Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 42: CHƯƠNG 40: LỰC LƯỢNG ĐỤNG ĐỘ

- Chị Vị Ương, anh ta sẽ không sao chứ?

Mấy nữ sinh vịn Lý Vị Ương ngồi xuống, lo lắng hỏi.

Lý Vị Ương dĩ nhiên không biết Chu Văn có ổn không, nhưng Chu Văn là bạn của Lý Huyền, mà đám bạn của Lý Huyền thì chắc chắn là hạng chẳng đáng tin.

Thế nhưng nàng cũng không thể nói như vậy, chỉ đành an ủi:

- Nếu cậu ta dám lên đài thì hẳn là cũng có chút bản lĩnh.

Lời này của Lý Vị Ương, nói là an ủi đám nữ sinh bên cạnh, còn không bằng nói là đang tự trấn an chính mình.

Chu Văn đứng trước mặt Cổ Điển, trong đám nam sinh thì vóc dáng của hắn không hề thấp, thế nhưng đứng trước Cổ Điển vẫn thấp hơn cả một cái đầu.

Thân hình của Cổ Điển thực sự quá hùng tráng, không chỉ cao lớn mà cơ bắp cũng cực kỳ rắn chắc, trông như một thùng thuốc nổ di động, có thể bùng phát bất cứ lúc nào, hơn nữa hoàn toàn không hề có cảm giác vụng về.

Khi Cổ Điển chiến đấu với Lý Vị Ương, Chu Văn đã nhận ra, gã này chắc chắn đã luyện một môn Nguyên Khí Kỹ hộ thể cao cấp nào đó, bằng không thể xác có mạnh đến mấy cũng không thể chịu nổi một cước Nguyên Khí Kỹ của Lý Vị Ương.

Ánh mắt Cổ Điển lạnh như băng, tựa như ác quỷ nhìn Chu Văn chằm chằm, cất giọng buốt giá:

- Tới đi, tao không muốn lãng phí thời gian.

- Cậu cẩn thận một chút, sức của tôi lớn lắm đấy.

Chu Văn nhắc nhở một câu rồi mới từ từ giơ nắm đấm lên.

Nghe Chu Văn nói vậy, Tô Mi khoái chí ra mặt, cười như không cười:

- Sức càng lớn càng tốt, Cổ Điển thích nhất là đối đầu sức mạnh, cậu phải dùng nhiều sức vào nhé, đừng để cậu ta thất vọng.

Tô Mi nói như đùa giỡn nhưng thực chất lại vô cùng ác độc, Thứ Vị Công của Cổ Điển có lực phản đòn cực kỳ đáng sợ, Chu Văn dùng lực càng mạnh thì sát thương phải gánh chịu cũng sẽ càng lớn.

Cao Dương không nói gì, nhưng cũng mỉm cười chờ xem kịch vui.

Cường giả trong Học viện Tịch Dương rất nhiều, nhưng riêng ở cấp Phàm Thai, không một ai là đối thủ của Cổ Điển.

- Không sợ chết thì cứ đấm.

Sắc mặt Cổ Điển không chút thay đổi, nhưng cũng đã đủ dọa người.

Chu Văn không nói thêm gì nữa, siết chặt tay vung quyền, Đại Lực Thần Quyền bộc phát ra luồng sức mạnh cường đại, khiến quả đấm của hắn như to thêm một vòng, tựa như chiếc búa sắt nện tới.

Ánh mắt Cổ Điển ngưng lại, hai chân dồn sức trụ vững, cơ thể ửng hồng, trông như thép nung trong lửa.

Cao Dương vừa nhìn đã biết đó là đặc trưng của Thứ Vị Công, nụ cười trên mặt càng thêm rõ rệt.

Lý Vị Ương nhìn thấy sự khác thường trên người Cổ Điển, lập tức nhớ ra điều gì đó, bất chấp vết thương trên người, vội vàng hét lớn với Chu Văn:

- Đừng ra quyền, đó là Thứ Vị Công, có phản đòn…

Bành!

Đáng tiếc, nàng còn chưa dứt lời, nắm đấm của Chu Văn đã nện thẳng vào bụng Cổ Điển.

Chu Văn đã cố tình chọn vị trí này, phần bụng có sức chống chịu tương đối mạnh, đau thì đau thật nhưng sẽ không chết người.

Nắm đấm như sắt va chạm với cơ bụng cứng như thép, chỉ nghe một tiếng trầm đục vang lên, vậy mà mơ hồ tạo ra âm thanh như kim loại va vào nhau.

Ánh mắt của Chu Văn và Cổ Điển cùng lúc ngưng lại, sau đó, dưới cái nhìn không thể tin nổi của Cao Dương và Tô Mi, thân hình hộ pháp của Cổ Điển cong lại như con tôm, hai chân như bôi dầu, lết một vệt dài ba bốn mét trên sàn mới dừng lại.

Trên mặt sàn làm bằng cao su đặc chế lập tức xuất hiện hai vệt lốp dài ba bốn mét, hệt như một chiếc ô tô đang chạy nhanh mà phanh gấp.

Lý Vị Ương hơi sững sờ nhìn Chu Văn, có chút không dám tin, một quyền của Chu Văn lại có thể đánh bay Cổ Điển đang vận Thứ Vị Công lui xa ba bốn mét.

Mấy nữ sinh khác vui mừng hô lên, ba bốn mét chứ đâu phải ba bốn bước, khoảng cách này phải đến bảy tám bước chân chứ chẳng ít.

- Cao Dương, lời cậu nói còn đáng tin chứ?

Chu Văn rụt nắm đấm vẫn còn đang run lên bần bật lại, nhìn về phía Cao Dương.

Một quyền này của hắn đã đánh lui Cổ Điển, nhưng bản thân cũng chẳng dễ chịu gì, đến bây giờ nắm đấm vẫn run rẩy không ngừng.

Cao Dương không nói, chỉ nhìn về phía Cổ Điển, Cổ Điển lạnh lùng nói:

- Tôi thua.

Cao Dương gật đầu, nhìn về phía Tô Mi:

- Đưa Trứng phối sủng cho họ.

Tô Mi vội vàng la lối:

- Tại sao phải đưa cho họ? Giao kèo là của bọn họ, tôi có nói Cổ Điển lùi ba bước thì tôi thua đâu! Kèo này vốn đã vô lý, hơn nữa chân của Cổ Điển có nhúc nhích đâu, chỉ có thể tính là một bước thôi. Giờ để cậu ta và Cổ Điển đánh lại một trận, nếu đánh ngã được Cổ Điển thì mới tính là thắng, với lại, cậu ta còn không phải sinh viên của Học viện Tịch Dương…

*Chát!*

Tô Mi còn chưa nói xong, đã bị Cao Dương thẳng tay tát một cái trời giáng, ngã sõng soài ra đất.

- Còn cần tao phải nói lại lần thứ hai sao? Thua là thua, Cao Dương tao đã nói là làm. Mày nghĩ một quả trứng so với lời hứa của Cao Dương này, cái nào nặng hơn?

Cao Dương lạnh lùng nhìn Tô Mi.

Tô Mi ấm ức nhưng không dám cãi lại, đành bất đắc dĩ lấy Trứng phối sủng trong cặp sách ra, cắn răng đưa cho Cao Dương, rồi hậm hực quay người bỏ đi.

Cao Dương cũng chẳng thèm để ý đến Tô Mi, cầm Trứng phối sủng đi tới trước mặt Chu Văn, ném thẳng qua rồi nhìn chằm chằm hắn hỏi:

- Cậu tên gì?

- Chu Văn.

Chu Văn bình tĩnh đáp.

- Chu Văn, phải không? Tôi nhớ kỹ cậu rồi. Sau này cậu cũng là sinh viên của Học viện Tịch Dương, chúng ta còn nhiều thời gian gặp gỡ.

Cao Dương lạnh lùng nói một câu rồi quay người dẫn đám sinh viên khác rời đi.

Cổ Điển liếc nhìn Chu Văn một cái nhưng không nói gì, thấy bọn Cao Dương đi ra ngoài cũng lập tức bước theo.

- Chu Văn, không ngờ cậu công tử bột nhà cậu lại có sức mạnh kinh người như vậy.

Lý Vị Ương đi tới, nhìn hắn từ trên xuống dưới rồi nói.

- Chu Văn, cậu thật sự là đàn em của bọn chị à?

- Giờ học sinh cấp ba đều pro thế sao?

- Em trai, cú đấm vừa rồi của em là Nguyên Khí Kỹ hả? Lợi hại thật, tên nó là gì vậy?

Mấy nữ sinh phấn khích vây quanh Chu Văn, hỏi tới tấp, trông còn hứng thú với hắn hơn cả quả Trứng phối sủng kia.

- Lần này tôi may mắn mới thắng thôi, gã ác quỷ đó kinh khủng thật, nếu đánh nhau thật sự, ai thắng ai thua còn chưa biết được.

Chu Văn đưa Trứng phối sủng trả lại cho Lý Vị Ương, sau đó giơ nắm đấm của mình lên, chỉ thấy trên đốt ngón tay chi chít những lỗ kim nhỏ li ti, máu vẫn còn đang rỉ ra, may mà không chảy nhiều.

- Cậu bị thương rồi sao?

Lý Vị Ương thấy những vết kim châm trên tay Chu Văn, lập tức giật mình.

Không đợi Chu Văn trả lời, Lý Vị Ương đã đưa Trứng phối sủng cho mấy nữ sinh khác rồi kéo Chu Văn đi ra ngoài:

- Đi, tôi đưa cậu đi kiểm tra vết thương.

- Không cần đâu, chỉ là vết thương ngoài da thôi, chưa đụng đến xương cốt.

Chu Văn vội nói.

- Phải đi kiểm tra, lỡ để lại di chứng thì phiền phức lắm.

Lý Vị Ương kéo Chu Văn đến phòng y tế.

Trong những đấu trường như thế này đều có phòng y tế chuyên dụng. Sau khi kiểm tra và bôi thuốc, vết thương trên tay Chu Văn cũng ngừng chảy máu, xử lý một chút là ổn.

Ngược lại, vết thương của Lý Vị Ương lại không hề nhẹ, một tay bị trật khớp, vết bầm trên mặt cũng cần xử lý, khiến Chu Văn phải chạy ngược chạy xuôi lo đủ thứ thủ tục.

Lý Vị Ương nằm trên giường bệnh, nhìn bóng lưng bận rộn của Chu Văn với gương mặt điềm tĩnh, trong lòng ngổn ngang trăm mối, thầm nghĩ: “Không ngờ trong đám bạn bè của Lý Huyền lại có một nhân vật như vậy.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!