nào với việc tranh giành chức hội trưởng, điều này khiến hắn cảm thấy nhẹ nhõm.

Bình thường gần như không bao giờ gặp được Chu Văn, các hoạt động tập thể cũng chẳng bao giờ tham gia, quá đáng hơn là Chu Văn còn thường xuyên xin nghỉ phép ra ngoài.

Vi Qua đã tự động xếp Chu Văn vào loại phú nhị đại. Với tính cách này, Chu Văn sẽ không bao giờ tranh giành chức hội trưởng với hắn.

Khi Vi Qua đang nghiên cứu tài liệu hướng dẫn về các khu vực Dị Thứ Nguyên, hắn nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra. Ngẩng đầu lên nhìn người vừa bước vào, hắn không khỏi khẽ nhíu mày.

Trí nhớ của hắn rất tốt, đặc biệt là với những người hắn đã từng gặp, nhưng hắn không tài nào nhớ ra mình đã gặp nam sinh thanh tú này ở đâu.

“Hôm nay là ngày sinh viên trao đổi của học viện Minh Thành đến, chắc cậu nam sinh này là một trong số đó.”

Nghĩ một lát, Vi Qua đoán ra được lai lịch của Minh Tú, đồng thời thầm nghĩ: “Sinh viên trao đổi mới đến không về ký túc xá, chạy tới Hội học sinh làm gì?”

“Chào bạn học, tôi là hội trưởng Hội học sinh, có thể giúp gì cho cậu không?”

Vi Qua tỏ ra hòa ái dễ gần với Minh Tú, trông hệt như lãnh đạo cấp cao xuống vùng sâu vùng xa thăm hỏi hộ nghèo.

Trong lòng Vi Qua, học viện Minh Thành chỉ là một học viện hạng ba, sinh viên từ học viện Minh Thành cũng chẳng khác gì dân nghèo là mấy. Để họ tới học viện Tịch Dương học tập, chính là một hình thức “cứu đói”.

Minh Tú nhìn Vi Qua, nói: “Anh chính là hội trưởng Hội học sinh Vi Qua?”

“Là tôi.” Vi Qua mỉm cười gật đầu, trông ra dáng khí độ phi phàm, trong lòng thầm đắc ý: “Ngay cả sinh viên học viện Minh Thành cũng biết đến mình. Xem ra danh tiếng của mình cũng vang xa gớm, chứ đùa à…”

“Anh có thể đấu thực chiến với tôi một trận được không? Tôi muốn biết sinh viên của học viện Tịch Dương mạnh đến mức nào.” Minh Tú nói thẳng mục đích của mình.

Vi Qua mỉm cười, nhìn Minh Tú nói: “Cậu là sinh viên trao đổi của học viện Minh Thành?”

Minh Tú khẽ gật đầu, sau đó nói tiếp: “Thời gian và địa điểm do anh quyết định.”

“Thanh niên từ học viện hạng ba đến, lúc nào cũng nóng lòng muốn chứng tỏ bản thân. Đáng tiếc, quá ảo tưởng rồi, lại muốn khiêu chiến mình, đúng là tuổi trẻ nhiệt huyết mà.”

Vi Qua đã quá có kinh nghiệm đối phó với những chuyện tương tự. Nụ cười trên môi hắn không đổi, hắn lấy ra một đồng xu đặt lên bàn rồi nói với Minh Tú: “Bạn học, không cần phiền phức như vậy đâu. Thấy đồng xu này không? Tôi đã làm chút thủ thuật với nó, nếu cậu cũng làm được như vậy thì coi như tôi thua, cậu thắng.”

“Được.” Minh Tú không chút do dự, đồng ý ngay lập tức.

Vi Qua xòe bàn tay, trông có vẻ rất tùy ý ấn nhẹ đồng xu xuống mặt bàn, sau đó nhấc tay ra, mỉm cười nhìn Minh Tú nói: “Thấy rõ chưa?”

Ánh mắt Minh Tú rơi xuống đồng xu, chỉ thấy chính giữa đồng xu có thêm một lỗ nhỏ. Cậu ta đưa tay cầm đồng xu lên, thấy nó đã bị xuyên thủng, nhưng mặt bàn bên dưới lại không hề có một vết xước nào.

“Ngưng lực thành châm?” Minh Tú đặt đồng xu xuống bàn nói.

“Tinh mắt lắm, cậu có thể thử xem.”

Trong lòng Vi Qua vô cùng đắc ý. Chiêu Ngưng lực thành châm là kỹ xảo mà hắn tự hào nhất, có thể cô đọng chưởng lực thành một điểm nhỏ như mũi kim, lại còn điều khiển một cách tự nhiên. Người bình thường phải mất mấy chục năm khổ luyện mới có thể làm được, nếu không thì căn bản là không thể. Điều này không liên quan đến sức mạnh, mà là một loại kỹ xảo vận dụng lực lượng đến cực hạn.

Nếu không, dù sức mạnh có lớn đến đâu, cùng lắm là đập nát đồng xu chứ không thể nào đục một lỗ nhỏ trên đó được.

Hắn đã dùng chiêu này để không đánh mà thắng không biết bao nhiêu kẻ khiêu chiến, sớm đã quen tay.

Minh Tú không nói gì thêm, chỉ xòe bàn tay, ấn một cái lên đồng xu, sau đó nhấc tay ra rồi nhìn Vi Qua nói: “Bây giờ anh có thể đấu thực chiến với tôi được chưa?”

Vi Qua liếc nhìn đồng xu, trong lòng lập tức giật nảy mình. Chỉ thấy trên đồng xu kia có thêm một cái lỗ nữa, còn nhỏ hơn cả cái lỗ hắn vừa tạo ra.

Cầm đồng xu lên xem xét, thấy mặt bàn không có bất kỳ tổn hại nào, Vi Qua thầm nghĩ: “Một học viện hạng ba như Minh Thành mà lại có cao thủ với khả năng khống chế kinh khủng như vậy, thật bất ngờ. Xem ra tên này rất khó đối phó. Thắng hắn thì cũng chẳng được lợi lộc gì, lỡ mà thua thì còn mặt mũi nào nữa?”

Ý nghĩ vừa lóe lên, Vi Qua lập tức có chủ ý. Hắn cười tủm tỉm nhìn Minh Tú hỏi: “Bạn học tên là gì nhỉ?”

“Minh Tú.” Minh Tú đáp.

“Bạn học Minh Tú, cậu đương nhiên có thể khiêu chiến tôi. Có điều tôi phải nói rõ trước, có phải cậu muốn khiêu chiến cao thủ số một của học viện Tịch Dương đúng không?” Vi Qua hỏi.

“Có gì khác nhau sao?” Minh Tú nghi ngờ hỏi.

“Đương nhiên là khác rồi. Mặc dù tôi là hội trưởng Hội học sinh, nhưng cao thủ số một được học viện chúng ta công nhận lại là một người khác. Nếu cậu muốn tìm cao thủ số một để khiêu chiến, vậy tôi e là cậu tìm nhầm người rồi.”

“Cao thủ số một là ai?” Minh Tú hỏi.

“Cao thủ số một của học viện chúng ta, được mệnh danh là Thần Quyền Vô Địch Huệ Hải Phong.”

Vi Qua thẳng thừng bán đứng Huệ Hải Phong. Hắn và Huệ Hải Phong vốn là đối thủ không đội trời chung, đẩy Minh Tú sang gây sự với Huệ Hải Phong đúng là một mũi tên trúng hai đích.

“Tôi phải đi đâu để tìm anh ta?”

Minh Tú thấy cái biệt danh Thần Quyền Vô Địch nghe rất oách, cảm thấy Vi Qua không nói dối. Nếu không phải mạnh thật, sao dám dùng chữ “vô địch”.

Hơn nữa, đường đường là hội trưởng Hội học sinh của học viện Tịch Dương, chắc hẳn hắn không dám nói bậy.

Vi Qua đúng là không nói bậy, Huệ Hải Phong thật sự có một cái biệt hiệu như vậy, có điều chỉ là do người trong hội của hắn tự gọi cho vui. Trước kia Vi Qua rất khinh thường cái biệt hiệu này của Huệ Hải Phong, nhưng lúc này lại lấy ra để lợi dụng.

“Cậu chờ một chút.”

Vi Qua gọi một cuộc điện thoại, rất nhanh đã có được thông tin của Huệ Hải Phong, sau đó cười híp mắt nói với Minh Tú: “Hiện tại anh ta đang ở Lão Long Động trong khu vực động Long Môn. Nơi đó không khó tìm, cậu cứ tùy tiện hỏi bất kỳ ai trong trường là biết, hoặc dùng bản đồ hướng dẫn là được.”

“Cảm ơn.”

Minh Tú xoay người rời đi.

Nhìn Minh Tú đi khỏi, Vi Qua lại cầm đồng xu lên xem xét. Hắn thấy lỗ kim kia không chỉ nhỏ hơn, mà còn cực kỳ trơn láng, tinh xảo hơn của hắn rất nhiều.

“Tên này thật lợi hại, nếu đấu một trận với hắn, chưa chắc mình đã thắng. Không hiểu sao một học viện hạng ba lại có thể đào tạo ra một tên quái vật như thế này chứ?”

Vi Qua âm thầm bực bội, một sinh viên như vậy đáng lẽ phải thi đỗ vào trường danh tiếng mới đúng.

Có điều nghĩ lại, có thể đẩy một phiền phức lớn sang cho Huệ Hải Phong, Vi Qua lại thầm vui sướng. Nếu lỡ Minh Tú thật sự đánh bại được Huệ Hải Phong, vậy thì càng tuyệt vời hơn.

Chu Văn đi đến chỗ Vương Minh Uyên học tập. Vừa đến trước động Long Môn, cậu đã thấy Minh Tú đang đứng ở ngã ba đường, cúi đầu xem điện thoại, dường như đang phân vân không biết nên đi đường nào.

“Đừng xem nữa, bản đồ ở khu vực động Long Môn này vô dụng đấy. Cậu muốn đi đâu?”

Chu Văn đi đến trước mặt cậu ta hỏi.

Minh Tú thấy Chu Văn, liền hỏi: “Tôi muốn tìm Huệ Hải Phong, nghe nói anh ta đang ở Lão Long Động?”

“Cậu tìm Huệ Hải Phong làm gì?” Chu Văn tò mò hỏi.

“Vi Qua nói anh ta là cao thủ số một của học viện Tịch Dương, nên tôi muốn xem thử, cao thủ số một của học viện Tịch Dương rốt cuộc mạnh đến mức nào.” Minh Tú nói.

Chu Văn nghe xong có chút cạn lời, mình vừa mới đẩy Minh Tú cho Vi Qua, Vi Qua lại đá cậu ta sang cho Huệ Hải Phong.

“Cậu biết Huệ Hải Phong à?” Minh Tú hỏi Chu Văn.

“Chúng tôi cùng học một đạo sư, xem như là huynh đệ đồng môn đi.” Chu Văn vừa nói vừa cân nhắc, làm sao để giải quyết cái phiền phức này đây.

“Chu Văn, cậu làm gì ở đây thế?”

Chu Văn đang chưa nghĩ ra cách gì, ai ngờ Huệ Hải Phong lại tự mình đi ra từ động Long Môn.

“Đây là Minh Tú, sinh viên trao đổi của học viện Minh Thành. Cậu ấy muốn khiêu chiến anh.”

Chu Văn đành phải giới thiệu Minh Tú cho Huệ Hải Phong, đồng thời nói rõ thân phận của cậu ta.

“Bạn học Minh Tú, vì sao lại muốn khiêu chiến tôi?” Huệ Hải Phong không hề bối rối, cười hỏi.

“Có người nói anh là cao thủ số một của học viện Tịch Dương, tôi muốn biết cao thủ số một của học viện Tịch Dương rốt cuộc mạnh đến mức nào.” Minh Tú nói.

“Không sai, người đó quả là có mắt nhìn. Có điều bạn học Minh Tú à, nếu ai cũng như cậu, tùy tiện đến khiêu chiến tôi, thì cao thủ số một của học viện Tịch Dương như tôi, chẳng lẽ ngày nào cũng phải tiếp nhận mấy lời thách đấu à?”

Huệ Hải Phong quay sang chỉ vào Chu Văn, nói tiếp: “Thế này đi, đây là tiểu sư đệ của tôi, trong bốn học sinh chúng tôi thì cậu ta xếp hạng bét, cũng là người yếu nhất. Trước tiên cậu đánh bại cậu ta đã, sau đó tôi sẽ xem xét lời khiêu chiến của cậu.”

Chu Văn đứng bên cạnh thiếu chút nữa là phun cả ngụm nước bọt ra ngoài, tên này đúng là vô sỉ hết chỗ nói.

Ánh mắt Minh Tú chuyển sang Chu Văn, làm một thủ hiệu mời: “Vậy làm phiền cậu.”

Chu Văn có chút phiền muộn, cậu không có thời gian để đánh nhau với Minh Tú, cậu còn có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo Vương Minh Uyên.

“Huấn luyện viên, bài học lần trước của thầy, tôi đã hiểu rồi. Khi nào thầy có thể dạy tôi tiếp?”

Chu Văn đang nghĩ ngợi thì Phong Thu Nhạn lại chạy tới. Thấy Chu Văn, cậu ta lập tức lên tiếng.

“Hèm hèm, Phong Thu Nhạn, để tôi giới thiệu cho cậu. Vị này là Minh Tú của học viện Minh Thành, là sinh viên trao đổi vừa tới học viện chúng ta, thực lực cực kỳ đáng gờm. Cậu cùng cậu ấy luận bàn một chút, cứ coi như đây là một bài kiểm tra nhỏ cho khả năng thực chiến của cậu đi.”

“Được.”

Phong Thu Nhạn đồng ý ngay, trong mắt chiến ý dâng trào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!