Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 394: CHƯƠNG 391: TRÀ VĂN

Vương Lộc mặt mày ủ rũ, chẳng nói nên lời. Muốn trách thì chỉ có thể tự trách mình đã dắt theo tên ngốc Chu Văn này. Dặn hắn tuyệt đối đừng làm vỡ chén trà, kết quả thì sao? Hắn không chỉ đập nát chén trà mà còn làm nước văng tung tóe ra khắp bàn, đúng là thảm họa.

- Đại bá, cháu về trước đây.

Vương Lộc đứng dậy nói.

- Đợi một chút.

Chu Văn vẫn ngồi yên tại chỗ, không hề nhúc nhích, còn lên tiếng gọi Vương Lộc lại.

Vương Quốc Đào không nhịn được nữa, khẽ nhíu mày, nhìn Chu Văn nói:

- Cậu thanh niên, tuy cậu không mang họ An, nhưng cũng xem như người của An gia, làm việc phải có chừng mực.

Chu Văn không giải thích gì, bởi nói nhiều cũng vô ích, hắn chẳng muốn phí lời.

Chỉ tay lên mặt bàn, Chu Văn nói:

- Đại bá, cháu vẫn phải nhờ bác đánh giá một chút, xem một chưởng này của cháu, được xếp vào hàng nào trong thế hệ trẻ của Vương gia các bác.

- Kết quả không phải đã rõ rành rành rồi sao?

Vương Quốc Đào nói.

- Nói như vậy, đại bá ngài cho phép Vương Lộc ở lại học viện tu hành rồi chứ?

Chu Văn nhìn Vương Quốc Đào hỏi.

Vương Quốc Đào bị Chu Văn làm cho tức cười, nhìn hắn nói:

- Thật hiếm có người trẻ tuổi nào như cậu, vì bạn bè mà không màng mặt mũi. Nhưng nếu cậu thật sự muốn tốt cho Vương Lộc thì nên để con bé về nhà tu hành mới phải. Thôi, các cậu về đi.

Lời này của Vương Quốc Đào rõ ràng là đang mắng Chu Văn mặt dày, nhưng hắn chẳng hề nao núng, nói:

- Cháu không biết Vương Lộc về nhà là đúng hay sai, nhưng chúng ta đã giao kèo trước, ngài nên giữ lời hứa để cô ấy ở lại học viện Tịch Dương tu hành.

Vương Quốc Đào vốn là người có tu dưỡng, nhưng nghe những lời này của Chu Văn, sắc mặt không khỏi lạnh đi:

- Vốn muốn giữ cho cậu chút thể diện, nhưng cậu đã không cần thì đừng trách ta nói thẳng. Trình độ như cậu, chẳng khác gì đệ tử mới nhập môn của Vương gia, chỉ được cái khỏe hơn một chút, căn bản không có gì đáng để đánh giá cả.

Trong lòng Vương Quốc Đào có chút tức giận, thầm nghĩ tên Chu Văn này đúng là không biết điều. Ông đứng dậy định rời đi, không muốn nói chuyện với Chu Văn nữa.

- Chu Văn, chúng ta về thôi.

Vương Lộc đi tới chỗ Chu Văn, rõ ràng cô hiểu tính tình của Vương Quốc Đào, muốn lừa gạt ông là chuyện không thể nào.

Chu Văn vẫn không nhúc nhích, ngồi yên trước bàn, sau đó đưa tay chỉ vào một chỗ giữa đống mảnh vỡ của chén trà, nhìn Vương Quốc Đào nói:

- Đại bá, xin ngài dừng bước. Ngài có chắc là đệ tử mới nhập môn của Vương gia có thể làm được đến trình độ này không? Nếu vậy, xin ngài hãy biểu diễn lại một lần, để cháu thua tâm phục khẩu phục.

Ban đầu Vương Lộc còn định khuyên Chu Văn đừng nói nữa, nhưng khi ánh mắt cô nhìn xuống mặt bàn, cô lập tức “A” lên một tiếng, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào đó.

Vương Quốc Đào vốn không muốn đôi co với Chu Văn, nói chuyện với hắn chỉ tổ hạ thấp thân phận của mình. Nhưng khi nghe tiếng kêu kinh ngạc của Vương Lộc, ông không khỏi quay người nhìn lại. Thấy ánh mắt Vương Lộc dán chặt vào mặt bàn, Vương Quốc Đào cũng nhìn theo.

Vừa nhìn, con ngươi của Vương Quốc Đào lập tức co rụt lại, mắt trợn tròn, vẻ mặt không thể tin nổi.

Chỉ thấy trên mặt bàn gỗ màu vàng, từng mảnh lá trà đã được in thành những hoa văn tinh xảo. Nhìn kỹ lại, đó đâu phải hoa văn, rõ ràng là từng chiếc lá trà ngâm trong nước đã bị một lực cực mạnh ép chặt vào mặt gỗ. Thế nhưng, những chiếc lá trà ấy không hề bị tổn hại chút nào, đường vân trên lá vẫn còn rõ mồn một, trông như thể những hoa văn được khảm trực tiếp lên mặt bàn vậy.

- Không thể nào!

Vương Quốc Đào bước tới trước bàn, đưa tay gạt những mảnh vỡ của chén trà ra, rồi nhanh chóng phát hiện, bên trong những mảnh vỡ quả nhiên không có lá trà, nước trà vương vãi cũng không có một mảnh vụn nào.

Vương Quốc Đào gần như không dám tin vào mắt mình. Dùng âm kình để đánh vỡ chén trà trên mặt bàn thì ông có thể làm được, vì độ cứng của hai vật không chênh lệch quá nhiều. Nhưng lá trà vốn rất mỏng manh, lại bị ngâm nước, chỉ cần dùng chút sức là nát bét, làm sao có thể khảm vào mặt bàn được chứ?

Mà chưởng lực của Chu Văn đã đánh nát cả chén trà, vậy mà từng chiếc lá trà lại không hề hư hại. Vương Quốc Đào càng nghĩ càng thấy chuyện này thật vô lý.

Vương Quốc Đào đưa tay sờ vào những chiếc lá trà kia, ngón tay vừa nhẹ nhàng dùng sức, lá trà lập tức nát vụn, để lại những vết hằn rõ ràng trên mặt bàn.

- Không phải là giả?

Vương Quốc Đào ngẩn người, kinh ngạc nhìn lên mặt bàn. Ông thực sự không thể nghĩ ra Chu Văn đã làm thế nào.

Một bên, Vương Lộc vừa mừng vừa sợ nói:

- Đem lá trà ngâm nước đánh vào trong bàn mà lá trà không hề hư hại, cậu làm thế nào vậy?

- Cũng không khó lắm, chỉ là một chút kỹ xảo học được ở trường thôi. Không biết kỹ xảo như vậy, ở Vương gia được tính là trình độ gì nhỉ?

Chu Văn nói chuyện với Vương Lộc, chẳng thèm nhìn Vương Quốc Đào.

Ánh mắt Vương Quốc Đào phức tạp nhìn Chu Văn, chiêu này ông thật sự không làm được. Loại âm kình này, ông chưa từng thấy qua.

- Đây là kỹ xảo cậu học được ở học viện?

Vương Quốc Đào hít sâu một hơi, nhìn Chu Văn hỏi.

- Đúng vậy, mới học được trên diễn đàn của học viện vài ngày trước thôi.

Chu Văn biết, cho dù hắn có thể làm được như Vương Quốc Đào, đánh vỡ chén trà trên mặt bàn, thì e rằng ông ta vẫn sẽ không để Vương Lộc ở lại.

Hắn phải chứng minh rằng, những thứ học được ở học viện còn lợi hại hơn ở Vương gia, chỉ có vậy Vương Quốc Đào mới thật sự cân nhắc việc để Vương Lộc ở lại trường.

- Đại bá, mấy anh chị em của con chắc không có ai đạt tới trình độ của Chu Văn đâu nhỉ?

Vương Lộc vui vẻ nói.

Ánh mắt Vương Quốc Đào phức tạp nhìn những hoa văn lá trà trên mặt bàn, một lúc lâu sau mới nói với Vương Lộc:

- Ở lại cũng được, nhưng sau này mỗi tháng ta sẽ phái người đến kiểm tra trình độ của cháu. Nếu cháu không đạt tiêu chuẩn, nhất định phải trở về học tập.

- Đại bá, cảm ơn bác, bác tốt quá!

Vương Lộc mừng rỡ khôn xiết, kéo tay Chu Văn nói:

- Chu Văn, chúng ta đi thôi.

- Chờ một chút, Tiểu Lộc, cháu đi thanh toán trước đi, ta có vài lời muốn nói với Chu Văn.

Vương Quốc Đào gọi Vương Lộc lại.

Thấy Vương Lộc lo lắng nhìn mình, Vương Quốc Đào cười nói:

- Cháu yên tâm, đại bá của cháu sẽ không làm gì hại cậu ta đâu, chỉ muốn hỏi vài câu liên quan đến cháu thôi. Cháu ở đây, sợ Chu Văn không dám nói thật.

- Đại bá, có lời gì bác cứ hỏi thẳng con là được.

Vương Lộc nói.

- Đi thanh toán đi.

Vương Quốc Đào lặp lại.

Vương Lộc đành phải nghe lời đi thanh toán, nhưng trước khi đi còn nháy mắt với Chu Văn, dường như đang cảnh cáo hắn phải nói chuyện cẩn thận.

Sau khi Vương Lộc đi, Vương Quốc Đào mới mở miệng:

- Chu Văn, quan hệ của cậu và Tiểu Lộc là thế nào?

- Bạn bè bình thường.

Chu Văn đáp.

Vương Quốc Đào khẽ gật đầu, sau đó nói với Chu Văn:

- Nếu cậu thật sự muốn tốt cho Vương Lộc, ta hy vọng sau này cậu nên giữ khoảng cách với con bé.

- Vì sao?

Chu Văn cau mày hỏi.

- Bởi vì cậu là học trò của Vương Minh Uyên.

Vương Quốc Đào chỉ nói một câu đơn giản như vậy.

- Cháu hiểu rồi. Đại bá yên tâm, cháu và Vương Lộc chỉ là bạn bè bình thường.

Chu Văn không hề phản bác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!