Chu Văn vừa nghe thấy có đồ án nhỏ, trong lòng vui mừng quá đỗi, nhưng đồ án nhỏ lại ở trên đỉnh Kỳ Sơn, hắn nào dám đi lên, mặt mày không khỏi ủ rũ.
“Ta thấy ở một số khu vực dị thứ nguyên khác cũng có vài đồ án nhỏ tương tự, nhưng không biết chúng có ý nghĩa gì, nên vẫn luôn âm thầm nghiên cứu. Đúng rồi, ngươi có biết đồ án nhỏ kia tượng trưng cho điều gì không?”
Chu Văn nửa thật nửa giả hỏi.
“Ta không biết, cũng chẳng rảnh rỗi mà tìm hiểu, ngươi muốn biết cũng dễ thôi, cứ leo lên đỉnh núi là tự nhiên sẽ thấy.”
Tiểu Hoa nói.
“Vậy thôi đi, ta không muốn xem nữa.”
Nghe nói phải leo lên đỉnh Kỳ Sơn, Chu Văn không cần nghĩ ngợi mà từ chối thẳng thừng.
Bên trong Kỳ Sơn có vô số sinh vật dị thứ nguyên khủng bố, quỷ mới biết sau khi hắn đi lên sẽ gặp phải thứ gì.
Ai ngờ Tiểu Hoa kia lại nở nụ cười:
“Ngươi không muốn leo, ta lại thích bắt ngươi leo. Từ giờ trở đi, nếu trong một canh giờ ngươi không thể leo lên đỉnh, hai mắt ngươi sẽ rơi xuống đất.”
Lúc Tiểu Hoa nói hắn đi bảy bước sẽ chết, Chu Văn không hề để ý lắm, nhưng lần này hắn có thể thấy rõ ràng, ngay khi giọng nói của Tiểu Hoa vừa dứt, một cánh hoa trên thân nó liền héo tàn, rơi xuống, hóa thành bụi sáng rồi tan biến.
Chu Văn không cảm thấy gì, vòng tai Đế Thính cũng không có phản ứng, nhưng hắn biết, mình e là đã trúng chiêu rồi.
“Rốt cuộc Tiểu Hoa này có lai lịch gì? Tại sao sức mạnh của nó lại quỷ dị như vậy?”
Chu Văn nhìn Tiểu Hoa hỏi:
“Vừa rồi ngươi bảo ta đi bảy bước sẽ chết, bây giờ lại bắt ta trong vòng một canh giờ phải leo lên đỉnh núi, không phải là mâu thuẫn sao?”
Tiểu Hoa thản nhiên nói:
“Ngươi yên tâm, nguyện lực của nguyện vọng thứ nhất đã bị nguyện lực của nguyện vọng thứ hai bao trùm rồi. Hiện tại ngươi có thể tùy tiện đi bất cứ đâu mà không chết, có điều sau một canh giờ, nếu ngươi không lên được đỉnh Kỳ Sơn, ngươi chắc chắn sẽ biến thành người mù, ngay cả kỹ năng Nguyên Khí cấp Thần Thoại - Khởi Tử Hồi Sinh cũng không thể phục hồi thị lực cho ngươi đâu. Nếu không tin, ngươi có thể thử rời khỏi đây xem.”
“Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
Chu Văn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vách núi, hỏi Tiểu Hoa. Nếu hắn lên đỉnh Kỳ Sơn chẳng may gặp phải sinh vật khủng bố thì chỉ có nước mất mạng, còn nếu bỏ chạy thì thành người mù, so với chết vẫn đỡ hơn.
Ít nhất hắn còn có vòng tai Đế Thính, coi như bị mù vẫn có thể quan sát mọi thứ, chỉ là không thể nhìn thấy màu sắc và ánh sáng mà thôi.
“Không muốn làm gì cả. Ngươi không muốn leo núi thì cứ đi đi, có điều sau này, Bản Đế vào một ngày tâm tình không tốt, lại nghĩ tới ngươi, có thể sẽ ban cho ngươi một nguyện vọng nữa, biến ngươi thành kẻ tàn phế mất tứ chi, đến lúc đó chắc sẽ thú vị lắm đây.”
Tiểu Hoa nói.
Chu Văn nhìn chằm chằm Tiểu Hoa, nghĩ thầm:
“Quả nhiên không nên bén mảng đến mấy khu vực dị thứ nguyên nguy hiểm, cứ ở nhà thành thật chơi game vẫn hơn.”
“Nếu ngươi muốn giết ta, cứ trực tiếp động thủ là được, cần gì phải phiền phức như vậy.”
Chu Văn nhìn chằm chằm Tiểu Hoa nói.
“Nếu không phải thấy ngươi có vài phần tư sắc, ngươi nghĩ mình có đủ tư cách nói chuyện với Đại Đế sao?”
Tiểu Hoa khinh miệt nói.
Chu Văn lập tức có chút cạn lời, nghĩ thầm:
“Ngươi chỉ là một đóa hoa, cũng biết phân biệt con người xấu hay đẹp sao?”
Tiểu Hoa tiếp tục nói:
“Thôi được rồi, để ta nói cho ngươi một bí mật. Trên đỉnh Kỳ Sơn có một đại bảo bối, nếu ngươi leo lên được sẽ có cơ hội lấy được nó. Theo cách gọi của nhân loại các ngươi, đó chính là một món đồ cấp Thần Thoại.”
“Đồ cấp Thần Thoại gì cơ?”
Chu Văn hỏi.
“Ngươi tự leo lên xem sẽ biết. Có điều Bản Đế nhắc nhở ngươi một chút, tuyệt đối không được bay lên, chỉ được leo lên từ vách đá này. Nếu ngươi không làm theo lời ta, chết chắc.”
Tiểu Hoa nói.
“Được, ta leo.”
Chu Văn cắn răng, biết mình xui xẻo mới chọc phải Tiểu Hoa này, hiện tại đã đâm lao phải theo lao. Nếu bỏ chạy chỉ sợ hậu họa vô cùng, không bằng cứ leo lên đỉnh Kỳ Sơn xem sao. Nếu trên đó thực sự có đồ án nhỏ, hắn sẽ nhanh chóng chụp lại, tải về thành Phó bản, sau đó dần dần tìm hiểu bí mật trong Kỳ Sơn, rồi nghĩ cách giải trừ ảnh hưởng của Tiểu Hoa đối với mình.
Chu Văn đi đến trước vách đá, vươn tay bám vào kẽ hở, bắt đầu leo lên.
Nhưng rất nhanh sau đó, Chu Văn cảm thấy có gì đó không ổn. Phía dưới Kỳ Sơn như có một lực hút cực mạnh đang kéo cơ thể hắn xuống, khiến thân thể hắn nặng nề hơn nhiều, phải cố hết sức mới leo được một đoạn.
“Ngươi có cảm thấy nặng nề không?”
Giọng của Tiểu Hoa truyền đến.
“Tại sao lại như vậy?”
Chu Văn vừa leo vừa hỏi Tiểu Hoa.
“Kỳ Sơn đã bị phong ấn, ngay cả thần tiên cũng không dám tới gần. Chỉ có thân thể con người như ngươi mới có thể tiếp cận mà không bị lực lượng phong ấn gây thương tích, có điều vẫn chịu chút ảnh hưởng nhỏ.”
Tiểu Hoa nói.
“Bị phong ấn? Ai đã phong ấn nơi này?”
Chu Văn nhân cơ hội hỏi thêm thông tin.
“Nếu ngươi có thể leo lên đỉnh Kỳ Sơn, tìm thấy món đồ cấp Thần Thoại kia, tự nhiên sẽ đoán được người đó là ai. Còn nếu ngươi không leo lên được, có nói cho ngươi cũng vô dụng.”
Tiểu Hoa dừng một chút rồi nói thêm:
“Một khi đã leo lên thì đừng nghĩ đến chuyện quay xuống, bằng không chỉ có con đường chết. Không tin thì cứ nhìn xuống dưới mà xem.”
Chu Văn quay đầu nhìn xuống, tức khắc kinh hãi. Hắn mới leo lên được vài mét, nhưng phía dưới đã biến thành vực sâu vạn trượng, phảng phất như nối thẳng tới địa ngục.
“Xú hoa, ngươi chờ đó cho ta! Đợi ta tải được Phó bản Kỳ Sơn, vào trong game tìm ra sơ hở của ngươi, sau đó ta sẽ tới xử lý ngươi!”
Chu Văn độc địa nghĩ thầm.
Không biết phía dưới là ảo giác hay hiện thực, nhưng đã quyết định leo lên, Chu Văn cũng không có ý định lùi bước, tiếp tục hướng lên trên.
Hắn càng leo lên cao, càng cảm thấy cơ thể nặng nề, cứ như đang đeo thêm tạ trăm cân. Thể lực của Chu Văn mạnh như vậy mà mới leo được mấy trăm mét đã cảm thấy có chút đuối sức.
Mà bản thân Kỳ Sơn cũng không quá cao, chỉ khoảng bảy tám trăm mét. Nếu ngọn núi này cao mấy ngàn mét, Chu Văn thật sự hoài nghi không biết mình có thể leo lên nổi không.
Tiểu Hoa đứng một bên nói:
“Thật không ngờ, nghị lực của ngươi cũng không tệ.”
“Vẫn đi tiếp được. Ngươi ở Kỳ Sơn lâu như vậy, có biết chủ nhân của Kỳ Sơn là ai không?”
Chu Văn không quên dò hỏi tin tức.
“Chủ nhân của Kỳ Sơn chính là ta.”
Tiểu Hoa cười nói.
Đương nhiên Chu Văn không tin. Theo lời An Sinh, Kỳ Sơn có khả năng chứa di tích Triều Ca, nếu đúng như vậy, khẳng định bên trong có rất nhiều sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần Thoại, trong đó không thiếu những tồn tại lừng lẫy trong truyền thuyết. Tuy đóa Tiểu Hoa này có năng lực rất mạnh nhưng nói nó là chủ nhân Kỳ Sơn thì Chu Văn tuyệt đối không thể tin.
Mắt thấy sắp tiếp cận đỉnh núi, nhưng vòng tai Đế Thính vẫn không thể nghe được âm thanh nào phía trên, dường như có một lực lượng thần bí nào đó che chắn nơi đó, khiến Chu Văn không thể nhìn trộm tình hình.
Hiện tại Chu Văn cảm thấy dưới thân như có người cầm xích sắt kéo hắn lại, mỗi bước tiến lên đều phải dùng hết toàn bộ sức lực. Vì vậy, hắn không thể không sử dụng Mệnh Hồn Cổ Hoàng, đem năng lượng tràn đầy cơ thể, khiến thân thể nhẹ nhàng đi không ít.
“Hơi thở của Cổ Hoàng Viễn Cổ, chẳng lẽ Nguyên Khí quyết ngươi luyện là Cổ Hoàng Kinh?”
Tiểu Hoa cảm nhận được sức mạnh của Mệnh Hồn Cổ Hoàng, lập tức đoán được Nguyên Khí quyết mà Chu Văn tu luyện.