Tinh thể Tỳ Bà Ngọc Thạch: Cấp Thần Thoại.
Vài chữ cực kỳ đơn giản nhưng lại khiến Chu Văn chấn động, suýt nữa thì hét lên.
Có điều, khi Chu Văn muốn thu nó vào chiếc điện thoại thần bí, một dòng thông báo liền hiện ra.
“Yêu cầu: Thể phách 41 điểm, thuộc tính Không Gian 21 điểm, Mệnh Cách hệ Không Gian, Mệnh Hồn hệ Không Gian. Thuộc tính không đạt, không thể hấp thu.”
“Không chỉ yêu cầu thuộc tính đặc biệt mà còn cần cả Mệnh Cách và Mệnh Hồn. Mình chưa từng thấy tinh thể hệ Không Gian nào yêu cầu thể phách tới 41 điểm cả. Thế này thì về cơ bản, cường giả cấp Sử Thi không thể nào luyện được tuyệt kỹ Nguyên Khí cấp Thần Thoại, vì chỉ số thể phách thông thường cao nhất cũng chỉ có 40 điểm thôi.”
Xem xong, Chu Văn không khỏi buồn bực.
Yêu cầu về Mệnh Cách và Mệnh Hồn thì Mệnh Cách Đại Ma Thần và Mệnh Hồn Thất Lạc Quốc Độ có khả năng đáp ứng được, chỉ là yêu cầu thuộc tính quá khắt khe. Dù vậy, chung quy hắn vẫn còn cơ hội hấp thu, không như người thường, hoàn toàn không có cửa.
Thứ này đương nhiên Chu Văn không dại gì mà bán đi. Nếu có thể dùng, chắc chắn hắn sẽ giữ lại cho mình. Chờ đến khi đủ thuộc tính, hắn có thể hấp thu tuyệt kỹ Nguyên Khí cấp Thần Thoại này. Một cường giả cấp Sử Thi mà sử dụng được tuyệt kỹ cấp Thần Thoại, nghĩ thôi đã thấy ngầu lòi rồi.
Ném tinh thể thứ nguyên vào không gian hỗn độn, Chu Văn lại nhìn cây Sáo Xương trong tay. Tiểu Hoa kia có thể tùy tiện vứt ra một khối tinh thể thứ nguyên cấp Thần Thoại, vậy thì cây Sáo Xương này chắc chắn không phải tầm thường. Nàng nói nó chỉ dùng được một lần, nên Chu Văn không muốn lãng phí. Hắn thử dùng điện thoại thần bí quét qua nhưng cũng không phát hiện được gì.
Cất Sáo Xương vào không gian hỗn độn, Chu Văn chợt nghĩ đến Hỗn Độn Châu có chứa Nguyên Khí quyết Hỗn Độn Đệ Nhất Trật Tự. Chu Văn đã nhập môn nhưng chưa thể tiếp tục tu luyện, có điều Nguyên Khí quyết này tám chín phần là liên quan đến hệ Không Gian, có chút tương đồng với Ma Thần Kỷ.
Chu Văn đã luyện quá nhiều loại Nguyên Khí quyết, bây giờ không có sức lực để nghiên cứu Hỗn Độn Đệ Nhất Trật Tự. Nhưng nghĩ lại, tuyệt kỹ Nguyên Khí cấp Thần Thoại kia yêu cầu Mệnh Cách và Mệnh Hồn hệ Không Gian, nói không chừng sau này có thể dùng đến.
Đương nhiên, Chu Văn cũng chỉ nghĩ vậy thôi. Hiện tại, hắn muốn tập trung ngưng tụ Mệnh Hồn cho những Nguyên Khí quyết còn lại, sau đó tấn thăng lên Hoàn Mỹ Thể.
Đến lúc đó, nếu vẫn chưa đột phá lên cấp Thần Thoại, hắn sẽ có khối thời gian để nghiên cứu lại cũng không muộn.
Mặc dù đã nhận Sáo Xương của Tiểu Hoa, nhưng Chu Văn cũng không có ý định sử dụng nó. Tiểu Hoa nói cây sáo có thể giúp hắn khắc địch, nhưng tình hình thực tế thế nào thì Chu Văn không chắc. Vạn nhất thứ đồ chơi này mở ra phong ấn của Kỳ Sơn, chẳng phải hắn sẽ gây ra đại họa hay sao.
Khi chưa về đến căn cứ, vừa tới nơi có tín hiệu, điện thoại của Chu Văn liền vang lên. Nhìn qua thì thấy là tin nhắn của Vương Lộc.
Tin nhắn đã được gửi từ một lúc trước, nhưng vì Chu Văn ở nơi không có sóng nên giờ mới nhận được.
“Có cần giúp một tay không?”
Vương Lộc chỉ gửi một tin ngắn gọn.
“Tôi xử lý được, giải quyết xong sẽ về ngay.”
Chu Văn trả lời.
“Tôi chờ cậu, bữa sáng cậu nợ tôi nhất định phải đền bù đấy.”
Vương Lộc nhanh chóng nhắn lại.
“Đền bù thế nào?”
“Bữa sáng không đủ thì bữa trưa bù.”
“Được.”
Chu Văn trò chuyện với Vương Lộc vài câu thì phát hiện Đế Đại Nhân cũng nhắn tin tới, xem ra điện thoại của nàng đã được sạc đầy.
Chu Văn cảm thấy hơi kỳ quái, thầm nghĩ: “Nó chỉ là một đóa hoa thôi mà, sao lại biết dùng mấy thứ như máy phát điện nhỉ?”
Mở tin nhắn của Đế Đại Nhân ra, chỉ thấy một icon mặt cười.
“Tiểu Hoa này học nhanh thật, đã biết dùng cả biểu tượng cảm xúc rồi.”
Chu Văn không trả lời lại, sợ nàng cứ thế tám chuyện mãi không dứt, đến lúc đó hắn lại chẳng có thời gian làm việc khác.
Thấy Chu Văn không trả lời, Đế Đại nhân lại gửi một tràng icon, phát động một cuộc khủng bố bằng biểu cảm.
Đương nhiên Chu Văn vẫn mặc kệ, cuối cùng Đế Đại Nhân phải gửi một câu chữ: “Ta dùng biểu cảm không đúng sao? Sao ngươi không trả lời?”
“Bình thường thôi, người ta rảnh rỗi mới nhắn icon. Ngươi nhắn một đống như vậy, ta còn tưởng ngươi không có việc gì làm.”
Chu Văn giải thích.
Hồi Chu Văn học cấp hai, có một bạn nữ kết bạn rồi thỉnh thoảng cũng gửi cho cậu mấy cái icon. Chu Văn chẳng bao giờ trả lời, vì cậu cóc biết chúng có ý nghĩa gì, lại càng không biết phải đáp lại thế nào.
“Ồ, thì ra là vậy.”
Đế Đại Nhân tỏ vẻ bừng tỉnh đại ngộ.
“Giờ ngươi có máy phát điện rồi, không lo điện thoại hết pin nữa. Ngươi có thể lên mạng xem phim truyền hình, thú vị lắm đấy.”
Chu Văn vội vàng giới thiệu mấy bộ phim hay ho cho nàng.
Hắn thầm nghĩ, nếu nàng xem mấy bộ phim đó, bị ảnh hưởng bởi hành động và tâm lý của nhân vật trong phim mà biến thành người tốt, ít nhất là không còn ý định tàn sát nhân loại nữa, vậy thì mình coi như đã làm một việc công đức vô lượng rồi.
“Được, để Bản Đế Quân xem thử. Nhớ nạp tiền điện thoại cho Bản Đế, nếu đang xem hay mà bị cắt mạng thì ngươi chết chắc.”
Đế Đại Nhân nhắn lại.
“Đến cả nạp tiền điện thoại cũng biết luôn rồi!”
Chu Văn bất đắc dĩ.
Cũng may hắn vừa nhận được hời lớn nên không quan tâm chút tiền điện thoại cỏn con kia. Hơn nữa, trong điện thoại hắn vẫn còn khá nhiều tiền, chỉ cần nàng không điên cuồng gọi điện thì chắc cả năm cũng không cần nạp thêm.
Không biết Đế Đại Nhân có đi xem phim thật không mà không nhắn tin nữa, khiến Chu Văn thở phào một hơi, nhanh chóng quay về căn cứ.
Buổi tối, Lữ Tố đến tìm Chu Văn, kết quả phát hiện hắn vẫn chưa về. Nhưng ngay lúc định quay đi, cô lại thấy Chu Văn vừa kịp trở về, đang đi về phía này.
“Chu Văn.”
Lữ Tố gọi hắn một tiếng.
“Bác sĩ Lữ Tố, cô cũng ở đây sao?”
Chu Văn đi tới hỏi.
“Tôi không ở đây, tôi đến tìm cậu.”
Lữ Tố nói.
“Tìm tôi? Có chuyện gì không?”
Chu Văn hơi nghi hoặc nhìn Lữ Tố.
“Tại sao cậu không đến đội cứu thương báo danh?”
Lữ Tố hỏi thẳng.
Chu Văn suy nghĩ một chút rồi nói: “Thật không dám giấu, thực ra tôi không phải bác sĩ thực tập. Giấy chứng nhận kia chỉ là để tiện ở lại căn cứ thôi.”
“Cái đó không quan trọng. Cậu đã có thân phận bác sĩ thực tập thì cũng nên làm chuyện mà một bác sĩ nên làm, đúng không? Tôi vẫn luôn nghiên cứu chứng phát ban đỏ, hy vọng có thể giải quyết căn bệnh này nhưng vẫn chưa có tiến triển gì mới. Cậu có thể cho tôi biết, cậu đã dùng thuốc gì không? Nếu là bí mật, cậu không cần nói thành phần cụ thể, tôi chỉ muốn biết, sau khi dùng thuốc của cậu, bệnh nhân có thể hình thành kháng thể không? Có tác dụng phụ gì không? Nếu thuốc có thể tạo ra kháng thể mà không có tác dụng phụ, tôi hy vọng cậu có thể bán cho tôi một ít, tôi sẽ dùng tiền của mình để mua. Nếu các binh sĩ có thể dùng loại thuốc này, thương vong sẽ giảm đi rất nhiều, đó là sự trợ giúp cực lớn cho quân đội. Còn nếu không hình thành kháng thể, tôi cũng hy vọng có thể mua một ít để dự phòng.”
Lữ Tố nói một tràng như bắn súng liên thanh.