Nhân sâm hài tử bị Thái Âm Phong cuốn lên không trung, quả nhiên không thể sử dụng thuật độn thổ. Toàn thân nó phủ một lớp sương trắng. Lý Huyền liền xông tới, tóm lấy cánh tay của tiểu oa nhi.
Thân thể tiểu oa nhi lạnh như băng, mắt nhắm nghiền, không hề nhúc nhích. Lông mày nó cũng đã kết một lớp sương trắng, trông như bị đông cứng hoàn toàn.
- Tim không đập, lẽ nào chết cóng rồi?
Lý Huyền không cảm nhận được nhịp tim của nó, bèn nhìn chằm chằm tiểu oa nhi lẩm bẩm.
Tuy đây là Dị thứ nguyên sinh vật, nhưng lại có hình dáng hệt như một đứa trẻ loài người. Hơn nữa, tiểu oa nhi chỉ trêu chọc ba người chứ không hề làm hại họ, nên Lý Huyền cũng không có ý định giết nó.
- Không dễ chết như vậy chứ?
Chu Văn sờ lên cổ tiểu oa nhi, quả nhiên không có nhịp tim.
- Hai tên ngốc này! Nếu nó thật sự là một Dị thứ nguyên sinh vật hệ thực vật như Nhân sâm hài tử, thì làm gì có tim mà đập? – Vương Lộc liếc xéo.
- Vậy cô xem thử xem, tiểu oa nhi chết chưa? – Lý Huyền đưa tiểu oa nhi cho Vương Lộc.
Vương Lộc vừa dang tay định đón lấy thì tiểu oa nhi đột nhiên mở mắt. Nhân lúc hai người lơ là, nó liền thoát ra ngoài, rơi xuống đất rồi biến mất không thấy tăm hơi.
Lúc nó xuất hiện trở lại thì đã ở cách đó hơn mười mét, đang đứng trên một tảng đá làm mặt quỷ với cả ba.
- Tiểu oa nhi gian xảo…
Lý Huyền định xông lên nhưng bị Chu Văn giữ lại.
- Thôi bỏ đi, để nó đi đi.
Đối với một sinh vật như thế này, Chu Văn thực sự không nỡ xuống tay giết nó, mà bắt được cũng chẳng để làm gì.
Lý Huyền gật đầu nói:
- Dù sao thì ta và Vương Lộc cũng vớ được chút hời, còn cái bản đồ của cậu thì chẳng mò được gì sất. Xem ra vận may của bọn ta vẫn hơn cậu một bậc. Vương Lộc, Trứng phối sủng của Nhân sâm hài tử có tác dụng gì thế?
- Nghe nói thú sủng Nhân sâm hài tử có năng lực hồi phục Nguyên khí cực mạnh, ngoài ra còn có Nguyên Khí kỹ trị liệu, giúp tăng cường sức chiến đấu cá nhân rất nhiều. Có điều Nhân sâm hài tử rất hiếm gặp, trong khu vực dị thứ nguyên ở Trường Bạch Sơn có tương đối nhiều, nhưng phần lớn đều là cấp Truyền Kỳ, năng lực khá kém. Nhân sâm hài tử cấp Sử Thi thì cực kỳ hiếm thấy. Ta nghe ông nội nói, nếu sở hữu một con Nhân sâm hài tử cấp Sử Thi thì gần như có thể sử dụng Nguyên Khí kỹ không giới hạn.
Vương Lộc liếc nhìn tiểu oa nhi ở phía xa rồi nói tiếp:
- Nhưng trên đầu Nhân sâm hài tử có lá nhân sâm, còn tiểu oa nhi này thì không. Ta nghĩ nó không phải Nhân sâm hài tử, chỉ là một Dị thứ nguyên sinh vật hệ thực vật tương tự mà thôi.
- Nhân sâm hài tử có tác dụng như vậy à, thế thì ta nhất định phải đến khu vực dị thứ nguyên Trường Bạch Sơn một chuyến. – Lý Huyền nói.
- Đâu có dễ thế. Trong khu vực dị thứ nguyên Trường Bạch Sơn tuy có những Dị thứ nguyên sinh vật không có tính công kích như Nhân sâm hài tử, nhưng bên trong cũng có rất nhiều tồn tại vô cùng đáng sợ. Đừng nói là Nhân sâm hài tử cấp Sử Thi, muốn có được một con cấp Truyền Kỳ cũng không phải chuyện dễ, không cẩn thận là mất mạng như chơi.
- Không ít người đã vào Trường Bạch Sơn để săn giết Nhân sâm hài tử, chỉ cần có được Trứng phối sủng của nó là có thể bán được với giá trên trời.
Vương Lộc không cho rằng đi vào Trường Bạch Sơn là một ý hay.
- Thú sủng có năng lực trị liệu, ngoài Nhân sâm hài tử ra thì còn loại nào tốt hơn không? – Chu Văn vẫn luôn muốn có một con thú sủng có khả năng hồi máu.
- Thú sủng có năng lực trị liệu tương đối ít, Nhân sâm hài tử đã được xem là một loại khá tốt rồi. Mặc dù có những loại khác nhưng cũng không dễ gì có được, ví dụ như Linh Chi Mã còn hiếm hơn cả Nhân sâm hài tử, muốn săn giết lại càng khó hơn. Ngoài ra còn có một số loài bẩm sinh đã có năng lực trị liệu, chẳng hạn như một loại Thiên Sứ ở Tây Khu, số lượng cực ít, rất khó để sở hữu. – Vương Lộc suy nghĩ một lúc rồi nói.
Ba người vừa đi vừa trò chuyện, định bụng sẽ quay về thành phố. Nhưng tiểu oa nhi mà họ gặp lúc nãy cứ dùng thuật độn thổ chạy vòng quanh, lúc thì làm mặt quỷ, lúc thì vỗ tay, dường như đang khiêu khích họ.
Nhưng ba người Chu Văn không muốn giết nó nên cũng chẳng thèm để ý, cứ thế đi thẳng về phía trước.
Thấy ba người không đoái hoài đến mình, tiểu oa nhi tỏ ra rất thất vọng, trông như một đứa trẻ bị mất món đồ chơi yêu thích, ngơ ngác nhìn ba người đi xa dần.
Ầm ầm!
Ba người Chu Văn đang đi thì đột nhiên nghe thấy một tiếng nổ lớn. Quay đầu nhìn lại, họ thấy chỗ tiểu oa nhi đang đứng đã nứt ra thành một cái hố to. Một sinh vật cao bằng nửa người, trông vừa giống chuột vừa giống thỏ, lông đen tuyền, đang cắn vào cánh tay tiểu oa nhi, lôi nó vào trong động.
Chu Văn khẽ nhíu mày, lập tức thi triển Quỷ Bộ, đồng thời chém ra Ma Tinh Luân hòng chặn đường vào hang của con Chuột Thỏ.
Con Chuột Thỏ phản ứng cực nhanh, hai chân đột ngột dùng sức, né được Ma Tinh Luân rồi vội vã kéo tiểu oa nhi lao vào bụi cỏ, chạy về phía ngọn núi.
Lôi Thần Kiếm của Lý Huyền chém tới như một tia sét giáng xuống, buộc con Chuột Thỏ phải đổi hướng.
Tiểu hổ của Vương Lộc cũng lao tới, bao vây con Chuột Thỏ.
Tốc độ của con Chuột Thỏ nhanh đến lạ thường. Chu Văn dùng Quỷ Bộ truy đuổi nhưng vẫn bị nó né được, dường như nó cũng có một loại Nguyên Khí kỹ tăng tốc.
Có điều, sau khi dùng vài lần, Nguyên khí của con Chuột Thỏ có vẻ không theo kịp, suýt nữa bị Lôi Thần Kiếm đánh trúng. Nó đành phải thả tiểu oa nhi ra rồi chạy trốn vào rừng sâu.
- Các cậu trông chừng nó, tôi đi một lát sẽ về.
Chu Văn đuổi theo con Chuột Thỏ.
Con Chuột Thỏ này hẳn là cấp Sử Thi, năng lực của nó khá đặc biệt, không thiên về tấn công, biết đâu lại thu hoạch được thứ gì đó hay ho.
Hơn nữa, nơi này không phải khu vực dị thứ nguyên, nó xuất hiện ở đây thì đã được xem là sinh vật Phá Cấm, tốt nhất nên diệt trừ để tránh gây nguy hiểm cho người dân thường.
Con Chuột Thỏ chạy rất nhanh, nhưng Nguyên khí của nó không đủ để duy trì. Khi chạy đến một thung lũng, nó đã bị Chu Văn chém chết bằng một nhát đao.
Bên trong cơ thể nó có một khối kết tinh, Chu Văn nhặt lên xem xét, đó là một khối kết tinh kỹ năng.
Chu Văn nhặt kết tinh Nguyên Khí kỹ lên, đang định rời đi thì thấy một bóng người lóe lên. Tiểu oa nhi chạy ra, vết thương trên cánh tay do bị Chuột Thỏ cắn đã khép lại, trông không có vẻ gì là bị thương.
Tiểu oa nhi nhìn con Chuột Thỏ đã chết, rồi lại nhìn Chu Văn, dường như có chút do dự. Sau đó, nó chạy đến trước mặt Chu Văn, dùng bàn tay nhỏ bé kéo gấu quần anh.
- Lần sau cẩn thận một chút, không phải lúc nào cũng có người cứu ngươi đâu.
Mặc dù Chu Văn không bị vẻ ngoài đáng yêu của nó đánh lừa, nhưng cái tên này quá giống một đứa trẻ, khiến anh thực sự không thể xuống tay được.
Nhưng tiểu oa nhi không buông tay, cứ kéo quần Chu Văn, cứ ‘y y a a’ như muốn nói gì đó, rồi lại dùng tay chỉ vào sơn cốc.
- Ngươi không lừa ta đấy chứ?
Chu Văn đương nhiên hiểu ý của tiểu oa nhi, nó muốn anh đi vào thung lũng.
- Y y…
Tiểu oa nhi có vẻ không hiểu Chu Văn nói gì, cứ tiếp tục kéo gấu quần anh và chỉ tay vào thung lũng.
Do dự một lúc, Chu Văn thấy thung lũng này không phải là khu vực dị thứ nguyên, lại bị ba mặt núi bao quanh, bên trong không có lối thoát, chắc sẽ không có nguy hiểm gì lớn. Nghĩ vậy, anh vẫn quyết định đi vào trong xem rốt cuộc tiểu oa nhi này muốn làm gì.
✯ Thiên Lôi Trúc ✯ Dịch giả AI