Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 41: CHƯƠNG 39: THỨ VỊ CÔNG

Tâm trạng ai nấy đều có chút căng thẳng, ngay cả Cao Dương và Tô Mi cũng hơi giật mình.

Mặc dù họ là người mời Cổ Điển đến, nhưng lại không ngờ Cổ Điển ra tay ác liệt như vậy. Nếu thật sự đánh Lý Vị Ương đến mức nguy hiểm tính mạng thì chuyện này to rồi.

Tuy Lý Vị Ương là con riêng của nhà họ Lý, về cơ bản không được bước chân vào cửa chính, nhưng dù sao cũng là huyết mạch nhà họ Lý, nếu cô ta thật sự xảy ra chuyện, nhà họ Lý tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Lúc này, giọng nói của Chu Văn vang lên, lập tức khiến đám đông đang căng như dây đàn phải thả lỏng, ngay cả Lý Vị Ương và Cổ Điển cũng nhìn về phía cậu.

“Tô Mi, vừa rồi cậu nói, trong chúng ta, chỉ cần là học sinh của Học viện Tịch Dương thì đều có thể lên đài đúng không?”

Chu Văn nhìn Tô Mi hỏi.

“Không sai, cậu muốn nói gì?”

Tô Mi cũng không biết Chu Văn có ý gì.

“Năm nay tôi mới thi vào Học viện Tịch Dương, còn chưa đến trường báo danh, cậu xem tôi có thể lên đài không?”

Chu Văn lại hỏi.

Hắn thầm nghĩ, nếu Tô Mi nói không được, vậy hắn sẽ kéo Lý Vị Ương xuống rồi về nhà tiếp tục cày game.

Tô Mi nghe Chu Văn nói xong, lập tức nở nụ cười:

“Hóa ra là đàn em của trường mình à, nhìn không ra nha, cậu cũng là một chàng trai biết thương hoa tiếc ngọc đấy chứ. Thôi được, đàn chị cho cậu một cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân, muốn lên thì cứ lên đi. Có điều lỡ bị thương thì đừng trách đàn chị không nhắc trước, sinh viên đại học khác xa học sinh cấp ba lắm đấy.”

Mấy người Cao Dương cũng phá lên cười, có thể thi vào Học viện Tịch Dương, ai mà không phải là con cưng của trời?

Thế nhưng thì sao chứ? Sau khi vào học viện, vẫn bị dạy dỗ cho thành thật cả thôi. Học bá ở trường cấp ba, vào Học viện Tịch Dương cũng chỉ là quần chúng nhân dân, người thật sự có thể nổi bật thì ít lại càng thêm ít, đại bộ phận đều phải chịu cảnh lu mờ.

Đặc biệt là những người đến từ thành phố nhỏ, một khi đến Học viện Tịch Dương thì tám chín phần mười đều trở nên tầm thường, không phải họ không đủ xuất sắc, mà là người xuất sắc hơn họ có quá nhiều.

Mà Cổ Điển, chính là một tồn tại xuất sắc trong cùng lứa. Vậy mà giờ một con chim non còn chưa nhập học, lại muốn vì Lý Vị Ương mà khiêu chiến Cổ Điển, bụng ta suy ra bụng người, ai cũng nghĩ kẻ này đúng là to gan vì gái.

Cao Dương cười híp mắt nói:

“Đàn em này có phong thái của anh mày năm xưa đấy. Không sao, muốn lên thì cứ lên, đàn anh cho chú một cơ hội thể hiện trước mặt người đẹp.”

Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng hắn lại nghĩ: “Tên Cổ Điển này đúng là không biết nặng nhẹ, đánh Lý Vị Ương cũng chẳng phải chuyện hay ho gì, có người thay thế vẫn tốt hơn.”

Lý Vị Ương cùng đám nữ sinh lo lắng nhìn Chu Văn, thật sự sợ cái thân thể ốm yếu kia bị Cổ Điển đấm một quyền chết tươi.

“Chị Vị Ương, để tôi.”

Chu Văn đến bên cạnh võ đài nói.

“Cậu quậy cái gì, mau xuống đi.”

Lý Vị Ương vốn chỉ định kéo Chu Văn đến để lấy le, chứ thật sự không có ý định để cậu đánh giúp mình.

Hơn nữa Cổ Điển này quá mạnh, ra tay cũng không biết nặng nhẹ, nhìn bộ dạng ốm yếu của Chu Văn, nếu thật sự bị một quyền đấm chết, vậy đám học sinh bọn họ không ai thoát khỏi liên can, Lý Vị Ương cũng không gánh nổi trách nhiệm này.

Chu Văn lười biếng giải thích, chỉ muốn giải quyết cho nhanh còn về nhà cày game.

Chẳng đợi Lý Vị Ương nói thêm, Chu Văn đã nắm tay kéo tuột cô xuống đài.

Cánh tay Lý Vị Ương vốn đã trật khớp, lại bị thương không nhẹ, căn bản không thể phản kháng lại Chu Văn.

“Cậu làm gì vậy? Thả tôi xuống.”

Lý Vị Ương vừa xấu hổ vừa tức giận.

Chu Văn cũng không để ý tới lời cô, trực tiếp dìu cô xuống đài, giao lại cho mấy nữ sinh kia, sau đó một mình bước lên.

“Chúng ta đều là bạn học cùng trường, không phải kẻ thù sống còn, không nhất thiết phải đánh đến mức ngươi chết ta sống. Dù chỉ là một chút sơ suất ngoài ý muốn, không ai trong chúng ta có thể gánh nổi đâu. Hay là chúng ta đổi cách quyết thắng thua đi?”

Chu Văn nhìn Cổ Điển rồi nói.

“Đổi thế nào?”

Cổ Điển nói rất ngắn gọn, giọng nói không giống một sinh viên đại học, mà âm u, khàn khàn, trầm hùng, nghe càng giống một người đàn ông trung niên tầm bốn mươi tuổi hơn.

Hơn nữa kết hợp với vẻ ngoài hung tợn kia, nếu gặp hắn ngoài đường mà hắn không mặc đồng phục sinh viên Học viện Tịch Dương, Chu Văn tuyệt đối không tin hắn là sinh viên năm hai.

“Để tôi đấm một quyền, chỉ cần anh lùi không quá ba bước thì xem như tôi thua, ngược lại thì tôi thắng. Anh thấy đề nghị này thế nào?”

Theo cách Chu Văn nói, rõ ràng là Cổ Điển chịu thiệt.

Có điều muốn tìm máy kiểm tra lực lượng thì rõ ràng sẽ rất lãng phí thời gian, cho nên Chu Văn mới thử đề nghị.

Nào ngờ Cổ Điển không chút nghĩ ngợi, lạnh lùng nói:

“Được.”

Chu Văn hơi bất ngờ, vừa cười vừa nói:

“Vậy tôi bắt đầu nhé.”

Cao Dương bĩu môi:

“Thằng gà này còn tưởng mình hời lắm, nếu nó biết Cổ Điển luyện Nguyên Khí Quyết và Nguyên Khí Kỹ gì thì có mà khóc thét.”

“Anh Dương, Nguyên Khí Quyết và Nguyên Khí Kỹ của tên Cổ Điển kia là gì thế?”

Một người bên cạnh Cao Dương tò mò hỏi.

“Nguyên Khí Quyết của hắn thì anh không tiện nói, nhưng hắn có một môn Nguyên Khí Kỹ, các cậu nhất định đã từng nghe qua.”

Cao Dương ra vẻ thần bí.

“Là cái gì vậy ạ?”

Tô Mi cũng không nhịn được tò mò, nũng nịu lay cánh tay Cao Dương.

Cao Dương cười hắc hắc:

“Các cậu từng nghe nói về sinh vật dị thứ nguyên Nhím Giáp Gai chưa?”

“Anh Dương, anh đùa bọn em à? Đương nhiên là bọn em từng nghe rồi, mặc dù Nhím Giáp Gai cũng chỉ là sinh vật cấp Phàm Thai, nhưng đặc biệt khó chơi, không chỉ có lớp giáp cứng rắn mà cả người còn toàn gai. Trừ mấy đàn anh đạt tới cấp Truyền Kỳ ra, bọn em nhìn thấy nó đều phải chạy mất dép.”

Một nam sinh nói.

“Nguyên Khí Kỹ của Cổ Điển chính là do tinh thể của Nhím Giáp Gai biến thành. Nếu hắn sử dụng, toàn thân không chỉ cứng như thép mà còn có khả năng phản sát thương.”

Cao Dương nói.

“Không phải chứ? Nghe nói Nhím Giáp Gai rất ít khi tạo ra Nguyên Khí Kỹ, mà có rơi ra đi nữa, với năng lực của nó thì tối đa cũng chỉ đạt tới Nguyên Khí Kỹ nhị đoạn, có thể lợi hại đến mức đó sao?”

Tô Mi có chút không tin.

“Nếu không thì sao lại nói tên Cổ Điển này là Ác Ma được? Gã này không chỉ may mắn có được Thứ Vị Công mà còn chẳng cần dùng đến Tinh thể Thứ Nguyên, tự mình khổ luyện nó lên đến cửu đoạn. Các cậu nói xem hắn có biến thái không?”

Cao Dương dừng một chút, lại cười lạnh:

“Thứ Vị Công cửu đoạn à, tôi từng thấy một ông anh năm tư như chúng ta, sử dụng Nguyên Khí Kỹ đánh lên người Cổ Điển, kết quả là bàn tay chi chít lỗ máu, như bị vô số kim thép đâm xuyên, suýt nữa thì phế cả cánh tay. Giờ thằng nhóc này mà không dùng Nguyên Khí Kỹ thì thôi, chứ nếu nó dám dùng để đánh Cổ Điển thì e là xui tận mạng rồi.”

Tô Mi thầm mừng rỡ, nàng đương nhiên không hy vọng Chu Văn thắng, càng không muốn phải giao ra Trứng phối sủng Cổ Chiến Mã.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!