Đế Đại Nhân hệt như một thanh niên trẻ trâu mới tập tành lên mạng chém gió, hoặc có lẽ do nàng đã cô đơn quá lâu nên chuyện gì cũng muốn hỏi. Nàng liên tục bắn phá Chu Văn bằng đủ loại câu hỏi, khiến cậu chẳng còn thời gian làm việc khác.
Về đến ký túc xá, Đế Đại Nhân vẫn không buông tha, tiếp tục hỏi cậu những vấn đề liên quan đến Internet, trông có vẻ cực kỳ phấn khích.
Đúng lúc Chu Văn đang vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để Đế Đại Nhân ngưng làm phiền mình, nàng đột nhiên nhắn tin hỏi:
- Điện thoại báo sắp hết pin, nghĩa là sao?
- Điện thoại hoạt động nhờ năng lượng từ pin. Hết pin thì điện thoại sẽ tự động tắt nguồn, phải sạc đầy mới dùng tiếp được.
Chu Văn mừng thầm, nghĩ bụng: *Chỗ của bà thì lấy đâu ra điện mà sạc, xem sau này còn làm phiền mình kiểu gì.*
- Sạc điện thế nào? Dùng sét đánh vào nó được không?
Đế Đại Nhân lại nhắn tin.
- Không được, sấm sét quá mạnh và không ổn định. Muốn sạc điện thoại cần có bộ sạc chuyên dụng, đây là đồ gia dụng thông thường thôi, bà tự lên mạng tìm là có đáp án.
Chu Văn trả lời.
Bên kia im bặt, lòng Chu Văn khấp khởi mừng thầm, đoán rằng điện thoại của Đế Đại Nhân đã sập nguồn. Cậu hy vọng từ nay sẽ không bị “bà cô hoa” này quấy rầy nữa.
Ai ngờ chỉ một lát sau, Đế Đại Nhân lại gửi một tin nhắn khác tới.
- Hạn cho ngươi trước trưa mai phải mang đến cho ta một máy phát điện chạy dầu diesel và một thùng dầu, kèm theo một bộ sạc điện thoại. Nếu không thì ngươi biết hậu quả rồi đấy.
Niềm vui của Chu Văn tắt ngúm, cậu há hốc mồm, đứng hình mất một lúc lâu.
- Hiện tại tôi đang bị kẻ thù truy sát, lấy đâu ra thời gian đi tìm mấy thứ đó cho bà? Hơn nữa, những thứ này phải vào thành phố mới mua được, dù tôi có đi ngay bây giờ thì trưa mai cũng không về kịp, huống hồ kẻ thù đang rình rập tôi mỗi ngày, tôi không dám đi đâu.
Chu Văn kể khổ.
- Kẻ thù gì?
Đế Đại Nhân nhắn tin hỏi.
Chu Văn bèn kể lại năng lực của Á Khắc, còn thêm mắm dặm muối, cố tình khuếch đại thực lực của hắn, vẽ vời như thể chỉ cần cậu ló mặt ra khỏi cửa là sẽ bị Á Khắc làm thịt ngay.
- Tưởng là nhân vật ghê gớm nào, hóa ra chỉ là một tên tép riu vô danh. Vậy đi, ngày mai ngươi mang đồ ta cần đến đây, ta sẽ cho ngươi một thứ tốt, đảm bảo ngươi có thể dễ dàng giết chết kẻ thù kia.
Đế Đại Nhân khinh thường nói.
- Thứ tốt?
Lòng Chu Văn khẽ động.
- Cứ đến đây sẽ biết. Trước khi mặt trời lặn ngày mai, ngươi phải mang đồ tới, nếu không ta đảm bảo ngũ chi của ngươi sẽ không còn nguyên vẹn.
Đế Đại Nhân nhắn tin nhắn cuối cùng.
Chu Văn gửi thêm vài tin nữa nhưng không nhận được hồi âm, đoán chừng điện thoại của nàng đã hết pin thật rồi.
“Không biết năng lực ước nguyện của ‘bà cô hoa’ đó có tác dụng ở khoảng cách xa không nhỉ.”
Chu Văn cân nhắc, cảm thấy việc dùng một cái máy phát điện và một thùng dầu để đánh cược với ngũ chi của mình thì đúng là hơi ngu. Hơn nữa, nàng ta còn hứa cho cậu thứ tốt để giết Á Khắc, nên Chu Văn quyết định đi một chuyến.
Ngay lập tức, Chu Văn lao ra khỏi cửa, cưỡi Biến Dị Thạch Si phi nhanh về phía thành phố, chỉ muốn mau mau mang đồ cho “bà cô hoa” kia để sớm được trở về yên ổn đọc sách và chơi game.
Tốc độ của Biến Dị Thạch Si không thua gì xe hơi, lại không cần đi quốc lộ. Chu Văn đi một mạch đến vùng ngoại ô thành phố, nhanh chóng mua được những thứ mà Đế Đại Nhân yêu cầu.
Ban đầu, Chu Văn còn lo sẽ bị Á Khắc phục kích giữa đường nên luôn duy trì cảnh giác cao độ, nhưng cuối cùng chẳng có chuyện gì xảy ra.
Không phải Á Khắc không muốn phục kích Chu Văn, mà là hắn đang không có thời gian. Thẩm Ngọc Trì đúng là đã cho hắn không ít Phối sủng, nhưng những Phối sủng đó đều đã có chủ, cần Thẩm Ngọc Trì đích thân đưa chúng tới.
Chủ nhân của chúng đều là phạm nhân của Thiên Đường Ngục, Thẩm Ngọc Trì đưa họ đến đây vốn không hề nghĩ đến chuyện họ có thể sống sót trở về.
Á Khắc phải mạnh tay cướp đoạt toàn bộ Phối sủng của những người đó, việc này tốn không ít thời gian và công sức, không thể hoàn thành trong một sớm một chiều. Vì vậy, hắn chẳng có thời gian đâu mà đi phục kích Chu Văn.
Chu Văn mang theo một máy phát điện diesel cỡ nhỏ, một thùng dầu hai mươi lít cùng vài bộ sạc điện thoại tiến vào Kỳ Sơn và gặp lại đóa hoa kia.
- Đặt đồ ở cạnh vách núi là được.
Giọng nói phụ nữ quen thuộc quả nhiên truyền ra từ đóa hoa.
- Đế Đại Nhân, để mua mấy thứ này cho bà, tôi đã mất hơn nửa số tiền tiết kiệm đấy. Bà dùng cẩn thận một chút, lỡ làm hỏng thì tôi không có tiền mua cái mới cho bà đâu.
Chu Văn than thở, chủ yếu là sợ “bà cô hoa” này lại làm hỏng đồ rồi bắt cậu chạy đông chạy tây đi mua cái mới.
- Hừ, ngươi gạt ta. Ta xem giá trên mạng đâu có đắt đến thế.
Đế Đại Nhân nói.
- Giá thì không đắt, nhưng tôi làm gì có thời gian đi kiếm tiền? Mua hết mấy thứ này đã ngốn gần sạch tiền của tôi rồi.
Chu Văn đáp.
Đế Đại Nhân dường như thấy lời Chu Văn nói cũng có lý, trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Chỗ ta có vài món đồ, ngươi cầm đi mà bán lấy tiền. Ta đã đặt chúng trên thềm đá ở đỉnh Kỳ Sơn, tự ngươi lên đó mà lấy. Mấy thứ ta hứa cho ngươi cũng ở trên đó, ngươi có thể dùng nó để đối phó kẻ thù. Chỉ cần kẻ thù không mạnh hơn lời ngươi miêu tả, hắn dám tìm tới ngươi thì chỉ có một con đường chết.
- Là thứ gì vậy?
Chu Văn hỏi.
- Ngươi lên đó xem là biết.
Đế Đại Nhân không nói thẳng.
Chu Văn đành phải leo lên đỉnh Kỳ Sơn. Quả nhiên, cậu thấy trên thềm đá có hai món đồ, trông giống một viên Thứ nguyên kết tinh và một cây Cốt sáo.
- Nếu kẻ thù tìm đến, ngươi chỉ cần thổi Cốt sáo là được, đến lúc đó tự khắc sẽ có tác dụng. Còn viên Thứ nguyên kết tinh kia, ngươi cứ cầm đi mà đổi lấy tiền tiêu.
Giọng của Đế Đại Nhân vọng lên từ vách núi.
Chu Văn quan sát cây Cốt sáo, thấy nó trông rất thô ráp và cổ xưa, không biết được làm từ xương của loài động vật nào, cũng không cảm nhận được khí tức đặc biệt gì, trông chẳng khác nào một món đồ bình thường.
Bên cạnh là một viên Thứ nguyên kết tinh, là loại Nguyên Khí kỹ kết tinh. Bên trong có quang ảnh của một con Thạch Tỳ Bà, trông khá lộng lẫy, chỉ không biết cấp bậc của viên Nguyên Khí kỹ kết tinh này là gì. Chuyện này đành phải đợi về rồi dùng điện thoại thần bí kiểm tra sau.
Cậu sợ nếu lấy điện thoại thần bí ra ở đây sẽ bị “bà cô hoa” kia để mắt tới.
- Cốt sáo này dùng thế nào?
Chu Văn cất viên Thứ nguyên kết tinh đi, cầm Cốt sáo lên hỏi.
- Khi ngươi gặp phải đối thủ, hãy dồn toàn bộ Nguyên khí vào Cốt sáo, tự nhiên nó sẽ phát huy tác dụng. Nhưng ta nói trước, Cốt sáo này chỉ dùng được một lần thôi.
Đế Đại Nhân nói.
Thấy nàng không muốn nói thêm, Chu Văn đành cất Cốt sáo đi. Lúc xuống núi, cậu thấy máy phát điện và thùng dầu đặt dưới chân núi đã biến mất tự lúc nào.
Đóa hoa không phát ra âm thanh nào nữa, cũng chẳng thèm để ý đến Chu Văn. Điều này hoàn toàn hợp ý cậu. Chu Văn liền cưỡi Biến Dị Thạch Si rời khỏi Kỳ Sơn.
Sau khi đi được một khoảng cách an toàn, cậu vội vàng lấy điện thoại thần bí ra kiểm tra viên Thứ nguyên kết tinh trước. Kết quả phát hiện, đây là một viên Thần thoại Nguyên Khí kỹ kết tinh.
✿ Thiên Lôi Trúc ✿ Truyện dịch AI