Minh Tú lộ vẻ bất mãn, hắn nghe Phong Thu Nhạn gọi Chu Văn là huấn luyện viên nên tưởng rằng Chu Văn đang xem thường mình.
- Thực lực của Phong Thu Nhạn không kém gì tôi, chỉ cần cậu thắng được cậu ta thì có thể trực tiếp khiêu chiến Huệ Hải Phong.
Chu Văn vội vàng đá quả bóng này sang cho Huệ Hải Phong.
Minh Tú nghe vậy, sắc mặt mới dịu đi đôi chút, rồi nhìn về phía Phong Thu Nhạn.
Hai người nhìn nhau tóe lửa, như thể thiên lôi gặp địa hỏa, rồi lập tức cùng bước lên sàn đấu.
Minh Tú vốn tưởng rằng mình có thể dễ dàng đánh bại một kẻ vô danh tiểu tốt như Phong Thu Nhạn, nhưng không ngờ trong trận chiến này, hắn lại chẳng chiếm được chút lợi thế nào.
Đao pháp của Phong Thu Nhạn đã mơ hồ mang phong thái của bậc thầy, đao thế tung hoành, thu phóng tự nhiên. Khí thế của cậu ta càng đánh càng mạnh, đao pháp tựa như dải ngân hà cuồn cuộn đổ xuống, ép người khác đến không thở nổi.
Minh Tú không khỏi nghiêm túc trở lại, hắn vận dụng Mệnh cách Không Thể Tưởng Tượng Nổi, dốc toàn lực chiến đấu với Phong Thu Nhạn, nhưng hai người vẫn ngang tài ngang sức, khó mà phân định thắng thua.
Minh Tú thầm kinh hãi trong lòng. Hắn được mệnh danh là một trong hai thiên tài kiệt xuất, có tài học một biết mười. Kỹ pháp mà người khác phải khổ luyện cả năm, hắn chỉ cần vài ngày là nắm vững.
Ý cảnh mà người khác phải vắt óc suy ngẫm, hắn chỉ cần liếc mắt một cái là có thể thấu hiểu. Trong đám bạn cùng trang lứa, hắn chưa bao giờ biết cảm giác có đối thủ là gì.
Hắn vốn cho rằng Học viện Tịch Dương chỉ có danh tiếng hão, học sinh cũng chỉ tầm thường, không thể nào mạnh hơn mình được.
Thế nhưng hắn không ngờ rằng, dù đã dốc toàn lực, hắn vẫn không thắng nổi Phong Thu Nhạn. Mà Phong Thu Nhạn lại còn gọi Chu Văn là huấn luyện viên, rõ ràng Chu Văn có công dạy dỗ cậu ta. Đã thế, Huệ Hải Phong còn bảo Chu Văn là người yếu nhất trong bốn người họ.
- Học viện Tịch Dương thật đúng là tàng long ngọa hổ!
Vốn dĩ Minh Tú chẳng có hứng thú gì với việc làm sinh viên trao đổi ở Học viện Tịch Dương, nhưng giờ đây, ánh mắt hắn đã hoàn toàn thay đổi.
Hai người chiến đấu hơn một giờ trên sân đấu mà vẫn bất phân thắng bại, cả hai đều đã mệt lử.
- Tên Chu Văn kia, thật sự là huấn luyện viên của ngươi sao?
Minh Tú vẫn không tin nổi một người có thể đấu ngang tay với mình lại đi nhận một kẻ trạc tuổi làm huấn luyện viên.
- Ừm.
Phong Thu Nhạn đáp.
- Vậy có đúng như hắn nói, thực lực của ngươi gần bằng hắn không?
Minh Tú lại hỏi.
- Thực lực của huấn luyện viên ra sao thì tôi không biết, nhưng trong ba tháng gần đây, nhờ huấn luyện viên chỉ điểm ba lần mà tôi mới đạt tới cảnh giới như bây giờ. Chứ trước kia, tôi không phải là đối thủ của cậu đâu, chắc chưa đến mười chiêu đã bại rồi.
Phong Thu Nhạn nói.
Phong Thu Nhạn tưởng mình đang nói sự thật, nhưng ngay cả cậu ta cũng không biết rằng Chu Văn chẳng hề chỉ dạy mình một cách nghiêm túc, tất cả đều do cậu ta tự mình lĩnh ngộ.
Thế nhưng những lời này lọt vào tai Minh Tú lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Một người trước kia không đỡ nổi hắn mười chiêu, chỉ sau ba lần được Chu Văn chỉ điểm đã có thể đấu ngang tay với hắn, chuyện này thật không thể tin nổi.
Nhưng nhìn dáng vẻ đứng đắn của Phong Thu Nhạn trước mắt, có vẻ cậu ta không phải là người biết nói dối.
- Trên đời này lại có loại thiên tài như vậy sao? Xem ra trước đây mình đúng là ếch ngồi đáy giếng. Lần này đến Học viện Tịch Dương quả là một lựa chọn sáng suốt.
Minh Tú đột nhiên bật cười.
Trước kia, hắn luôn cảm thấy cuộc sống thật nhàm chán vì không có đối thủ. Bây giờ gặp được Chu Văn và Phong Thu Nhạn, hắn bỗng thấy cuộc đời dường như tươi đẹp hẳn lên.
Điền Chân Chân hẹn các học sinh của Học viện Minh Thành tụ tập tại một nhà hàng, mắt cô thỉnh thoảng lại liếc về phía cửa, nhưng vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc đâu.
- Tớ nghe nói thủ khoa kỳ thi chung năm nay là Hội trưởng Hội học sinh Vi Qua, nhưng người nổi bật nhất lại không phải Vi Qua, mà là một sinh viên năm nhất tên Chu Văn. Lúc mới chỉ là cấp Phàm Thai mà cậu ta đã giành được hạng nhất, cách đây không lâu còn đánh bại Thánh đồ Ước Hàn của Học viện Thánh Ước, lại còn giúp quân đội tiêu diệt Thiên Tri Chu…
Một học sinh của Học viện Minh Thành kể vanh vách những chiến tích của Chu Văn ở Học viện Tịch Dương.
- Dù Chu Văn rất mạnh, mạnh hơn chúng ta nhiều, nhưng chắc chắn không phải là đối thủ của Minh Tú đâu.
Điền Chân Chân nói chắc như đinh đóng cột.
- Đó là đương nhiên rồi, Chu Văn có mạnh đến đâu cũng chỉ là một học sinh, sao so sánh được với Minh Tú chứ? Cậu ấy là thần tượng của cả Học viện Minh Thành chúng ta mà.
Một học sinh khác nói.
Các học sinh khác đều vô cùng tán đồng. Ở Học viện Minh Thành, Minh Tú thực sự có sức ảnh hưởng tuyệt đối, là thần tượng trong lòng mọi người. Ngay cả các giảng viên cũng cho rằng Minh Tú có khả năng lọt vào top 10 sinh viên toàn Liên bang.
- Nếu Chu Văn nổi tiếng như vậy, cứ để Minh Tú đấu với cậu ta một trận. Như thế Minh Tú chắc chắn sẽ danh chấn Học viện Tịch Dương, dằn mặt đám người kiêu ngạo ở đó, cho chúng biết thế nào mới là thiên tài thực sự.
Điền Chân Chân nói đầy tự tin, như thể đã thấy cảnh Minh Tú đánh bại Chu Văn, khiến toàn bộ học sinh Học viện Tịch Dương kinh ngạc đến há hốc mồm.
Ngay lúc mọi người đang tán gẫu sôi nổi, Minh Tú bước vào.
- Minh Tú, sao giờ cậu mới tới?
Điền Chân Chân vội kéo Minh Tú ngồi xuống bên cạnh mình.
- Tớ có chút việc nên đến muộn.
Minh Tú nói.
- Minh Tú, bọn tớ đã hỏi thăm rõ ràng rồi, hiện tại ở Học viện Tịch Dương...
Điền Chân Chân chưa nói xong đã bị Minh Tú cắt lời.
- Trước khi đi, chắc mẹ tớ đã dúi riêng cho cậu không ít tiền nhỉ?
Minh Tú nhìn Điền Chân Chân và nói.
- Dì bảo tớ giữ hộ cậu một ít để dự phòng, lỡ cậu có việc cần gấp thì còn có cái mà dùng.
Điền Chân Chân ngượng ngùng nói.
- Chuyển cho tớ hai vạn.
Minh Tú nói.
- Cậu cần tiền làm gì?
Điền Chân Chân vừa chuyển khoản cho Minh Tú vừa nghi ngờ hỏi.
- Tớ muốn thuê Chu Văn làm huấn luyện viên riêng, nhờ cậu ấy chỉ đạo và cho tớ vài lời khuyên về việc tu luyện.
Minh Tú nói với vẻ mặt đầy hưng phấn.
Trước đó, hắn đã trò chuyện rất lâu với Phong Thu Nhạn và càng cảm thấy Chu Văn sâu không lường được. Chỉ bỏ ra hai vạn để mời cậu ta chỉ dạy, thực sự là quá hời.
Minh Tú là một thiên tài tuyệt đỉnh, học một biết mười, nhưng cũng chính vì thế mà hắn bị mất phương hướng, không biết mình nên học gì. Dường như cái gì hắn cũng biết, nhưng lại cảm thấy mình chẳng tinh thông một thứ gì cả.
Trước trận chiến với Phong Thu Nhạn, Minh Tú chỉ cảm thấy vô địch thật cô đơn. Nhưng sau trận đấu đó, hắn phát hiện ra con đường của mình vẫn còn rất dài.
Được Phong Thu Nhạn nhiệt tình giới thiệu, Minh Tú quyết định sẽ mời Chu Văn lập kế hoạch tu luyện và chỉ điểm cho mình. Ngay cả cái giá hai vạn một buổi cũng là do Phong Thu Nhạn nói cho hắn biết.
Điền Chân Chân và các học sinh của Học viện Minh Thành nghe xong thì choáng váng, ngơ ngác nhìn Minh Tú đang hưng phấn, miệng há to đến nỗi nửa ngày không khép lại được. Chiếc đũa đang gắp thức ăn cũng rơi xuống đất. Tất cả đều nhìn Minh Tú như thể gặp phải ma.
Vừa mới lúc nãy, họ còn đang bàn tán xem Minh Tú sẽ đánh bại Chu Văn ra sao, làm thế nào để vang danh ở Học viện Tịch Dương. Vậy mà trong chớp mắt, thần tượng trong lòng họ lại muốn đi thuê Chu Văn làm huấn luyện viên, còn muốn được Chu Văn chỉ bảo tu luyện. Cả đám học sinh nhất thời im phăng phắc, chỉ còn lại tiếng nói đầy phấn khích của Minh Tú.