Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 418: CHƯƠNG 415: DƯỢC LIỆU THẦN KỲ

Sáu người binh lính nhanh chóng tỉnh lại. Bọn họ không muốn tỉnh cũng không được, vì độc tố ngấm vào người khiến họ đau đớn không chịu nổi.

Lữ Tố vội vàng kiểm tra từng người, kinh ngạc phát hiện độc tố và những nốt mẩn đỏ trên người họ đã biến mất, tinh thần cũng tốt lên trông thấy. Điều này thực sự khiến nàng không tài nào tin nổi.

- Thật không thể tin được! Sao hắn có thể làm được chứ?

Lữ Tố thầm kinh ngạc trong lòng, nhưng tay vẫn không ngừng, cùng hai y tá khác xử lý vết thương cho sáu người lính.

Độc tố và mẩn đỏ đã không còn, nhưng vết thương không thể tự lành, cần phải xử lý cẩn thận để tránh nhiễm trùng và để lại sẹo.

Sau nửa ngày chữa trị, khi sáu người lính đã ngủ say, vẻ kinh ngạc trong mắt Lữ Tố càng lúc càng đậm. Nàng có thể chắc chắn rằng những nốt mẩn đỏ từng dày đặc trên người họ đã hoàn toàn biến mất.

- Rốt cuộc hắn đã làm thế nào?

Lữ Tố đã nghiên cứu rất lâu nhưng vẫn bó tay với loại mẩn đỏ này. Bình thường, người chưa phát bệnh còn có thể cứu, một khi đã phát bệnh thì chỉ có chờ chết.

Vậy mà hôm nay, sáu người lính này đã đặt một chân vào Quỷ Môn Quan rồi vẫn bị Chu Văn kéo về được.

- Hắn rốt cuộc đã dùng loại dược liệu gì?

Trong lòng Lữ Tố thầm suy tư.

- Cảm ơn cô, bác sĩ Lữ Tố.

Sĩ quan cảm kích nói với Lữ Tố.

Tuy người cứu chiến hữu của anh không phải là cô, nhưng cô đã dốc hết sức mình, lại còn xử lý vết thương cho họ.

- Tôi hỏi anh, anh thật sự cũng dính phải Huyết Thủy sao?

Lữ Tố nhìn viên sĩ quan hỏi.

- Đúng vậy.

Viên sĩ quan đáp.

- Vậy tại sao anh không bị nhiễm độc tố giống họ?

Lữ Tố hỏi tiếp, giờ đây nàng đã hoàn toàn tin lời của viên sĩ quan.

Sĩ quan suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Sáng nay, tôi được bác sĩ Chu Văn tiêm cho một liều thuốc. Chắc là nhờ tác dụng của liều thuốc đó.

Nghĩ lại, anh thấy mình vô cùng may mắn vì đã được Chu Văn tiêm cho liều thuốc đó. Bằng không, cả đội cùng ngất ở đó, đợi đến khi đội khác tới thay thì e là đã chết hết từ lâu rồi.

- Không biết là do tác dụng của dược liệu kéo dài hay đã hình thành kháng thể?

Lữ Tố thầm nghĩ.

Lữ Tố dự định sẽ tìm Chu Văn nói chuyện, xem có thể nhân rộng loại dược liệu này không. Vốn dĩ nàng cho rằng Chu Văn chỉ là một bác sĩ thực tập, sẽ sớm đến chỗ nàng báo danh, vì nàng là người phụ trách đội cứu thương.

Nhưng Lữ Tố chờ hết cả ngày hôm sau vẫn không thấy bóng dáng Chu Văn đâu.

Lữ Tố không vì vậy mà tức giận, bởi nàng biết rất rõ, hầu hết bác sĩ thực tập đều phải đến chỗ nàng báo danh thì mới được sắp xếp chỗ ở và cấp giấy chứng nhận.

Chu Văn không cần đến chỗ nàng báo danh mà đã có giấy chứng nhận, hiển nhiên thân phận của hắn có chút đặc thù.

Hơn nữa, việc Chu Văn có thể chữa khỏi bệnh mẩn đỏ càng khiến Lữ Tố cảm thấy xuất thân của anh chàng này không hề đơn giản. Vì vậy, nàng quyết định sẽ đích thân đến thăm Chu Văn.

Viên sĩ quan kia thường xuyên tới thăm chiến hữu nên Lữ Tố tìm được chỗ ở của Chu Văn không khó, nhưng khi Lữ Tố đến ký túc xá của Chu Văn thì lại thấy cửa khóa, bên trong không có người.

Có điều, nhìn nơi ở của Chu Văn, Lữ Tố càng thêm chắc chắn anh không phải là bác sĩ thực tập bình thường. Ngay cả sĩ quan cấp thấp cũng không có được đãi ngộ này. Bản thân nàng là người phụ trách đội cứu thương cũng chỉ được miễn cưỡng cấp cho một phòng đơn.

Lữ Tố nghĩ, trước hết cứ về đội cứu thương, tối sẽ quay lại thăm sau.

Vì điện thoại bị Tiểu Hoa cướp mất, hắn không có cách nào liên lạc với bạn bè, lời hứa mời Vương Lộc ăn sáng cũng chưa thực hiện được.

Cho nên Chu Văn đã nhờ Tần Vũ Phu cho một tờ giấy thông hành để đến một thành phố nhỏ gần đó mua điện thoại mới.

Tuy có thể báo mất số để làm lại sim, nhưng Chu Văn sợ phiền phức từ phía Tiểu Hoa nên quyết định đổi luôn số mới.

Sau khi làm xong hết thảy, Chu Văn cập nhật phần mềm, tính nhắn tin lại cho bạn bè, báo cho họ biết số mới của mình.

Vừa cài đặt xong ứng dụng, tin nhắn đã nhảy ra liên tục, mà toàn là của Vương Lộc.

- Kẻ lừa đảo.

- Không có thành ý…

- Đồ quỷ hẹp hòi, keo kiệt.

- Tiếc một bữa sáng thôi sao?

- Biết mình đuối lý nên không dám trả lời à?

- …..

- Xin lỗi, tôi bị người ta truy sát, làm rơi mất điện thoại nên không liên lạc với cậu được. Chuyện đã hứa với cậu tôi sẽ không quên đâu, chờ tôi về nhé.

Chu Văn nhắn lại.

Ngoài ra còn có tin nhắn từ Lý Huyền và Hoàng Cực, Chu Văn cũng trả lời lại.

Cuối cùng, Chu Văn thấy một thông báo từ hệ thống: một lời mời kết bạn.

Theo bản năng, Chu Văn định lờ đi, vì hắn rất ít khi kết bạn với người lạ. Nhưng khi nhìn thấy ID người gửi, hắn lập tức giật mình kinh hãi.

- Đế Đại Nhân… Không thể nào… Chắc chỉ là trùng hợp thôi… Bên Kỳ Sơn làm gì có tín hiệu… Mà Tiểu Hoa cũng không có tay, làm sao nó nhắn tin rồi gửi lời mời kết bạn cho mình được?

Chu Văn hoang mang tột độ, nhìn lời mời kết bạn kia, trong lòng có một sự thôi thúc muốn từ chối ngay lập tức.

Có điều, hắn biết trốn tránh không giải quyết được vấn đề, thế là bèn chấp nhận lời mời, định bụng kiểm tra xem “Đế Đại Nhân” này có phải là Tiểu Hoa không, hay chỉ là trùng hợp.

- Sao lâu thế mới chấp nhận lời mời của ta? Ngươi chán sống rồi hả?

Sau khi chấp nhận lời mời, một tin nhắn từ Đế Đại Nhân được gửi tới.

Chu Văn thật sự không thể tin nổi một đóa hoa lại có thể dùng điện thoại di động, nhưng cái giọng điệu này thì đúng là của Tiểu Hoa không lẫn vào đâu được.

- Ngươi là ai?

Chu Văn dò hỏi.

- Sao nào? Nhanh vậy đã quên Bản Đế rồi à? Có muốn Đế Đại Nhân ban cho ngươi vài điều ước để ngươi từ từ nhớ lại không?

Một tin nhắn khác nhanh chóng được gửi đến.

- Thật sự là Đế Đại Nhân, ta không ngờ ngươi lại có thể dùng điện thoại di động. Nhưng nơi đó không có tín hiệu, sao ngươi lên mạng được?

Chu Văn trả lời.

- Chút chuyện cỏn con, há có thể làm khó được Bản Đế.

Đế Đại Nhân nhanh chóng trả lời, rõ ràng mang theo một cỗ đắc ý, có điều không biết tại sao nàng ta lại làm được.

- Nếu ngươi đã dùng được di động, ta đề nghị ngươi lên mạng đọc báo hoặc xem phim truyền hình gì đó. Cá nhân ta thấy bộ “Ta Là Chí Tôn” đặc biệt hay, chắc chắn ngươi sẽ thích.

Chu Văn vừa gửi tin nhắn đi đã thấy hối hận, muốn thu hồi thì đã muộn.

- Tốt, để Bản Đế Quân xem thử.

Đế Đại Nhân đã thấy được tin nhắn và nhanh chóng trả lời lại.

Chu Văn ảo não vô cùng. Nói không chừng Tiểu Hoa vốn chỉ là một đóa hoa bình thường, chỉ cần phơi nắng là có thể sống, hoàn toàn vô hại với con người. Nhưng lỡ như sau khi xem “Ta Là Chí Tôn”, nó lại muốn trở thành nhân vật phản diện bá chủ thiên hạ thì sao? Đến lúc đó, Lĩnh vực dị thứ nguyên mất đi sự kìm hãm, chẳng phải nhân loại sẽ gặp đại họa hay sao?

✶ Thiên Lôi Trúc ✶ AI dịch nhanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!