Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 315: CHƯƠNG 312: THIÊN PHÚ ĐÁNH BÀI

- Minh Tú, cậu không bị sốt đấy chứ?

Điền Chân Chân đưa tay sờ lên trán Minh Tú, hỏi.

Minh Tú gạt tay Điền Chân Chân ra:

- Dĩ nhiên là không.

- Vậy tại sao cậu lại muốn mời tên Chu Văn đó làm huấn luyện viên? Không phải cậu muốn đánh bại cậu ta để vang danh ở học viện Tịch Dương sao?

Điền Chân Chân nói.

- Tớ đã đấu với một học sinh do cậu ta chỉ bảo rồi.

Minh Tú nói.

- Đối thủ của cậu không phải là cậu ta à? Sao cậu lại đấu với học sinh của cậu ta? Kết quả thế nào?

Điền Chân Chân hỏi liền ba câu.

- Hòa nhau. Tớ dốc toàn lực mà vẫn không thắng nổi cậu ấy, đao pháp của người đó thực sự quá lợi hại.

Minh Tú nói, giọng có chút hưng phấn.

Điền Chân Chân và các học sinh của học viện Minh Thành đều giật mình. Minh Tú mạnh như thế mà lại chỉ đấu ngang tay với một học sinh do Chu Văn dạy, điều này thật khó tin. Trong suy nghĩ của họ, Minh Tú phải là một sự tồn tại vô địch mới đúng, làm sao có thể bất phân thắng bại với học trò của Chu Văn được? Nếu đây là sự thật, thì Chu Văn còn mạnh đến mức nào nữa?

Minh Tú nói tiếp:

- Người đó mới chỉ học Chu Văn ba buổi thôi. Theo lời cậu ấy, hai ba tháng trước, thực lực của cậu ấy còn chưa đủ để đỡ được mười chiêu của tớ.

- Cái gì?

Mấy người Điền Chân Chân cảm thấy đầu óc có chút choáng váng.

Chỉ cần ba buổi học mà đã có thể đấu ngang tay với Minh Tú, lời này lọt vào tai họ, nghe cứ như chuyện thần thoại.

- Minh Tú, cậu nói thật chứ?

Điền Chân Chân thực sự không thể tin nổi.

- Không sai được, người như Phong Thu Nhạn sẽ không nói dối đâu. Mà trong bốn đệ tử của sư phụ cậu ta, cậu ta chỉ xếp hạng cuối cùng.

Minh Tú nói thêm.

- Đây mà là học viện Tịch Dương sao? Sao nghe toàn là quái vật vậy?

Mấy người Điền Chân Chân nghe xong đều choáng váng.

Thần tượng trong mắt họ, ở học viện Tịch Dương, dường như chẳng còn gì nổi bật nữa.

Minh Tú lại rất hưng phấn:

- Vốn tớ tưởng chuyến đi đến học viện Tịch Dương này chỉ là một chuyến du lịch bình thường nhàm chán, không ngờ học viện Tịch Dương đúng là danh bất hư truyền, nơi này có quá nhiều sinh viên mạnh mẽ. Cảm giác này thật phấn khích quá đi mất!

*

Trong phòng thí nghiệm của Vương Minh Uyên, chỉ có Chu Văn và Chung Tử Nhã đang ngồi chơi bài, trên mặt Chu Văn đã bị dán mấy tờ giấy.

Chu Văn vốn định đến thỉnh giáo Vương Minh Uyên một vài vấn đề về tu luyện, nhưng Vương Minh Uyên đã xuống Long Tỉnh và vẫn chưa về, nên Chung Tử Nhã đang rảnh rỗi nhàm chán liền rủ cậu chơi bài.

Ban đầu Chu Văn từ chối, đánh bài thì làm sao mà hay bằng chơi game được.

Nhưng Chung Tử Nhã lại nói, nếu Chu Văn có thể thắng hắn dù chỉ một ván, hắn sẽ đưa cho Chu Văn một viên tinh thể thân pháp cấp Sử Thi.

Mặc dù Chu Văn không quen chơi bài, nhưng cậu thầm nghĩ loại bài này, lại còn là chơi hai người, thì ba phần kỹ thuật, bảy phần may mắn, cho dù kỹ thuật của mình không tốt, nhưng chỉ cần vận may tốt là vẫn có thể thắng.

Nhưng không ngờ, Chung Tử Nhã và cậu chơi lại là bài ngược, chỉ cần phạm một sai lầm là coi như thua. Ba tờ giấy dán trên mặt Chu Văn đều là do cậu đoán sai.

Trước đó Chu Văn đã xem ba người Chung Tử Nhã chơi qua, cũng biết sơ qua cách chơi, nhưng xem là một chuyện, tự mình chơi lại là chuyện khác, loại bài này rất dễ mắc sai lầm.

Chung Tử Nhã đánh bài thuận, còn Chu Văn thì phải đánh bài ngược. Lấy một ví dụ, nếu Chu Văn ra lá 7, thì Chung Tử Nhã cần ra một lá từ 8 trở lên để chặn. Nhưng lúc này, Chu Văn không thể ra lá 9, mà ngược lại phải ra một lá nhỏ hơn 8 mới được xem là lớn hơn lá 8 của Chung Tử Nhã.

Kiểu chơi này rất đặc biệt. Chu Văn mới chơi lần đầu, lại phải đánh bài ngược, trong khi Chung Tử Nhã vừa chơi vừa bắt chuyện với cậu, khiến Chu Văn dễ bị cuốn theo quán tính tư duy như lúc chơi bài bình thường. Ba lần cậu bị thua đều không phải do bài xấu.

Chung Tử Nhã vừa đánh bài vừa cười híp mắt nói:

- Tiểu sư đệ, cậu thấy đánh bài ngược không dễ dàng chút nào phải không? Hồi đó lúc cái gã Khương Nghiên dạy tớ và Huệ Hải Phong chơi, hai đứa tớ bị hành cho lên bờ xuống ruộng. Cậu mới chơi, ráng chịu đi.

- Tôi biết chơi thế nào rồi, tiếp đi.

Chu Văn nói.

- Cậu muốn chơi bao nhiêu cũng được.

Chung Tử Nhã cười híp mắt nói.

Quán tính tư duy của con người không phải thứ dễ dàng thay đổi. Một người sống mấy chục năm, toàn đánh bài thuận, đột nhiên bắt đánh bài ngược, rất dễ nhầm lẫn.

Lúc trước Chung Tử Nhã đã tốn không ít thời gian mới có thể hoàn toàn thích ứng với lối tư duy thuận-ngược này. Chu Văn muốn thích ứng ngay lập tức không phải là chuyện đơn giản.

Huống chi Chung Tử Nhã cứ cố tình bắt chuyện với Chu Văn để làm cậu phân tâm, lại càng dễ mắc sai lầm hơn.

Khi Chung Tử Nhã mới học chơi, hắn không dám nói chuyện với Khương Nghiên, chỉ cần phân tâm nói chuyện là sẽ sai ngay.

Phải một thời gian rất dài sau, hắn mới có thể vừa chơi bài vừa tán gẫu với đám Khương Nghiên. Tình hình của Huệ Hải Phong cũng gần giống hắn. Người duy nhất có thể ngay từ đầu vừa đánh bài thuận-ngược vừa nói chuyện phiếm với họ mà không phạm sai lầm, chỉ có Vương Minh Uyên.

Chung Tử Nhã không biết Vương Minh Uyên đã từng chơi loại bài này trước đây hay chưa, hay có nguyên nhân gì khác, nhưng hắn chưa bao giờ thấy Vương Minh Uyên mắc một lỗi nào khi chơi bài thuận-ngược.

Đến cả Khương Nghiên thỉnh thoảng cũng có lúc sai lầm, có điều Vương Minh Uyên nói trước đây anh ta đã từng chơi trò này rồi, nên cũng không có gì lạ.

Chung Tử Nhã vốn tưởng rằng Chu Văn sẽ cần một khoảng thời gian để thích ứng, hoặc sẽ không dám nói chuyện với hắn, phải chuyên tâm đánh bài, từ từ suy nghĩ để tránh bị phân tâm dẫn đến sai lầm.

Nhưng Chu Văn không làm vậy, cậu vẫn vừa tán gẫu vừa chơi bài, tốc độ ra bài nhanh như người bình thường, không hề cố tình đánh chậm để suy nghĩ.

Bắt đầu từ ván thứ tư, Chu Văn không còn phạm sai lầm nữa. Mặc dù cuối cùng cậu vẫn thua, nhưng đó là vì bài của cậu không tốt.

- Nhanh vậy đã thích ứng được rồi sao?

Chung Tử Nhã không tin lắm, tiếp tục đánh với Chu Văn mấy ván nữa. Rất nhanh sau đó, Chung Tử Nhã phát hiện Chu Văn đã thực sự thích ứng. Bất kể hắn có nói chuyện với Chu Văn thế nào, kể cả những chủ đề dễ gây phân tâm, cũng không thể khiến Chu Văn mắc sai lầm được nữa.

- Thiên phú của cậu ta ở phương diện này còn mạnh hơn cả mình và Huệ Hải Phong.

Chung Tử Nhã thầm kinh ngạc.

- Không chơi, không chơi nữa, tớ chán rồi, để lần sau chơi tiếp.

Chung Tử Nhã thấy Chu Văn không còn mắc lỗi, hơn nữa trình độ chơi bài ngày càng tốt, sợ mình sơ sẩy một chút lại lật thuyền trong mương, liền cười ha hả nói.

- Chơi thêm hai ván nữa đi, anh thua tôi cũng không lấy tinh thể của anh đâu.

Chu Văn vừa mới vào tay, đang cảm thấy thú vị, tự nhiên không chịu buông tha cho Chung Tử Nhã.

Bị Chu Văn mè nheo mãi, Chung Tử Nhã hết cách, đành phải đồng ý chơi thêm hai ván nữa.

Lúc Vương Minh Uyên từ Long Tỉnh đi ra, trên mặt cả Chung Tử Nhã và Chu Văn đều dán không ít giấy, khiến anh ta có chút bất ngờ.

Theo anh ta biết, đây hẳn là lần đầu tiên Chu Văn chơi bài ngược, vậy mà có thể đánh cho Chung Tử Nhã ra nông nỗi này, xem ra Chu Văn rất có thiên phú ở phương diện này.

✧ Thiên Lôi Trúc ✧ Thư viện truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!