Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 36: CHƯƠNG 34: THANH ÂM NỈ NON

Chu Văn hơi bất ngờ, hắn không đột phá lên cấp Truyền Kỳ, thế nhưng các thuộc tính đều tăng một điểm, từ chín biến thành mười.

Một điểm này thực sự khiến Chu Văn khó tin nổi, bởi chín điểm đã là cực hạn của Phàm thai, nếu không đột phá lên cấp Truyền Kỳ, dù có dùng kết tinh Thứ Nguyên cao hơn mười điểm cũng không thể hấp thu.

Điểm này đã được hắn kiểm chứng khi hấp thu viên kết tinh Tốc độ cấp mười ba, vậy mà Mê Tiên Kinh này xuất hiện lại có thể phá vỡ hạn chế đó.

“Rốt cuộc, bộ Mê Tiên Kinh này là loại Nguyên Khí quyết gì vậy?”

Chu Văn nghĩ đến Mê Tiên Kinh, lúc này mới phát hiện mười ba tấm thẻ kim loại trong tay hắn đã biến mất.

Lý Huyền ở bên cạnh vẫn đang trong trạng thái tu luyện, người tài xế phía trước lại bị ngăn cách bởi một tấm kính chống đạn nhìn một chiều, không ai có thể lấy được Mê Tiên Kinh.

Chu Văn tìm khắp người cũng không hề phát hiện ra mấy tấm thẻ kim loại.

“Quái lạ thật.” Chu Văn khẽ nhíu mày, không biết Mê Tiên Kinh biến mất rốt cuộc là tốt hay xấu.

Có điều đã không tìm được thì Chu Văn cũng không cố ép, thấy Lý Huyền còn đang tu luyện Tiên Thiên Bất Bại thần công, hắn lại lấy điện thoại ra tiếp tục cày quái. Giết Kiến Đại Lực hay thậm chí là Kiến Đại Lực biến dị đã không còn ý nghĩa quá lớn, Chu Văn chơi một lúc liền tắt game, dựa vào thành ghế nhắm mắt ngủ.

Người bình thường dù buồn ngủ cũng không phải cứ muốn là ngủ được ngay, thế nhưng Chu Văn lại khác, chỉ cần hắn muốn ngủ, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu đều có thể chìm vào giấc ngủ, cho dù bên cạnh có là núi đao biển lửa, hắn cũng có thể ngủ ngon.

Đây là một loại thiên phú, không phải ai cũng làm được.

Sở dĩ Chu Văn chọn đi ngủ là bởi hắn muốn biết, sau khi luyện thành Mê Tiên Kinh, hắn còn bị bóng đè nữa không.

Bịch! Bịch!

Vừa mới ngủ không lâu, Chu Văn lại cảm thấy trái tim đập liên hồi, ngực khó chịu như bị thứ gì đó đè lên.

“Chết tiệt, lại đến rồi!”

Chu Văn thầm bực bội, hắn đã luyện thành Mê Tiên Kinh, thế nhưng vẫn không thể thoát được bóng đè.

Chẳng những không thoát được mà dường như còn lợi hại hơn, Chu Văn loáng thoáng nghe được bên tai truyền tới thanh âm quỷ dị, thanh âm kia như không thuộc về nhân gian, lúc xa lúc gần, nghe không rõ nội dung, tựa như tiếng nỉ non của ma quỷ.

Cứ thế nửa tỉnh nửa mê suốt cả quãng đường, mãi đến khi Lý Huyền gọi hắn dậy, Chu Văn mới thoát khỏi bóng đè.

Chẳng qua lần này khác với những lần trước, khi tỉnh lại, hắn không còn cảm giác khó chịu muốn nôn nữa, chỉ là toát mồ hôi đầm đìa, gió thổi qua lại có cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái, tinh thần tốt hơn rất nhiều.

- Học viện Tịch Dương đào tạo theo hình thức tập trung, sau khi chúng ta nhập học sẽ phải ở lại trường, ngay cả tôi cũng không ngoại lệ, trước đó, cậu cứ ở tạm chỗ tôi đi.

Lý Huyền xuống xe, dẫn Chu Văn tới một khu biệt thự.

Sau khi Bão Thứ Nguyên giáng xuống, Lĩnh vực dị thứ nguyên ở Lạc Dương có tài nguyên rất phong phú, từ đó phát triển thành thành phố cấp một của khu vực phía Đông. Nơi đây lại là khu vực phồn hoa nhất nội thành, có thể nói là tấc đất tấc vàng, mà có thể xây được biệt thự ở đây, khẳng định không phú thì cũng quý.

Lý Huyền có thể ở đây, Chu Văn cũng chẳng nghĩ nhiều nữa, điều khiến hắn hơi bất ngờ chính là cả căn biệt thự lớn như thế, ngoại trừ Lý Huyền và tài xế của mình, thậm chí ngay cả một người hầu cũng không có.

- Nhà lớn như vậy, chẳng lẽ cậu tự dọn dẹp hết à?

Chu Văn ngồi trên ghế salon, bất giác hỏi.

- Trước kia có mấy người hầu, có điều đều bị tôi tìm cách đuổi đi rồi, dù sao có một số chuyện, tôi không muốn để người ngoài biết.

Lý Huyền lấy một chai nước trong tủ lạnh cho Chu Văn, tiếp tục cười nói:

- Hơn nữa, bình thường tôi cũng ít khi về đây, thiếu gia phong lưu, đương nhiên phải đêm đêm tầm hoa vấn liễu, thế mới hợp với thân phận của tôi chứ. Cậu cứ yên tâm ở đây, chờ sau khi khai giảng, tôi sẽ tìm cách để trường xếp chúng ta chung một phòng.

- Ở trường không có phòng đơn sao?

Chu Văn khẽ nhíu mày, từ nhỏ tới giờ, hắn vẫn luôn quen ngủ một mình, hơn nữa hắn còn cần chơi game, ở một mình thì tốt hơn.

- Không có, Liên bang luôn tìm cách để chúng ta tăng năng lực phối hợp tác chiến, vô luận là kỳ thi bốn người một tổ vừa rồi, hay là hợp tác đội nhóm trong lúc học đại học đều được thành lập trên phương châm này. Đặc biệt là Học viện Tịch Dương còn có bối cảnh quân đội, phương thức quản lý cũng theo hướng nửa quân sự hóa, muốn ở phòng đơn căn bản là không thể, ngay cả An Tĩnh cũng phải ở ký túc xá chung thôi.

Lý Huyền nói.

- An Tĩnh cũng vào Học viện Tịch Dương?

Chu Văn hơi ngẩn ra.

- Đương nhiên rồi, anh trai cô ấy là Đốc quân An Thiên Tá, là đại lão trong Quân bộ, cô ấy đương nhiên phải vào Học viện Tịch Dương rồi.

Nói đến đây, Lý Huyền nhìn Chu Văn với vẻ hơi xấu xa:

- Tiết lộ cho bạn thân chút đi, sao cậu lại đắc tội với An Tĩnh, khiến cô ấy vì muốn đánh cậu mà đặc biệt chuyển tới trường Quy Đức? Với tính cách của An Tĩnh, trước giờ cô ấy chưa từng làm chuyện như vậy đâu.

Chu Văn nghĩ một chút, nhìn Lý Huyền hỏi:

- Cậu có biết Âu Dương Lam không?

- Đương nhiên biết, ở đất Lạc Dương này, nếu ngay cả Âu Dương Lam cũng không biết thì đúng là sống uổng.

Lý Huyền vừa cười vừa nói:

- Đừng nói với tôi là cậu đắc tội với Âu Dương Lam đấy nhé? Vậy cậu xui rồi, khó trách An Tĩnh lại tìm cậu.

Chu Văn lắc đầu:

- Tôi không đắc tội với Âu Dương Lam.

- Vậy cậu nhắc tới bà ta làm gì?

Lý Huyền nghi ngờ nhìn Chu Văn.

Chu Văn lại hỏi:

- Gần đây, Âu Dương Lam có chuyện gì đặc biệt không?

- Có chứ, ở Lạc Dương có ai không biết Âu Dương Lam tái hôn, có điều cũng không tổ chức hôn lễ quá lớn, chẳng qua chỉ mời một số bạn bè thân cận mà thôi. Người ngoài cũng không biết người đàn ông mà Âu Dương Lam tái giá là ai, chỉ nghe nói là một thông dịch viên, hình như họ Chu…

Nói đến đây, Lý Huyền đột nhiên trừng mắt, nhìn Chu Văn hỏi:

- Cậu cũng họ Chu… không lẽ hai người có quan hệ gì?

Chu Văn lắc đầu không nói, trong lòng Lý Huyền như có mèo cào, thế nhưng Chu Văn không nói, hắn cũng không thể làm gì được.

Chu Văn ở lại nhà Lý Huyền, trở lại gian phòng Lý Huyền chuẩn bị cho mình, việc đầu tiên là lấy điện thoại gọi cho Chu Lăng Phong.

Chu Lăng Phong là ông bố của Chu Văn, chứ không phải con trai Chu Văn, hắn không cần thiết phải hoài nghi quyết định của Chu Lăng Phong, cho nên Chu Lăng Phong muốn làm gì, Chu Văn cũng không có ý định truy hỏi ngọn nguồn.

Thực tế, Chu Lăng Phong cũng chưa từng bác bỏ ý kiến của Chu Văn, cho dù là chuyện lớn như học đại học, Chu Lăng Phong cũng không hề có ý kiến, điều này dường như đã thành sự ăn ý giữa hai cha con.

Chu Văn gọi điện cho Chu Lăng Phong, chỉ muốn báo cho ông biết là hắn đã tới Lạc Dương, sau đó sẽ học ở Học viện Tịch Dương.

- Con trai, thi đại học xong rồi chứ? Kết quả thế nào?

Giọng của Chu Lăng Phong truyền tới, nghe có chút lười biếng.

- Không tệ, con đã đăng ký vào Học viện Tịch Dương, nếu không có gì bất ngờ, sau này sẽ học ở đây.

Chu Văn nói.

- Học viện Tịch Dương, vậy chẳng phải là đang ở Lạc Dương sao, con qua chỗ ba đi.

Chu Lăng Phong nói.

- Không cần đâu ạ, tạm thời con sẽ ở nhà bạn, sau khi nhập học sẽ ở nội trú luôn.

Chu Văn không muốn có quan hệ gì với nhà họ An.

Chu Lăng Phong cũng không miễn cưỡng:

- Vậy được, cần gì cứ nói với ba, ba sẽ cố gắng hết sức đáp ứng cho con. Con cũng lên đại học rồi, không còn nhỏ nữa, sau này phí sinh hoạt, ba sẽ gửi thêm cho con một ít.

Chu Văn cũng không từ chối, chỉ hỏi:

- Cha, Xạ Nhật quyết của cha lấy từ đâu vậy?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!