Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 382: CHƯƠNG 379: CƯƠNG CHI QUYỀN

Sau khi Vệ Phong giảng xong bài học, hắn dẫn Chu Văn đến sân luyện tập. Tuy nhiên, cả hai không đến sân dành cho học sinh, mà là sân chuyên dụng của các đạo sư.

Học sinh bình thường dĩ nhiên không được phép bén mảng tới đây, chỉ có đạo sư mới có quyền sử dụng.

- Cậu muốn luyện tập thế nào? - Vệ Phong chọn một phòng luyện tập cá nhân rồi hỏi Chu Văn.

- Thực chiến đối kháng, chỉ dùng quyền pháp thuần túy. - Chu Văn đáp.

- Thực chiến đối kháng cũng được, nhưng cậu vẫn chỉ ở cấp Truyền Kỳ, tôi chỉ có thể áp chế thực lực của mình...

Vệ Phong còn chưa nói dứt lời, một bóng mờ hình đạo sĩ đã xuất hiện trên người Chu Văn, rồi nhanh chóng hòa vào cơ thể hắn.

- Cậu đã ngưng tụ Mệnh Hồn, tấn thăng cấp Sử Thi rồi sao? - Vệ Phong kinh ngạc nhìn Chu Văn. Bằng tuổi cậu ta, hắn vẫn chỉ là một tên quèn cấp Phàm Thai, vậy mà Chu Văn đã ngưng tụ được Mệnh Hồn, tốc độ này thật sự nhanh đến mức khó tin.

Dù làm đạo sư nhiều năm, gặp qua không biết bao nhiêu thiên tài, nhưng một người trẻ tuổi đã tấn thăng cấp Sử Thi như Chu Văn thì đây là lần đầu tiên Vệ Phong được thấy.

- Vâng ạ. Vì vậy, xin đạo sư cứ dốc toàn lực, không cần nương tay. - Chu Văn nói.

- Cậu yên tâm, tôi sẽ không nương tay đâu. - Vệ Phong mỉm cười, thầm nghĩ: "Trẻ tuổi thế này đã tấn thăng cấp Sử Thi, đúng là thiên tài có một không hai. Nhưng cậu ta còn quá non, cấp bậc không nói lên tất cả. Để ta dạy cho cậu một bài học, cho cậu biết kinh nghiệm thực chiến quan trọng đến nhường nào."

Vệ Phong liếc nhìn quần áo trên người Chu Văn rồi hỏi:

- Cậu có Phối sủng dạng áo giáp không?

- Có ạ.

- Mặc vào đi. Lúc thực chiến khó tránh khỏi sơ suất, lỡ làm cậu bị thương thì không hay.

- Vâng. - Chu Văn thấy Vệ Phong nói có lý, bèn triệu hồi Biến Dị Thạch Si, để nó biến thành một bộ Thạch Khải mặc lên người cho an toàn.

- Tốt, giờ có thể bắt đầu rồi.

Vệ Phong không chờ Chu Văn ra tay, mà chủ động tấn công trước, nhưng hắn không sử dụng Mệnh Hồn của mình.

Quyền pháp của Vệ Phong vừa nhanh vừa mạnh, nhưng chỉ là quyền pháp thuần túy, không hề dùng đến Nguyên Khí Kỹ. Được Mệnh Hồn Cổ Hoàng gia trì, Chu Văn liền dùng Thất Tán Chưởng để đối phó.

Thất Tán Chưởng là tinh hoa của bảy loại chưởng pháp khác nhau, mỗi chiêu đều có nét độc đáo riêng, ẩn chứa bảy loại ý cảnh khác biệt. Chu Văn đã luyện nó đến mức cực kỳ thuần thục, có thể phát huy hết đặc tính của bảy chiêu thức, nhưng để toát ra được ý cảnh thì vẫn còn kém một chút.

Không phải vì ngộ tính của Chu Văn không đủ để lĩnh ngộ, mà vì bình thường hắn chẳng có mấy cơ hội để dùng chưởng pháp. Có Bá Kiếm và Trúc Đao sắc bén trong tay, lúc đi săn quái, hắn chẳng dại gì dùng tay không để đối đầu với sinh vật dị thứ nguyên, thế nên chưởng pháp rất ít khi được dùng đến.

Ban đầu, Vệ Phong định dùng kinh nghiệm và quyền pháp của mình để "dạy dỗ" Chu Văn một phen, nhưng chỉ sau vài chiêu, hắn đã phát hiện quyền pháp của mình không chiếm được chút lợi thế nào.

Chưởng pháp của Chu Văn biến hóa khôn lường, có thể ứng phó với mọi tình huống. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là cậu nhóc này hoàn toàn không giống một học sinh bình thường. Hắn như thể đã trải qua trăm ngàn trận mạc, kinh nghiệm chiến đấu phong phú đến mức không hề thua kém Vệ Phong.

Hai người đối chiến hơn mười phút, Vệ Phong vẫn không tìm ra được bất kỳ sơ hở nào của Chu Văn. Cậu ta không chỉ có kinh nghiệm chiến đấu dày dạn, mà còn trầm ổn đến mức đáng sợ. Trong từng đường chưởng không hề có một chút nóng vội. Vệ Phong đã thử gài bẫy mấy lần, dụ Chu Văn tấn công mạo hiểm, nhưng cậu ta hoàn toàn không mắc câu.

"Thằng nhóc này thật sự mới mười sáu, mười bảy tuổi thôi sao?" Vệ Phong không tài nào tin nổi. Kinh nghiệm chiến đấu và tính cách trầm ổn này, nhìn kiểu gì cũng không giống một thiếu niên mười bảy tuổi.

Hắn đã từng "chỉ bảo" không ít thiên tài trẻ tuổi khác. Bọn họ ngoài mặt thì có vẻ trầm ổn, nhưng chỉ cần bị khiêu khích một chút trong thực chiến là máu nóng sẽ bốc lên não, để rồi bị hắn dạy cho một bài học nhớ đời.

Nhưng Chu Văn thì hoàn toàn khác. Hắn trầm ổn như một ngọn núi, không gì lay chuyển nổi. Bất kể Vệ Phong dẫn dụ thế nào, hắn cũng không hề dao động.

Vệ Phong thấy cứ đà này, có đánh tới mai cũng chẳng phân được thắng bại.

"Đúng là không thể xem thường người trẻ tuổi bây giờ. Nếu cậu ta đã dùng Mệnh Hồn, vậy mình cũng không cần khách sáo nữa." Nghĩ vậy, Vệ Phong bèn triệu hồi Mệnh Hồn của mình.

Mệnh Hồn của Vệ Phong là một chiếc găng tay chiến đấu, xuất hiện trên tay phải của hắn. Nó trông như được đúc từ thép nguyên khối, bao bọc toàn bộ cánh tay, tựa như một cánh tay người máy.

- Cẩn thận đấy, Mệnh Hồn của tôi tên là Cương Chi Quyền. Trông không bắt mắt lắm, nhưng không phải dạng tầm thường đâu. - Vừa dứt lời, Vệ Phong đã vung cánh tay phải được Cương Chi Quyền bao bọc, lao về phía Chu Văn.

Quyền pháp của Vệ Phong trông có vẻ đơn giản, nhưng thực chất lại ẩn chứa sự tinh tế và hiểm hóc. Cộng thêm kinh nghiệm chiến đấu dày dạn, Chu Văn dù đã dốc toàn lực cũng chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ, tạm thời chưa tìm được cơ hội phản công.

Thấy Vệ Phong sử dụng Mệnh Hồn, Chu Văn không những không sợ mà còn mừng thầm. Áp lực mà Vệ Phong tạo ra lúc trước rõ ràng là chưa đủ. Giờ đây, khi hắn đã dùng Mệnh Hồn, chắc chắn là sẽ dốc toàn lực.

Chu Văn vốn còn định tìm hiểu xem Mệnh Hồn Cương Chi Quyền có tác dụng gì, nhưng Vệ Phong đã tung một quyền tới. Chỉ thấy chiếc găng tay Cương Chi Quyền phụt ra một luồng khói trắng như hơi nước, đẩy nắm đấm của Vệ Phong lao đi với tốc độ không gì sánh bằng, nhanh hơn trước ít nhất là gấp đôi.

Vì đây là buổi luyện tập đối kháng, Chu Văn không dùng thân pháp để né tránh, mà dùng chưởng để đỡ cú đấm này.

Bốp!

Quyền và chưởng va vào nhau. Chu Văn chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ chấn cho cánh tay mình tê rần, cả người bất giác bật khỏi mặt đất, bay ngược về phía sau.

Chu Văn nhào lộn mấy vòng trên không trung để hóa giải luồng sức mạnh khủng khiếp kia. Lúc đáp xuống đất, cánh tay hắn vẫn còn run lên bần bật.

- Đã bảo cậu phải cẩn thận rồi. Cương Chi Quyền giúp tăng cường cả tốc độ lẫn sức mạnh của tôi lên rất nhiều. Vừa rồi tôi mới dùng ba phần công lực thôi đấy. - Vệ Phong có chút đắc ý nói.

- Tiếp tục nào! - Chu Văn bước tới, chủ động tấn công. Lần này, hắn cảm nhận được Mệnh Hồn Cổ Hoàng đang rục rịch, trái tim cũng đập lên thình thịch.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!