Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 329: CHƯƠNG 326: MÓN QUÀ CỦA NHÓC TÌ

Nhóc tì thấy Chu Văn đi về phía thung lũng, bàn tay nhỏ bé liền buông góc áo hắn ra, lanh lẹ chạy lên trước dẫn đường.

Thung lũng cũng không sâu, đi chưa đầy một dặm đã đến cuối đường. Nhóc tì vạch bụi cỏ ra, để lộ một cái hang chỉ cao bằng nửa người.

"Bảo mình chui vào á? To thế này sao mà chui lọt được."

Chu Văn còn đang thầm nghĩ thì đã thấy nhóc tì chui tọt vào trong, biến mất tăm.

Chu Văn chờ một lúc mà không thấy nhóc tì ra, Vương Lộc và Lý Huyền cũng lần theo dấu vết tìm tới.

- Chu Văn, nhóc con kia chạy mất rồi à, cậu đứng đây làm gì thế?

Lý Huyền thấy Chu Văn đứng trước vách núi, không hề chiến đấu với sinh vật dị thứ nguyên nào, bèn nghi hoặc hỏi.

- Tôi thấy nhóc tì rồi, nó dẫn tôi tới đây, sau đó chui vào cái hang này.

Chu Văn chỉ vào cái hang trong bụi cỏ.

Lý Huyền vừa định nói gì đó thì thấy nhóc tì lò đầu ra khỏi hang, hai tay dường như đang kéo thứ gì đó, trông có vẻ rất gắng sức, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.

Sau mấy lần dùng sức, cuối cùng nhóc tì cũng lôi được một thứ từ trong hang ra.

Ánh mắt ba người đều đổ dồn vào vật mà nhóc tì đang kéo. Chỉ thấy đó là một loại thực vật dạng dây leo không rõ tên, nhóc tì nắm lấy dây leo, ra sức kéo, sợi dây bị kéo căng hết mức, như thể đang níu một vật gì đó cực kỳ nặng.

Chu Văn thấy vậy, liền đưa tay nắm lấy dây leo, phụ giúp nhóc tì cùng kéo vật đó ra. Hắn lập tức giật mình, vốn tưởng sức của nhóc tì yếu nên mới kéo vất vả như vậy, nhưng khi tự mình ra tay, hắn cảm thấy nó nặng kinh khủng, dùng hết toàn lực cũng chỉ nhích được một chút.

Sợi dây leo bị kéo ra thêm hơn một mét mà vẫn chưa thấy vật bên trong là gì, hắn không khỏi quay đầu nhìn nhóc tì.

Nhóc tì liến thoắng ê a, tay chân múa may loạn xạ, nhưng cả ba người đều không hiểu nó muốn nói gì.

Chu Văn quan sát kỹ vật được buộc vào sợi dây leo khô. Thứ đó trông như một quả óc chó khổng lồ, to gần bằng quả bóng đá, hình dáng y hệt quả óc chó, nhưng lại như được đúc bằng kim loại.

- Cái quái gì đây, Óc chó sắt à?

Lý Huyền cầm Lôi Thần Kiếm gõ hai cái lên quả óc chó sắt, nghe thấy tiếng kim loại va vào nhau, sau đó quay sang hỏi Vương Lộc:

- Vương Lộc, cậu biết đây là thứ gì không?

Vương Lộc lắc đầu:

- Tôi thấy nó giống quả óc chó, nhưng chưa bao giờ nghe nói có Óc chó sắt cả.

Trong lúc ba người đang nghiên cứu, nhóc tì chỉ vào Chu Văn, rồi lại chỉ vào quả óc chó, miệng ê a nói gì đó.

- Ngươi muốn tặng thứ này cho ta à?

Chu Văn nhìn nhóc tì hỏi, đoán thử.

Nhóc tì thấy Chu Văn đã hiểu ý, vội vàng gật đầu.

- Được thôi.

Mặc dù Chu Văn không biết nó là thứ gì, nhưng trông có vẻ không tầm thường, đã là đồ cho không thì không nhận cũng phí.

Nhưng thứ này thực sự quá nặng, Chu Văn đành phải triệu hồi Biến dị Thạch Si ra, mấy người hợp lực đặt quả Óc chó sắt lên lưng nó, sau đó để Biến dị Thạch Si cõng về.

Ba người đi ra khỏi thung lũng, nhóc tì đứng ở phía xa nhìn theo họ, không có ý định đi cùng nữa.

- Thằng nhóc này thú vị thật, tiếc là nó lại là sinh vật dị thứ nguyên.

Lý Huyền lắc đầu.

Mặc dù hiện nay không ít người nuôi sinh vật dị thứ nguyên, nhưng chúng không giống Phối sủng, không có cách nào hoàn toàn khống chế hành vi của chúng. Nếu để chúng tiến vào xã hội loài người, sẽ gây ra những vấn đề vô cùng nghiêm trọng.

Hiện tại, Liên bang vẫn giữ thái độ phản đối việc nuôi sinh vật dị thứ nguyên, nhưng chưa có quy định rõ ràng.

Chu Văn nuôi con linh dương và chú chim nhỏ cũng là lén lút. May mà các giáo viên và học sinh khác vẫn tưởng con linh dương được mang về từ Lão Quân Sơn, không có tính công kích, nên cũng không ai để ý đến Chu Văn.

Còn chú chim nhỏ, người bình thường đều nghĩ nó là Phối sủng của Chu Văn.

Lúc ba người trở về trường, trời đã gần tối, chủ yếu là do quả Óc chó sắt quá nặng, Thạch Si không thể đi nhanh được, chỉ có thể chậm rãi lê bước.

Về đến ký túc xá, Chu Văn cẩn thận kiểm tra quả Óc chó sắt, đặt nó xuống phòng khách, sau đó lấy chiếc điện thoại thần bí ra chiếu vào nó, xem thử nó là thứ gì.

Nhưng rất nhanh sau đó Chu Văn đã thất vọng, chiếc điện thoại thần bí không hề có phản ứng, chứng tỏ nó không phải là vật phẩm từ dị thứ nguyên, rất có thể là sản vật của Trái Đất.

- Rốt cuộc đây là thứ gì?

Chu Văn chụp mấy tấm ảnh rồi gửi cho Vương Minh Uyên, kiến thức của Vương Minh Uyên vô cùng uyên bác, có lẽ ông sẽ biết đây là cái gì.

Hôm nay Vương Minh Uyên lạ thường rảnh rỗi, chưa được bao lâu đã trả lời Chu Văn.

- Chỉ có ảnh chụp thì không thể xác nhận được, chờ ta nghiên cứu xong việc đang làm, cậu có thể mang nó tới đây, ta sẽ giúp cậu xem xét một chút.

- Thưa thầy, công trình nghiên cứu hiện tại của thầy tiến triển thế nào rồi ạ?

Chu Văn không rõ lắm Vương Minh Uyên đang nghiên cứu cái gì, hắn chỉ biết thứ mà ông nghiên cứu nằm dưới Long Tỉnh, rất có thể là con Bạch Long kia.

Vốn dĩ Chu Văn có chút lo lắng, sợ Vương Minh Uyên chọc giận Bạch Long rồi sẽ bị nó giết chết.

Nhưng sau khi biết được uy lực của Bạch Chỉ, Chu Văn cảm thấy lo lắng của mình là thừa thãi. Một người như Vương Minh Uyên sẽ không tự đẩy mình vào chỗ chết.

- Nhìn chung thì tiến hành thuận lợi, nhưng vẫn gặp một chút vấn đề nhỏ, hiện đang tìm cách giải quyết.

Vương Minh Uyên thở dài một hơi rồi nói:

- Hiện tại, các dấu hiệu ở khắp nơi trong Liên bang cho thấy, tỷ lệ sinh vật dị thứ nguyên phá vỡ giới hạn đang tăng nhanh. Nếu cứ theo tốc độ này, có lẽ chưa đến ba năm nữa, các vùng dị thứ nguyên sẽ không còn năng lực trói buộc đối với sinh vật dị thứ nguyên nữa, hoặc là sẽ rất yếu. Đến lúc đó, tình cảnh của nhân loại sẽ gian nan không kém gì thời điểm Cơn Bão Dị Thứ Nguyên mới bùng nổ.

Đây không phải lần đầu tiên Chu Văn nghe được thông tin này, trước đây An Sinh cũng từng nói với hắn một lần, nhưng không nói chính xác như Vương Minh Uyên.

- Thưa thầy, có thật là ba năm sau, các vùng dị thứ nguyên sẽ mất đi khả năng trói buộc sinh vật dị thứ nguyên không ạ?

Chu Văn hỏi.

- Nhiều nhất là mười năm, đến lúc đó năng lực trói buộc của các vùng dị thứ nguyên sẽ hoàn toàn biến mất.

Vương Minh Uyên trả lời một cách vô cùng chắc chắn.

- Chỉ có mười năm thôi sao?

Chu Văn cảm thấy Vương Minh Uyên không phải loại người nói mà không có căn cứ, ông đã nói mười năm thì khả năng rất cao là như vậy.

- Thực tế, mười năm chỉ là thời gian để các vùng dị thứ nguyên hoàn toàn mất đi năng lực trói buộc. Trong khoảng thời gian này, năng lực đó sẽ không ngừng suy giảm. Thời gian của nhân loại không còn dài đến mười năm đâu.

Vương Minh Uyên dừng một chút rồi hỏi Chu Văn:

- Tiểu Văn, nếu để cậu lựa chọn, giữa đau khổ và cái chết, cậu sẽ chọn cái nào?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!