Lữ Tố đang xem tài liệu nghiên cứu thì đột nhiên có bệnh nhân cấp cứu được đưa đến. Cô vội vàng chạy tới kiểm tra tình hình của người lính kia, không khỏi nhíu mày hỏi:
- Hắn bị sao vậy?
- Bác sĩ Lữ Tố, Lưu Quý đã vi phạm quy định, gác liên tục bảy ngày tại trạm gác nên mới ra nông nỗi này.
Viên sĩ quan nói.
- Gác liên tục bảy ngày? Hắn không muốn sống nữa à?
Lữ Tố hơi sững người, tiến lên kiểm tra cơ thể Lưu Quý, rồi hỏi tiếp:
- Trên người hắn có vài chỗ hơi lở loét, có điều…
Lữ Tố càng xem càng thấy kỳ lạ, vết thương trên người Lưu Quý hơi đỏ, có chút giống triệu chứng của bệnh sởi khi phát tác, nhưng rất dễ nhận ra, những nốt mẩn đỏ này lại không tiếp tục lở loét mà đang có dấu hiệu hồi phục. Nếu bệnh sởi thật sự phát tác, lẽ ra không thể có dấu hiệu này được.
- Trước đó chúng tôi gặp được bác sĩ Chu Văn, anh ấy đã tiêm cho Lưu Quý một liều thuốc, khiến bệnh tình của cậu ấy thuyên giảm, so với lúc đầu…
Viên sĩ quan kể lại toàn bộ sự việc.
- Bác sĩ Chu Văn? Bác sĩ Chu Văn nào?
Lữ Tố nghe xong, có chút khó tin.
Cô đã nghiên cứu lâu như vậy mà vẫn không thể tìm ra phương pháp chữa trị chứng mẩn đỏ này. Nếu đúng như tình hình họ nói, Lưu Quý đáng lẽ chỉ có thể chết, chẳng mấy chốc sẽ hóa thành một vũng máu.
Dựa vào miêu tả của viên sĩ quan, tình trạng của Lưu Quý lúc đó không khác gì người sắp chết, cho dù là Lữ Tố có mặt ở đó, cô cũng không thể nào cứu sống Lưu Quý được.
Thế nhưng người bác sĩ Chu Văn mà họ nhắc tới lại chỉ cần tiêm cho Lưu Quý một liều thuốc mà cậu ta đã hồi phục rõ rệt, hiện tại gần như không còn thấy dấu hiệu bệnh sởi tái phát. Điều này khiến Lữ Tố không tài nào tin nổi.
- Là bác sĩ Chu Văn, anh ấy có giấy chứng nhận bác sĩ thực tập.
Viên sĩ quan đáp.
Lữ Tố nhẩm lại danh sách nhân viên trong đội quân y, nhưng trong đội của cô không có bác sĩ thực tập nào cả, huống chi là người tên Chu Văn.
Lữ Tố kiểm tra kỹ càng cơ thể Lưu Quý, đồng thời xử lý miệng vết thương cho hắn, nhưng trong lòng càng thêm kinh ngạc.
Toàn thân Lưu Quý đều có dấu vết lở loét do mẩn đỏ, rõ ràng lúc đó bệnh sởi đã hoàn toàn phát tác, chứng tỏ viên sĩ quan không hề nói dối. Thế nhưng những nốt mẩn đỏ kia không có dấu hiệu tiếp tục hoại tử, ngược lại đang dần hồi phục.
Sau khi kiểm tra xong, Lưu Quý về cơ bản đã không còn vấn đề gì nữa, cho dù không cần trị liệu, vài ngày nữa hắn cũng sẽ tự khỏi. Chỉ cần xử lý qua loa những vết lở loét kia một chút để không để lại sẹo là được.
- Các anh chắc chắn người bác sĩ thực tập đó tên là Chu Văn chứ?
Lữ Tố hỏi lại một lần nữa.
Viên sĩ quan trả lời vô cùng quả quyết:
- Tên anh ấy là Chu Văn, lúc đó tôi đã kiểm tra rất cẩn thận.
- Lạ thật!
Lữ Tố rất muốn gặp Chu Văn để hỏi xem rốt cuộc hắn đã tiêm thứ gì cho Lưu Quý, nhưng cô nghĩ mãi không ra trong đội quân y lại có một người như thế.
Sau khi trở lại phòng làm việc, Lữ Tố đến phòng hồ sơ của đội cấp cứu xem qua, trong hồ sơ các y sĩ ở đây, không có bác sĩ thực tập nào tên là Chu Văn cả.
- Thật sự kỳ quái, chẳng lẽ vận may của họ quá tốt, gặp được thần tiên sao?
Lữ Tố thầm bực bội.
Chu Văn còn cách miệng núi Kỳ Sơn chưa đầy hai trăm mét, với thị lực hiện giờ của hắn, có thể thấy rõ trên vách núi có hoa văn nhỏ hay không, cho nên hắn không tiếp tục tiến về phía trước.
Ánh mắt Chu Văn không ngừng rà soát vách đá, quan sát một lúc, tuy không tìm được hoa văn nhỏ nhưng lại phát hiện một đóa hoa kỳ lạ.
Đóa hoa nhỏ mọc trơ trọi trên vách đá, trong phạm vi mấy trăm mét xung quanh nó không có bất kỳ loài thực vật nào khác.
Sự tình khác thường ắt có yêu. Chu Văn nhớ kỹ lời dạy ở học viện Tịch Dương, trong các khu vực dị thứ nguyên không thiếu những sinh vật dị thứ nguyên hệ Thực vật đáng sợ. Nói không chừng, đóa hoa nhỏ trước mắt này rất có thể là một sinh vật vô cùng khủng bố.
Vì vậy, khoảnh khắc Chu Văn nhìn thấy đóa hoa nhỏ, thần kinh hắn lập tức căng như dây đàn, không phải vì phấn khích, mà là vì cảnh giác.
Năng lực của sinh vật dị thứ nguyên hệ Thực vật thường khá đặc biệt. Rất nhiều sinh vật dị thứ nguyên hệ Động vật đều dựa vào vũ lực để chiến đấu, Chu Văn không hề e ngại những loại này.
Nhưng sinh vật dị thứ nguyên hệ Thực vật đa phần không dùng vũ lực để chiến thắng. Trong kiến thức hắn học được ở học viện, có rất nhiều sinh vật dị thứ nguyên hệ Hoa dùng hương thơm để giết người, còn có một số loại sinh vật dị thứ nguyên hệ Nấm có thể phát tán những bào tử mà mắt thường không thể nhìn thấy, thông qua đường hô hấp, thậm chí qua lỗ chân lông để xâm nhập vào cơ thể con người, ký sinh bên trong và coi cơ thể con người như chất dinh dưỡng mà hút cạn đến chết.
Chu Văn dùng vòng tai Đế Thính, lắng nghe sự lưu động của không khí, không phát hiện bất kỳ hạt nhỏ nào bay tới từ phía đóa hoa, lúc này mới tạm thời yên tâm một chút.
Mặc dù không biết đóa hoa nhỏ kia có phải là sinh vật dị thứ nguyên hệ Thực vật hay không, Chu Văn vẫn quyết định tránh xa nó một chút. Cẩn thận không bao giờ thừa, hơn nữa hắn không muốn chết một cách lãng xẹt ở đây.
Quay người, chuẩn bị đổi sang hướng khác để tránh xa đóa hoa nhỏ, nhưng Chu Văn vừa đi được mấy bước đã nghe thấy một âm thanh truyền đến từ phía nó.
- Ngươi có thể nghe thấy ta nói chuyện không?
Đó là giọng của một người phụ nữ. Dù mặt trời chưa lặn, trời vẫn còn sáng rõ, Chu Văn vẫn không khỏi giật nảy mình.
Hắn quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh, thấy ở đó hoàn toàn không có một bóng người, cũng không có sinh vật dị thứ nguyên nào khác, chỉ có một đóa hoa nhỏ đang mọc trên vách đá.
- Ngươi có thể nghe thấy ta nói chuyện sao?
Âm thanh lại một lần nữa truyền đến từ chỗ đóa hoa nhỏ, và càng quỷ dị hơn là đóa hoa nhỏ đó lại xoay về phía Chu Văn.
Chu Văn ngậm chặt miệng, mắt vẫn dán chặt vào đóa hoa, còn bản thân thì từ từ lùi lại.
Đóa hoa quỷ dị này lại biết nói, Chu Văn chỉ mong nó đừng giở trò gì nguy hiểm, vì hắn không chắc mình có thể xử lý được nó.
- Tại sao phải đi? Ta chỉ muốn tâm sự với ngươi thôi, không làm gì khác cả.
Giọng nói của người phụ nữ lại vang lên từ bên trong đóa hoa.
"Tin ngươi mới là lạ đấy! Mấy câu thoại kiểu này đầy rẫy trong phim ảnh, lũ sở khanh cũng hay dùng câu này để dụ gái vào nhà nghỉ lắm."
Chu Văn thầm chửi trong bụng, nhưng vẫn lặng lẽ lùi lại, không hề đáp lời đóa hoa.
Khi còn bé, Chu Văn từng nghe ông nội kể một câu chuyện, rằng khi đi đường vào ban đêm, nếu nghe thấy có người lạ gọi tên mình từ sau lưng thì tuyệt đối không được trả lời, cũng không được quay đầu lại, nếu không sẽ chết oan.