Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 381: CHƯƠNG 378: HỌC KỸ NĂNG

Gần đây, Chu Văn đã quá quen với chuyện bị người khác chỉ trỏ, bàn tán sau lưng, đặc biệt là sau sự kiện của Vương Minh Uyên, tình huống này đối với hắn đã trở nên hết sức bình thường. Chỉ cần hắn đi trong học viện và bị người khác nhận ra, không ít người sẽ thầm thì to nhỏ.

Đương nhiên không phải tất cả đều có ác ý với hắn, phần lớn cũng chỉ tò mò bàn luận mà thôi.

Sau khi Vệ Phong đến, giảng đường đang ồn ào bỗng dưng im phăng phắc, xem ra đám học sinh này khá sợ ông thầy Vệ Phong.

Chu Văn âm thầm quan sát Vệ Phong. Dù ông không quá cao nhưng trông lại vô cùng khí thế, dáng người rắn rỏi, toát ra một luồng khí chất sắt đá vô hình mà Chu Văn chỉ từng thấy ở những người lính. Mặc dù các đạo sư khác cũng rất mạnh, nhưng trên người họ lại không có khí chất đặc biệt này.

"Hôm nay, chúng ta sẽ học về cách vận dụng ám kình trong quyền pháp."

Vệ Phong thích vừa giảng bài vừa thị phạm.

Chu Văn thấy ông cầm một chiếc khăn lụa trong suốt, dán lên một sợi dây thừng rồi tung quyền về phía chiếc khăn, trực tiếp đấm xuyên qua nó.

"Có em nào muốn lên thử một lần không?"

Ánh mắt Vệ Phong quét qua những gương mặt học sinh đang ngồi bên dưới.

Chu Văn vốn tưởng rằng, mỗi khi đạo sư gọi học sinh lên làm thí nghiệm thì thường chẳng ai muốn lên cả. Trước kia khi hắn học lớp của Vương Phi, chỉ có một số ít học sinh ham học hỏi mới chịu lên phối hợp.

Nhưng những học sinh ở đây lại khác, người nào người nấy tranh nhau giơ tay, cứ như sợ Vệ Phong không gọi mình vậy.

"Chuyện gì thế này? Vệ Phong được chào đón đến vậy sao?" Chu Văn thầm kinh ngạc.

"Cậu học sinh không giơ tay kia, em lên đây."

Ánh mắt Vệ Phong quét một vòng, cuối cùng lại dừng ở phía Chu Văn.

Chu Văn nhìn sang hai bên rồi ngoảnh lại phía sau, phát hiện cả giảng đường chỉ có mỗi mình hắn là không giơ tay, còn mấy học sinh kia thì đều đang nhìn hắn với vẻ cười như không cười.

Chu Văn lập tức hiểu ra, biết tại sao các bạn học khác lại sốt sắng giơ tay như vậy. Rõ ràng bọn họ hiểu tính cách của Vệ Phong, biết rằng càng không muốn lên làm thí nghiệm thì càng dễ bị ông chọn, cho nên ai nấy mới tích cực giơ tay đến thế.

"Đừng nhìn nữa, là em đấy." Vệ Phong nhìn Chu Văn nói.

Chu Văn đành phải đứng dậy, đi về phía bục giảng.

Trước đây hắn cũng từng nghe giảng ở lớp của vài đạo sư, nhưng người có tính khí cổ quái như Vệ Phong thì đây là lần đầu hắn gặp.

Ông dạy dỗ kiểu này mà vẫn có nhiều học sinh theo học, chứng tỏ Vệ Phong giảng bài rất hay, nếu không thì lớp của ông đã sớm chẳng có ai đến, dù sao Học viện Tịch Dương cũng không thiếu đạo sư dạy quyền pháp.

"Trước đây ta chưa từng thấy em, lần đầu đến lớp của ta đúng không? Em tên là gì?" Vệ Phong vừa cầm một chiếc khăn lụa mới, vừa hỏi Chu Văn.

"Chu Văn ạ." Chu Văn đáp.

Vệ Phong dường như chưa từng nghe qua cái tên Chu Văn, chỉ khẽ gật đầu rồi nói với hắn:

"Tốt, em hãy thử tung một quyền, chỉ dùng lực của nắm đấm thôi. Nếu em có thể đấm xuyên qua chiếc khăn lụa này, ta sẽ cân nhắc cho em mười học phần."

Bình thường học phần đều do đạo sư của lớp phân phối, loại đạo sư dạy kỹ năng thuần túy như Vệ Phong có thể phân phối học phần tương đối ít, nhưng không phải là hoàn toàn không có. Thỉnh thoảng ông vẫn có thể lấy ra để khen thưởng học sinh.

"Em cảm ơn đạo sư." Chu Văn nghe nói có thể nhận được học phần, tâm trạng lập tức tốt hơn nhiều.

"Có lòng tin là chuyện tốt." Vệ Phong khẽ cười nói. Ông hiển nhiên thật sự không biết Chu Văn là ai, nếu không đã chẳng đưa ra phần thưởng học phần.

Bình thường ngoài chuyện tu luyện ra, Vệ Phong chỉ xem tin tức của Liên bang và một vài tin tức liên quan đến chiến đấu. Ông không có hứng thú gì với chuyện của các đạo sư và học sinh khác, cho nên căn bản không biết những chuyện liên quan đến Chu Văn. Tuy ông biết sự việc của Vương Minh Uyên, nhưng cũng không tìm hiểu sâu.

Theo Vệ Phong, cho dù là những học sinh xuất sắc đạt đến cấp Truyền Kỳ, nếu chưa từng luyện qua Âm kình thì cũng không thể nào đấm thủng được chiếc khăn lụa.

Khăn lụa vừa mềm vừa dai lại nhẹ, nắm đấm đánh ra nếu không thể phát ra Âm kình đủ tốt thì dù lực lượng có mạnh hơn nữa cũng không thể nào đấm thủng.

Chu Văn đi đến trước chiếc khăn lụa, giơ tay phải lên lắc cổ tay, làm vài động tác khởi động.

Trước kia khi luyện Thốn kình, hắn cũng từng làm bài tập tương tự như vậy, có điều lúc đó hắn dùng giấy, tương đối dễ đánh rách hơn, không giống khăn lụa vừa mỏng, nhẹ lại còn dai, độ khó không cùng một đẳng cấp.

Đương nhiên, Chu Văn của hiện tại không còn là Chu Văn của trước kia nữa. Sau khi khởi động một chút, hắn giơ nắm đấm, đánh tới chiếc khăn lụa treo trên sợi dây.

"Này em, tư thế của em không đúng, sườn hơi cong một chút..." Vệ Phong muốn uốn nắn lại động tác của Chu Văn.

Chu Văn thấy Vệ Phong nghiêm túc như vậy, tự nhiên cũng không tiện từ chối, đành phối hợp với ông, vào lại thế cho đúng tiêu chuẩn.

Tư thế như vậy quả thực có chút trợ giúp cho việc phát lực, có điều Chu Văn đã sớm vượt qua cảnh giới đó, dù hắn có đang nằm thì vẫn có thể đánh ra Âm kình.

"Tốt, bây giờ em có thể thử ra quyền, nhớ kỹ phải chú ý lực lượng cánh tay, trước khi ra quyền không được gồng cứng cơ bắp..." Vệ Phong đứng một bên chỉ đạo.

Chu Văn làm theo lời ông nói, một quyền vung ra. Chỉ thấy cú đấm trông có vẻ nhẹ bẫng đã đánh nát chiếc khăn lụa.

Vệ Phong lập tức ngẩn người, trong lòng thầm nghĩ:

"Chẳng lẽ hôm nay mình dạy quá tốt, thằng nhóc này học một chút đã hiểu rồi sao? Không đúng, cho dù mình dạy tốt, nó cũng không thể lĩnh ngộ nhanh như vậy được. Không có ít nhất nửa năm luyện tập thì không thể đạt đến trình độ này."

"Em học sinh, trước đây em đã luyện qua Âm kình rồi à?" Vệ Phong hỏi Chu Văn.

"Hồi học trung học, em có luyện qua Thốn kình ạ." Chu Văn giải thích.

"Thảo nào." Vệ Phong bừng tỉnh, vừa cười vừa nói: "Không tệ, cho ta số hiệu của em đi, mười học phần sẽ không thiếu một cái nào."

"Đạo sư, em có thể dùng mười học phần này để đổi lấy một yêu cầu được không ạ?" Chu Văn thừa cơ hỏi.

Vệ Phong hứng thú nhìn Chu Văn hỏi: "Nói xem, em có yêu cầu gì?"

"Em muốn mời đạo sư bồi luyện thực chiến cho em, được không ạ?" Chu Văn hỏi.

"Được chứ, dĩ nhiên là được! Ta thích nhất những học sinh có lòng cầu tiến như em. Chờ ta giảng xong buổi này, em muốn luyện tập bao lâu cũng được."

Mắt Vệ Phong híp lại, nếp nhăn trên mặt đều hằn rõ khi cười.

Ông thật sự rất vui, lại có học sinh muốn luyện tập thực chiến với mình, đây là tiết mục mà Vệ Phong thích nhất.

"Hy vọng nhóc con nhà ngươi có thể kiên trì lâu một chút, đừng chạy trốn quá nhanh." Vệ Phong thầm nghĩ. Ông không sợ Chu Văn học tập quá nhiệt tình, chỉ sợ Chu Văn sợ quá không dám tới nữa mà thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!