- Đại bá, đây là bạn học của con, Chu Văn ạ.
Vương Lộc chỉ vào Chu Văn giới thiệu, sau đó lại chỉ người đàn ông trung niên:
- Đây là đại bá của tớ, cậu cứ gọi là đại bá cũng được.
- Đại bá.
Chu Văn đành phải cất tiếng chào, nhưng trong lòng lại thấy kỳ quái, không hiểu tại sao Vương Lộc muốn gặp người nhà mà lại phải kéo cả cậu theo làm gì.
- Ngồi đi.
Đại bá của Vương Lộc thản nhiên nói một câu, dường như không có ý muốn nói chuyện nhiều với Chu Văn.
Vương Lộc ngồi xuống đối diện ông, kéo tay Chu Văn, ra hiệu cho cậu ngồi bên cạnh mình. Cả hai cùng ngồi đối diện với người đàn ông trung niên.
- Tiểu Lộc, cháu đã chơi đủ chưa? Cũng đến lúc về nhà tu hành cho nghiêm túc rồi, đừng để cha mẹ cháu phải phiền lòng nữa.
Ánh mắt Vương Quốc Đào nhìn chằm chằm vào Vương Lộc.
- Đại bá, con ở Học viện Tịch Dương tu hành rất tốt mà. Học viện Tịch Dương là một trong mười học viện hàng đầu Liên bang, ở đây có giảng viên và tài nguyên rất tốt…
Lời của Vương Lộc còn chưa dứt đã bị Vương Quốc Đào cắt ngang.
- Tài nghệ của Học viện Tịch Dương ta còn rõ hơn cháu. Nơi đó quả thực tốt hơn nhiều so với các học viện bình thường, nhưng dù sao nó cũng chỉ là học viện nhắm vào đại chúng, không thể nào căn cứ vào năng lực và đặc điểm của cháu để đưa ra phương pháp giáo dục tốt nhất, càng không thể dạy cho cháu bí pháp gia truyền của Vương gia chúng ta.
Vương Quốc Đào nói.
- Con thấy không nhất thiết phải học bí pháp gia truyền, kiến thức trong Học viện Tịch Dương đã rất tốt rồi.
Vương Lộc cắn môi đáp.
- Cháu thật sự cảm thấy học những kiến thức phổ thông đó là tốt sao? Nếu vậy thì không chỉ cha mẹ cháu, mà ngay cả ta cũng sẽ rất thất vọng.
Vương Quốc Đào nhìn Vương Lộc nói.
- Đại bá, con muốn tiếp tục học ở Học viện Tịch Dương. Bác là người hiểu con nhất, bác giúp con một chút đi.
Vương Lộc cầu xin.
- Chuyện khác ta đều có thể chiều theo ý cháu, nhưng chuyện này thì không được. Cháu đã lãng phí nửa năm rồi, nếu không quay về Vương gia tu hành nghiêm túc thì làm sao bắt kịp các anh chị em khác? Tương lai cháu phải tiếp quản Vương gia, nếu thực lực không thể áp chế được người cùng thế hệ, làm sao khiến mọi người tin phục?
Vương Quốc Đào nói.
- Con không muốn tiếp quản Vương gia.
Vương Lộc nhỏ giọng lẩm bẩm.
- Cháu nói cái gì?
Giọng nói tuy nhỏ nhưng vẫn bị Vương Quốc Đào nghe thấy, sắc mặt ông lập tức lạnh đi.
- Không có gì ạ, con nói là, thật ra tiến độ tu vi ở trường không hề chậm hơn ở nhà.
Vương Lộc nói xong, liền chỉ vào Chu Văn:
- Chu Văn là bạn học của con, cậu ấy cũng học trong học viện giống con, nhưng còn mạnh hơn nhiều so với mấy người anh em kia.
- Cậu ta là người của An gia, học viện tự nhiên sẽ chiếu cố đặc biệt.
Vương Quốc Đào rõ ràng đã biết về Chu Văn, ông nói tiếp:
- Còn việc cháu nói cậu ta mạnh hơn anh chị em của cháu, ta e là không hẳn vậy.
Vương Lộc nghe xong lập tức mừng rỡ, biết ngay là Vương Quốc Đào sẽ không chịu mất mặt, đặc biệt là chuyện liên quan đến thể diện của Vương gia.
- Nếu đại bá không tin, có thể thử tài cậu ấy. Nếu cậu ấy mạnh hơn các anh chị em của con, bác để con ở lại học viện được không ạ?
Vương Lộc chớp lấy thời cơ.
- Cháu đã mất công đưa cậu ta đến đây, nếu ta không đồng ý, e là cháu sẽ không chịu ngoan ngoãn về nhà.
Vương Quốc Đào nói xong liền nhìn về phía Chu Văn:
- Cậu am hiểu nhất về cái gì?
- Cũng không có gì đặc biệt am hiểu ạ.
Chu Văn đáp.
Vương Lộc vội vàng nói đỡ:
- Đại bá, ý của Chu Văn là cậu ấy tinh thông mọi thứ, bác cứ tùy tiện kiểm tra.
"Mình có nói vậy sao?"
Chu Văn dở khóc dở cười, nhưng đang ngồi trước mặt Vương Quốc Đào nên cũng không tiện phản bác.
- Ông nội cháu tu hành cả đời còn không dám nói mình tinh thông mọi thứ, cháu cảm thấy mấy chữ này thích hợp để dùng cho một học sinh sao?
Vương Quốc Đào nhìn Vương Lộc, nghiêm giọng nói.
Nói xong, ông không để ý đến phản ứng của Vương Lộc nữa mà quay sang Chu Văn:
- Cậu nói cậu không có sở trường gì, vậy ta sẽ dùng một chút kỹ xảo của Vương gia để kiểm tra cậu.
Chu Văn nhìn về phía Vương Lộc, chỉ thấy ánh mắt cô như đang khẩn cầu, hai tay chắp dưới gầm bàn làm động tác vái lạy cậu.
- Xin đại bá cứ nói.
Chu Văn suy nghĩ một chút, cậu không muốn nợ ân tình của Vương Lộc, cứ cố gắng hết sức là được.
Vương Quốc Đào rót một chén trà, đẩy đến trước mặt Chu Văn rồi lạnh nhạt nói:
- Tu hành quan trọng nhất là nền tảng, giống như xây nhà phải có móng vững chắc. Nền tảng không tốt thì không thể xây nhà chọc trời, dù có miễn cưỡng xây lên thì cũng sẽ nhanh chóng sụp đổ. Bây giờ ta muốn kiểm tra nền tảng của cậu.
Chu Văn hơi nghi hoặc nhìn Vương Quốc Đào, không biết ông định dùng chén trà này để kiểm tra mình thế nào.
Vẻ mặt Vương Quốc Đào không đổi, ông cũng rót cho mình một chén trà rồi đặt lên bàn.
Chiếc bàn được làm từ gỗ Lê Hoa, dày hơn chục centimet, vô cùng chắc chắn. Vương Quốc Đào tiện tay ấn một cái, chén trà lập tức lún sâu vào mặt bàn, miệng chén ngang bằng với mặt bàn, trông không khác gì một chiếc chén được khảm sẵn vào đó. Thế nhưng chén trà không hề hư hại, nước trà bên trong cũng không sánh ra một giọt.
- Đại bá, bác làm thế này không phải là làm khó cậu ấy sao? Chu Văn đâu có luyện qua Tồi Tâm Chưởng của nhà chúng ta, ngay cả đám anh em chúng con làm gì có ai đạt tới trình độ như vậy chứ?
Vương Lộc lập tức phản đối.
- Không làm được, chứng tỏ học viện kém hơn Vương gia ta, cho nên cháu nên về nhà tu hành đi.
Vương Quốc Đào lạnh nhạt nói.
Vương Lộc há miệng định phản đối, nhưng lại không biết phải nói gì để bác bỏ lời của Vương Quốc Đào.
- Cháu thử một chút.
Chu Văn nhìn chén trà trước mặt mình, lên tiếng.
- Người trẻ tuổi, dám thử là chuyện tốt. Ta không làm khó cậu, chỉ cần cậu làm cho một phần ba chén trà lún vào mặt bàn mà chén không vỡ, coi như cậu thành công.
Vương Quốc Đào nói.
Chu Văn gật đầu, đưa tay định đập xuống chén trà.
- Chờ một chút!
Vương Lộc vội vàng gọi Chu Văn lại, ánh mắt khẩn cầu như muốn nói:
- Cẩn thận nhé, tuyệt đối đừng làm vỡ chén trà.
Vương Lộc thầm nghĩ, nếu Chu Văn làm vỡ chén trà thì chẳng còn gì để nói nữa. Chỉ cần chén trà không vỡ, dù không lún vào được một phần ba, cô vẫn còn có thể cò kè mặc cả với Vương Quốc Đào.
Thật ra Chu Văn cũng không hiểu, nhà có điều kiện tốt như vậy, tại sao Vương Lộc không ở nhà học mà lại chạy đến học viện làm gì, chẳng phải là bỏ gần tìm xa sao?
Có điều cậu cũng không quan tâm chuyện của Vương Lộc, chỉ cần trả lại ân tình này là được.
- Yên tâm.
Chu Văn nói với Vương Lộc, sau đó đưa tay, đập thẳng vào chén trà.
Chỉ nghe một tiếng "rắc", vẻ mặt Vương Lộc lập tức tràn đầy tuyệt vọng.
Cái bàn không sao cả, nhưng chén trà đã bị Chu Văn đập cho nát bét. Vương Lộc chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, hận không thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống, thầm nghĩ:
"Đầu óc mình bị lừa đá rồi hay sao mà lại dẫn Chu Văn tới đây cơ chứ?"
- Người trẻ tuổi, trên đời này có rất nhiều chuyện không phải cứ dùng sức mạnh là có thể giải quyết được.
Vương Quốc Đào nói một câu, sau đó không thèm để ý đến Chu Văn nữa mà quay sang Vương Lộc:
- Tiểu Lộc, chuẩn bị dọn dẹp đồ đạc đi, ngày mai ta sẽ đến đón cháu về nhà.