Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 40: CHƯƠNG 38: CÒN MUỐN ĐÁNH NỮA KHÔNG?

Lý Vị Ương lạnh lùng không nói. Trong học viện không phải không có người mạnh hơn Cổ Điển, top 20 của trường về cơ bản đều đã đạt tới cấp Truyền Kỳ, dĩ nhiên mạnh hơn Cổ Điển, kẻ vẫn còn là Phàm Thai.

Thế nhưng Lý Vị Ương cũng không có giao tình gì với những người kia, tùy tiện tới mời người ta, người ta chưa hẳn đã chịu nể mặt nàng, hơn nữa giờ đã bắt đầu quyết đấu, có đi mời cũng đã không kịp.

Cao Dương và Tô Mi trước đó không hề đả động đến việc để Cổ Điển ra trận, đến giờ mới gọi hắn ra, rõ ràng là cố tình không cho Lý Vị Ương có thời gian đi tìm người mạnh hơn.

- Vị Ương tỷ, chúng ta phải làm gì bây giờ?

Mấy nữ sinh có chút lo lắng nhìn Lý Vị Ương.

Lý Vị Ương cắn răng:

- Chuyện đã đến nước này, chỉ có thể dốc hết sức thôi.

- Vị Ương tỷ, hay là chúng ta bỏ cuộc đi? Cổ Điển đáng sợ lắm, lỡ hắn ra tay quá nặng làm tỷ bị thương thì không hay đâu.

Một nữ sinh nói.

Dù không cam tâm, nhưng tất cả đều khuyên Lý Vị Ương không nên đấu nữa.

- Không thể để hai đứa tiện nhân kia hưởng lợi vô cớ được.

Thấy bộ dạng vênh váo đắc ý của Cao Dương và Tô Mi, Lý Vị Ương không tài nào nuốt trôi cục tức này.

Nàng cởi áo khoác ngoài đưa cho một nữ sinh rồi nghiêm mặt bước lên đài.

Đài thi đấu ở đây vốn là để cho thú sủng chiến đấu, bởi vì quyết đấu giữa người với người có quá nhiều yếu tố không xác định và cực kỳ nguy hiểm, cho nên Liên bang không khuyến khích.

Thế nhưng quyết chiến giữa các thú sủng lại rất được ủng hộ. Mỗi một thành phố đều có một đấu trường như thế này, để các cường giả sở hữu thú sủng có thể dùng chúng quyết đấu tại đây.

Những đấu trường thú sủng như vậy đã hình thành một chuỗi lợi ích khổng lồ ở Liên bang. Rất nhiều người sở hữu thú sủng mạnh mẽ đã nhờ vậy mà trở thành những ngôi sao lớn, sức ảnh hưởng còn vượt xa các ngôi sao giải trí thời kỳ trước.

Dù sao, người sở hữu thú sủng mạnh mẽ cũng đồng nghĩa với việc bản thân họ có thực lực cường đại, là những nhân vật xuất chúng trong nhân loại.

Mặc dù Chu Văn không quan tâm đến chuyện này, nhưng cũng vô tình biết đến không ít đại minh tinh thú sủng.

Ví như đệ nhất thú sủng toàn thế giới, Ma Ngữ Thánh Thiên Sứ cấp Sử Thi, đây chính là một đại minh tinh thú sủng mà không ai không biết, và người sở hữu nó cũng đã trở thành một ngôi sao lớn.

Đương nhiên, bảng xếp hạng đệ nhất này chỉ tính trong số những thú sủng tham gia thi đấu, vẫn còn rất nhiều thú sủng mạnh hơn nhưng không tham chiến.

Chu Văn từng nghe nói, các cường giả cấp Truyền Kỳ khi đi thăm dò những khu vực dị thứ nguyên đều dùng thú sủng để chiến đấu. Nếu không phải tình huống vạn bất đắc dĩ, không ai muốn tự mình ra trận, dù sao mạng chỉ có một, thú sủng chết còn có thể tìm con khác, chứ người mà chết thì mất hết.

Một người lại có thể sở hữu nhiều thú sủng, sức chiến đấu đương nhiên cũng mạnh hơn nhiều so với đơn độc một mình.

Lý Vị Ương bước lên võ đài, đứng đối diện Cổ Điển. Dù cao tới mét bảy, được xem là cao ráo trong giới nữ sinh, nhưng khi đứng trước Cổ Điển, nàng trông vẫn vô cùng nhỏ bé.

- Cổ Điển, ngươi có thể không nhúng tay vào chuyện này được không?

Lý Vị Ương nhìn Cổ Điển hỏi.

- Không thể.

Cổ Điển trả lời thẳng thừng, không chút do dự.

Lý Vị Ương cũng rất dứt khoát, không nói thêm lời nào. Đôi chân thon dài bộc phát sức mạnh kinh người, chỉ vài bước đã áp sát Cổ Điển. Nàng bật người nhảy lên, vòng eo thon gọn dồn lực vào cú xoay người, tung một cước nhanh như chớp bổ ngang về phía cổ Cổ Điển.

Chu Văn thầm gật đầu. Trình độ của Lý Vị Ương không tệ, mạnh hơn Từ Miên Đồ không ít. Hơn nữa, cú đá này rõ ràng là một loại Nguyên Khí Kỹ, uy lực của nó đủ để đá gãy một cây cổ thụ to bằng một người ôm.

Đối mặt với cú đá này, Cổ Điển không thèm phản ứng, mặc cho đôi chân dài bổ vào cổ mình.

Bành!

Một tiếng động trầm đục vang lên khiến mọi người giật nảy mình. Cổ Điển vẫn đứng sừng sững, cứng rắn đỡ trọn cú đá của Lý Vị Ương, đến cái cổ cũng không hề lay động.

Cao Dương và Tô Mi đều biết Cổ Điển rất mạnh, nhưng cũng không ngờ hắn lại đáng sợ đến thế. Đối mặt với một cú đá sử dụng Nguyên Khí Kỹ của Lý Vị Ương mà hắn không thèm tránh né, thân thể cũng không hề nhúc nhích.

Lý Vị Ương cũng thầm kinh hãi, nhưng không hề do dự. Nàng cắn răng, tiếp tục tung ra bốn cú đá liên tiếp.

Cổ Điển đứng đó như một cây cột điện, không tránh không đỡ, cứng rắn chịu bốn cú đá của Lý Vị Ương, từ đầu đến cuối không hề nhúc nhích. Lý Vị Ương không thể làm hắn bị thương dù chỉ một chút.

Khi Lý Vị Ương đá tới cú thứ năm, Cổ Điển cuối cùng cũng động. Một tay hắn phóng ra như điện, tóm gọn lấy cổ chân đang đá tới của Lý Vị Ương.

Một giây sau, chỉ thấy Cổ Điển nắm chân Lý Vị Ương, quật nàng như quật một cái bao cát, thẳng tay đập mạnh xuống đất.

Chỉ nghe một tiếng "bịch", thân thể Lý Vị Ương nảy lên hơn nửa mét rồi mới rơi xuống lại.

Mặc dù sàn đấu được làm bằng cao su đặc biệt, có khả năng giảm xóc cực mạnh, nhưng cú đập đó vẫn khiến Lý Vị Ương hộc máu, nửa ngày không đứng dậy nổi.

- Cổ Điển, ngươi đúng là không biết thương hương tiếc ngọc gì cả, sao lại đối xử với một đại mỹ nữ như thế chứ?

Tô Mi cười trên nỗi đau của người khác.

Cổ Điển không thèm để ý đến cô ta, chỉ nhìn Lý Vị Ương đang giãy giụa muốn bò dậy:

- Còn muốn đánh nữa hay không?

- Đánh, sao không đánh, ta còn chưa thua.

Lý Vị Ương cố gắng đứng lên, khóe miệng vẫn rỉ máu, một tay đã bị trật khớp, nhưng vẫn quật cường nói.

- Vị Ương tỷ, đừng đánh nữa, chúng ta từ bỏ Trứng phối sủng đi…

Đám nữ sinh đều sắp khóc.

Thế nhưng Cổ Điển lại không quan tâm nhiều như vậy. Lý Vị Ương vừa dứt lời, hắn đã lao lên như một cỗ xe tăng, bàn tay to lớn đè đầu nàng, đột nhiên ấn cả người Lý Vị Ương xuống đất.

Bành!

Mặt Lý Vị Ương đập thẳng xuống đất. Dù sàn đấu có tính năng giảm xóc nhất định, nhưng sức của Cổ Điển thực sự quá khủng khiếp, chỉ một cú ấn tay đã đè gãy xương mũi của nàng, máu tươi lập tức tràn ra đầy mặt.

- Còn muốn đánh nữa không?

Cổ Điển nhìn Lý Vị Ương dưới đất, tiếp tục hỏi.

Lý Vị Ương máu me đầy mặt, một tay chống đất, gắng gượng gồng sức mới miễn cưỡng đứng lên, ánh mắt vẫn đầy kiên cường.

Một nữ sinh đã bật khóc nức nở. Chu Văn nhìn ánh mắt kiên cường của Lý Vị Ương là biết ngay nàng lại sắp nói 'đánh'.

“Con gái gì mà lì thế không biết?” Chu Văn khẽ nhíu mày.

Vốn hắn chẳng muốn dính vào chuyện này, nhưng hắn đang ở nhờ nhà Lý Huyền, ăn cơm của Lý Huyền, không thể trơ mắt nhìn chị của cậu ta bị người khác hành cho tơi tả như vậy được.

- Đợi chút.

Chu Văn nhanh chóng lên tiếng trước khi Lý Vị Ương kịp trả lời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!