- Bảy bước, bắt đầu từ bây giờ, nếu ngươi đi thêm bảy bước nữa, ngươi sẽ chết oan chết uổng. Không tin thì cứ thử đi.
Giọng nói lại vang lên từ phía đóa hoa nhỏ.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Chu Văn, hắn đứng sững tại chỗ, nhất thời không biết nên đi tiếp hay không.
Theo lý mà nói, Đế Thính có thể khắc chế một số năng lực tà ma, nhưng trên đời này không có năng lực nào là vô địch tuyệt đối, cho nên bây giờ Chu Văn cũng không chắc Đế Thính có thể khắc chế được sức mạnh của đóa hoa nhỏ này hay không.
Nếu đóa hoa kia chỉ hù dọa, Chu Văn đi tiếp thì tự nhiên không sao, nhưng lỡ như nó nói thật thì sao? Chu Văn không dám lấy tính mạng mình ra đánh cược.
Nhưng Chu Văn không cam tâm bị một đóa hoa dọa cho sợ, hắn cắn răng, tiếp tục lùi lại. Một bước, hai bước, ba bước... Chu Văn vừa lùi vừa dán mắt vào đóa hoa nhỏ trên vách đá.
Đóa hoa không nói gì, ngược lại càng khiến Chu Văn cảm thấy có gì đó không ổn.
Bốn bước, năm bước, sáu bước... Chu Văn tiếp tục đi, vòng tai Đế Thính vẫn luôn lắng nghe động tĩnh của đóa hoa, nhưng chẳng có phản ứng gì. Chu Văn thầm bồn chồn:
- Lẽ nào nó chỉ hù mình thôi sao? Sao chẳng có động tĩnh gì hết vậy?
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng hắn không dám bước thêm bước nào nữa.
Đúng vậy, Chu Văn sợ chết thật, hơn nữa cũng không cần thiết phải đem mạng mình ra cược thế này.
- Sao không đi nữa? Ngươi còn một bước cuối cùng đấy, đi tiếp đi.
Đóa hoa cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ trêu tức.
- Chúng ta không thù không oán, việc gì ngươi phải làm khó ta? Nếu ngươi thiếu phân bón, ta đi tìm giúp ngươi. Nếu ngươi thiếu nước, ta tưới cho ngươi. Ngươi thấy thế nào?
Chu Văn đứng tại chỗ, hét lớn về phía đóa hoa trên vách núi.
- Ai thèm ngươi tưới nước bón phân.
Đóa hoa kia lạnh lùng nói:
- Bắt đầu từ bây giờ, ta hỏi ngươi trả lời. Nếu ngươi làm ta hài lòng, ta sẽ tạm tha cho ngươi một mạng. Nếu không, ta sẽ khiến ngươi sống không được, chết không xong, cho dù có chết, ta cũng phải biến ngươi thành dầu đèn.
- Tính tôi không ưa bị người khác uy hiếp. Tôi đi đây, xem ngươi làm được gì nào?
Chu Văn nói xong, định nhấc chân đi tiếp.
Nhưng hắn vừa nhấc gót chân lên đã cảm thấy bàn chân như bị dính chặt xuống đất, suýt nữa thì cắm đầu ngã sấp. Hắn hoảng hốt trong lòng, vội vàng dừng lại.
- Chết tiệt, sao lại thế này?
Chu Văn kinh hãi, giờ hắn đã biết lời của đóa hoa kia tám chín phần là thật.
- Sao không đi nữa? Đi tiếp đi chứ, can đảm của ngươi đâu cả rồi?
Đóa hoa kia chế nhạo.
Chu Văn thầm nghĩ:
- Việc gì phải đôi co với một đóa hoa chứ. Đến cả Mệnh Hồn Hóa Tà của Đế Thính cũng bị năng lực của nó vô hiệu hóa, không biết đóa hoa này có lai lịch gì đây?
- Ta thấy ngươi là một đóa hoa mọc trên vách đá, chắc hẳn cô đơn và buồn khổ lắm. Tính ta vốn lương thiện, không nỡ thấy người khác chịu khổ, nên mới ở lại trò chuyện với ngươi một chút. Nhưng đã là trò chuyện thì không thể chỉ có mình ngươi hỏi ta được, ngươi cũng phải để ta hỏi vài câu chứ, đúng không nào?
Chu Văn cò kè mặc cả.
Đóa hoa không phản bác hắn, chỉ hỏi:
- Ngươi tên gì?
Tim Chu Văn đập lỡ một nhịp. Hắn nhớ trong Tây Du Ký có một số năng lực kỳ quái có thể khống chế người khác chỉ bằng cách gọi tên. Nhất thời, hắn không biết có nên trả lời hay không.
- Ngươi bị sao vậy, muốn chết à?
Đóa hoa có chút không kiên nhẫn nói.
- Ta tên Chu Văn, còn ngươi tên gì?
Chu Văn biết nói tên giả cũng vô dụng, bởi vì cái tên thực chất chỉ là một danh hiệu. Một khi hắn đã nhận cái tên đó, dù thật hay giả, nó vẫn đại diện cho bản thân hắn. Nếu đối phương thật sự có năng lực như vậy thì dù hắn có báo tên gì cũng thế thôi.
- Cứ gọi ta là Đại Đế đi.
Đóa hoa dừng một chút rồi hỏi tiếp:
- Ngươi đến đây làm gì?
- Tôi nói tôi đến đây du lịch, ngươi tin không?
Chu Văn ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng lại thầm chửi:
- Một đóa hoa mà cũng đòi làm Đại Đế, thế giới này điên hết rồi hay sao?
Đóa hoa khúc khích cười:
- Tin chứ, sao lại không tin? Ngươi đã đến đây du lịch thì để Bản Đế giúp ngươi một tay, đưa ngươi vào trong Kỳ Sơn tham quan một chuyến nhé.
Theo giọng nói của đóa hoa, vách núi từ từ nứt ra, khiến cả Kỳ Sơn bắt đầu rung chuyển nhẹ.
- Không cần phiền phức vậy đâu, tôi sợ độ cao, không thích leo núi. Tôi chỉ cần đứng đây ngắm cảnh là đủ rồi.
Chu Văn lại vã mồ hôi lạnh.
Lúc này, Kỳ Sơn đang rung chuyển bỗng nhiên bình tĩnh trở lại. Đóa hoa cười nhạo nói:
- Ngươi thật sự không muốn vào sao?
- Thật sự không cần.
Chu Văn vội vàng xua tay, sau đó lảng sang chuyện khác:
- Trong Kỳ Sơn có rất nhiều sinh vật dị thứ nguyên sao? Có tồn tại sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần Thoại không?
- Đương nhiên là có, mà còn rất nhiều nữa là đằng khác. Ngươi muốn gặp con nào, ta có thể gọi chúng nó đến gặp ngươi.
Đóa hoa cười nói.
- Thôi không cần đâu, tôi chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi.
Chu Văn cảm thấy đóa hoa này nói năng càng lúc càng huênh hoang, trong lòng không khỏi nghi ngờ có phải nó đang hù mình hay không.
Dù chỉ là một đóa hoa mọc trên vách đá, nhưng nghe cái giọng điệu này, cứ như thể nó là vua của cả Kỳ Sơn vậy. Điều này khiến Chu Văn không khỏi hoài nghi.
- Nhân loại có thực lực như ngươi, bây giờ có nhiều không?
Đóa hoa hỏi.
- Chắc là không ít đâu.
Chu Văn suy nghĩ một lát, cảm thấy không ít nhưng cũng chẳng nhiều.
Thời gian đầu sau Cơn Bão Dị Thứ Nguyên, cường giả cấp Sử Thi còn rất hiếm, nhưng sau vài thập kỷ, cường giả cấp Sử Thi đã không còn hiếm thấy như trước nữa.
- Hiện tại dân số nhân loại có khoảng bao nhiêu?
Đóa hoa tiếp tục hỏi.
- Khoảng 10 tỷ người thì phải?
Chu Văn suy nghĩ rồi trả lời, đây không phải bí mật gì to tát, không cần phải giấu giếm.
- Vậy số người có trình độ như ngươi chắc cũng phải có vài trăm triệu nhỉ?
Đóa hoa trầm ngâm nói.
- Cái này... làm gì có nhiều đến thế?
Chu Văn nghe đóa hoa nói vậy, thật sự có chút khó xử, bởi vì tình hình thực tế kém xa so với những gì nó nói.
Tuy Chu Văn không biết hiện tại Liên bang có bao nhiêu cường giả cấp Sử Thi, nhưng ước chừng cũng không đến mười vạn người.
- Vài chục triệu sao?
Đóa hoa lại đoán.
- Ít hơn một chút nữa.
Chu Văn đành phải nói thật.
- Chỉ có vài triệu thôi ư? Nhân loại bây giờ yếu vậy sao? Rốt cuộc người có trình độ như ngươi có khoảng bao nhiêu?
Giọng điệu của đóa hoa có chút không tin nổi.
- Cũng tầm đó thôi, về cơ bản thì tôi thuộc dạng yếu.
Chu Văn còn biết nói gì nữa, không thể nói toạc ra hết cho đóa hoa được.
Chu Văn suy nghĩ rồi nói:
- Có vẻ ngươi rất quen thuộc Kỳ Sơn nhỉ? Ngươi có từng thấy một đồ án nhỏ, kích thước khoảng bằng bàn tay không?
Chu Văn miêu tả hình dạng của đồ án nhỏ cho đóa hoa nghe. Dù sao bây giờ hắn cũng không đi được, chi bằng nhân cơ hội này tìm hiểu chút thông tin, biết đâu đóa hoa này lại biết gì đó.
- Đúng là có một cái đồ án như vậy thật. Nó ở trên đỉnh Kỳ Sơn, không biết là ai khắc lên, trông ngứa cả mắt. Ngươi tìm nó làm gì?
Đóa hoa hỏi.
✸ Thiên Lôi Trúc ✸ Dịch giả AI