Lý Huyền cảm thấy nhàm chán, bèn nhắm mắt vận chuyển Nguyên khí, bắt đầu tu luyện Tiên Thiên Bất Bại Thần Công.
Trong khi đó, Chu Văn lại điều khiển nhân vật game tí hon, một mạch chém giết tới tận chỗ của Ngân Dực Phi Nghĩ.
Dù đã có kinh nghiệm hạ gục Khô Cốt Tướng Quân cấp Truyền Kỳ, nhưng khi đối đầu với Ngân Dực Phi Nghĩ, hắn vẫn cảm thấy lực bất tòng tâm, mấy lần chạm trán đều bị giết trong nháy mắt.
“Con Ngân Dực Phi Nghĩ này còn khó nhằn hơn cả Khô Cốt Tướng Quân, tốc độ nhanh hơn, lại biết bay, quan trọng là không bị con Khô Cốt Mã kìm hãm.”
Chu Văn khẽ nhíu mày, vốn hắn cho rằng bản thân đã tiến bộ không nhỏ, có thể quần nhau với Ngân Dực Phi Nghĩ một hồi, thế nhưng kết quả lại vẫn có chênh lệch rất lớn.
“Nếu ấp được Trứng phối sủng của Khô Cốt Tướng Quân, mượn sức mạnh của nó để chiến đấu thì may ra có cơ hội hạ được Ngân Dực Phi Nghĩ. Đáng tiếc, mình không có Tiên Thiên Bất Bại Thần Công, muốn dùng thân thể Phàm Thai mà ấp nở một Phối sủng cấp Truyền Kỳ thì gần như là chuyện không tưởng.”
Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có con đường dung hợp Thốn Quyền và Đại Lực Thần Quyền là khả thi nhất.
Thế nhưng giờ đang ngồi trên xe, hắn cũng không thể luyện quyền, mà trò chơi cũng đã đạt tới ngưỡng, khó mà đi tiếp được nữa, cố chơi cũng chẳng có tác dụng gì ngoài việc lãng phí máu tươi.
Thấy Lý Huyền đã chìm vào trạng thái tu luyện, còn tài xế ngồi phía trước cũng không thể nhìn được tình hình đằng sau, Chu Văn bèn lại lôi Mê Tiên Kinh ra, chuẩn bị đọc tiếp.
Mê Tiên Kinh có tác dụng mê hoặc tâm trí, ngay cả một sự tồn tại đáng sợ như Tỉnh Đạo Tiên cũng không thể nào chuyên tâm đọc hết được.
Nhưng Chu Văn thì khác. Lão hiệu trưởng trường Quy Đức từng nói, bất kể Chu Văn làm gì, chỉ cần cậu muốn, cậu đều có thể tập trung tuyệt đối. Đây cũng chính là lý do giúp cậu học giỏi và tu hành nhanh chóng.
Lúc này, Chu Văn đã hoàn toàn tĩnh tâm, toàn tâm toàn ý, không một chút tạp niệm mà chăm chú đọc Mê Tiên Kinh. Sức mạnh mê hoặc lòng người của nó vậy mà không tài nào lay động được tâm trí hắn.
Cuốn Mê Tiên Kinh chưa từng ai đọc hết, vậy mà lại được Chu Văn đọc từng câu từng chữ. Không có bất kỳ sự cố nào xảy ra, hắn hoàn toàn đắm chìm vào trang sách, lật giở từng tờ một.
Phàm là người thì đều có thất tình lục dục, dễ bị đủ mọi thứ dụ dỗ. Ngay cả Phật Đà cũng khó tránh khỏi có lúc động lòng trần. Người trong thiên hạ có thể đọc được Mê Tiên Kinh không phải là không có, nhưng cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Thế nhưng, người có thể đạt đến cảnh giới tâm vô tạp niệm một cách tự nhiên như Chu Văn, muốn tập trung là tập trung được ngay, thì e rằng toàn bộ Liên bang Trái Đất cũng khó tìm ra được mấy người. Ngay cả những đại lão cấp Sử Thi cũng khó lòng làm được điều đó.
Ngay cả chân tiên còn có thể bị mê hoặc, đây chính là ý nghĩa thực sự đằng sau cái tên Mê Tiên Kinh.
Chu Văn nhìn từ đầu tới cuối, lần này hắn không hề bị chữ viết mê hoặc, đọc xong cuốn Mê Tiên Kinh chưa người nào đọc nổi, toàn bộ nội dung của nó đã hiện ra trong mắt hắn.
Khi hắn vừa đọc xong chữ cuối cùng, cơ thể đột nhiên chấn động. Nguyên khí trong người hắn không biết từ lúc nào đã tự động vận hành theo một chu trình tuần hoàn.
Hắn đã tu luyện “Khổ Thiền” nhiều năm, nếu Nguyên khí tự động vận hành thì đáng lẽ phải đi theo lộ trình của “Khổ Thiền” mới phải. Thế nhưng lần này, nó lại vận chuyển theo một con đường vô cùng quỷ dị mà hắn chưa từng thấy, gần như chảy khắp toàn thân, tuần hoàn không ngừng.
Theo như Chu Văn biết, bất kỳ Nguyên Khí Quyết nào cũng đều phải có nơi có chốn.
Lấy “Khổ Thiền” làm ví dụ, điểm xuất phát của nó là khí hải ở Hạ đan điền. Nguyên khí từ đó tuôn ra, vận chuyển dọc theo kinh mạch, cuối cùng lại quay về khí hải. Khí hải chính là nơi chứa đựng Nguyên khí.
Đại đa số Nguyên Khí Quyết đều như vậy, chỉ có một số loại đặc thù sẽ mở ra khí hải đặc biệt hoặc có nhiều khí hải, nhưng cuối cùng, vẫn phải có chỗ cho Nguyên khí trú chân.
Nhưng tình hình của hắn lúc này lại vô cùng kỳ lạ. Nguyên khí không ngừng lưu chuyển trong cơ thể, tuần hoàn lặp đi lặp lại, hoàn toàn không có nơi nào để dung nạp hay dừng lại, hệt như một đoàn tàu chạy trên một đường ray khép kín không có nhà ga.
Chu Văn thầm kinh ngạc, thử vận chuyển “Khổ Thiền” để đưa Nguyên khí trở lại quỹ đạo, nhưng hắn phát hiện, “Khổ Thiền” mà hắn khổ luyện bao năm qua vậy mà không có chút tác dụng nào, Nguyên khí trong cơ thể hoàn toàn không nghe theo sự chỉ huy của nó.
Chu Văn cũng không vì thế mà hoảng loạn, hắn cẩn thận cảm nhận quỹ đạo lưu chuyển của Nguyên khí trong cơ thể, rất nhanh liền phát hiện ra, lộ trình đó chính là quỹ đạo của Mê Tiên Kinh.
“A, mình lại nhớ được Mê Tiên Kinh rồi?”
Chu Văn nghĩ đến Mê Tiên Kinh mà ngẩn cả người. Rõ ràng hắn đã không còn tập trung nữa, vậy mà lúc này vẫn có thể nhớ rành mạch từng câu từng chữ, như thể chúng được khắc sâu vào trong đầu. Đừng nói là quên sạch như lần trước, bây giờ muốn quên cũng không thể quên nổi.
Nếu gã Tỉnh Đạo Tiên hẹp hòi kia mà biết Chu Văn không những không chết mà còn nhập môn được Mê Tiên Kinh, chắc gã phải tức hộc máu tại chỗ mất.
Không thể điều khiển Nguyên khí ngừng vận chuyển, Chu Văn chỉ có thể mạo hiểm tu luyện Mê Tiên Kinh. Vừa mới bắt đầu, hắn liền phát hiện Nguyên khí trở nên sinh động khác thường, lập tức hô ứng với Mê Tiên Kinh.
Vốn dĩ Chu Văn chỉ định xem nội dung của Mê Tiên Kinh, ai ngờ đọc xong lại tự luyện thành luôn, chẳng biết là phúc hay họa.
Chu Văn tiến vào trạng thái tu luyện mà không hề hay biết, mười ba mảnh kim loại kia, ngay khi hắn vận chuyển Mê Tiên Kinh, đã dần hóa thành bụi phấn, còn chưa kịp rơi xuống đất đã tan biến vào không khí.
Sau khi tu luyện Mê Tiên Kinh, Chu Văn phát hiện ra rất nhiều điểm khác thường. Mê Tiên Kinh quả thực không có cái gọi là khí hải, Nguyên khí cứ thế tuần hoàn không dứt, hệt như máu chảy khắp cơ thể, vòng đi vòng lại không ngừng nghỉ.
Coi như hắn không chủ động vận chuyển, Nguyên khí cũng sẽ tự động chảy theo quỹ đạo của Mê Tiên Kinh một cách chậm rãi.
Theo sự vận hành của Mê Tiên Kinh, Chu Văn cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, tựa như xiềng xích trên người được gỡ bỏ, thoải mái không lời nào tả xiết.
Ngoài chuyện đó ra thì cũng không có gì khác, hắn cũng không đột phá lên cấp Truyền Kỳ, Mê Tiên Kinh vẫn cứ chậm rãi tự động vận hành.
Chu Văn phát hiện mình hoàn toàn không cần chủ động làm gì, dù mở mắt ra hoạt động một chút, Nguyên khí vẫn tự động vận hành, hành động của hắn hoàn toàn không ảnh hưởng chút nào.
“Lần này muốn không luyện cũng không xong rồi.” Chu Văn thầm thở dài, không biết đây là phúc hay họa.
Mê Tiên Kinh không cần chủ động tu luyện, không còn chuyện gì khác để làm, Chu Văn lại lấy chiếc điện thoại thần bí ra, cẩn thận dùng cây châm giấu trong mặt nhẫn chích một giọt máu từ ngón tay lên màn hình.
Lần này, hắn không vội vào phó bản mà xem lại thông tin nhân vật trong game trước.
Chu Văn: 16 tuổi
Cấp bậc sinh mệnh: Phàm Thai
Sức mạnh: 10
Tốc độ: 10
Thể chất: 10
Nguyên khí: 10
Nguyên Khí Quyết: Mê Tiên Kinh
Nguyên Khí Kỹ: Đại Lực Thần Quyền, Khô Cốt Chưởng
Phối Sủng: Đại Lực Nghĩ Biến Dị (Phàm Thai)