- Cứ ăn đi, ăn xả láng vào, mày muốn ăn bao nhiêu cũng được.
Chu Văn ra lệnh cho Bạo Quân Bỉ Mông.
Bạo Quân Bỉ Mông gầm lên một tiếng, há to mồm nuốt chửng cả cái rương kim loại lẫn Nguyên Tinh thạch bên trong. Nó nhai rôm rốp vài cái rồi nuốt ực xuống, chẳng sợ bị nghẹn.
Tiếp đó, Bạo Quân Bỉ Mông chẳng kiêng nể gì nữa, nó há mồm vơ từng rương kim loại ném vào miệng nhai ngấu nghiến. Mấy cái rương kim loại cứng rắn bị nó nhai cứ như nhai đậu hũ.
Chu Văn cũng không hề rảnh tay. Hắn mở vài cái rương ra xem, thấy bên trong toàn là Nguyên Tinh thạch thì thẳng tay ném hết vào Hỗn Độn Châu, hết rương này đến rương khác.
Tất cả đều là tiền! Chu Văn đã nghèo quá lâu rồi, làm gì có cơ hội thấy được nhiều của cải giá trị như vậy. Dù sao trong Hỗn Độn Châu vẫn còn nhiều chỗ trống, thu dọn thêm mấy rương Nguyên Tinh thạch vào cho bớt trống trải cũng tốt.
Thực ra không phải hắn chưa từng thấy đồ tốt, nhưng toàn là đồ trong game, có lấy ra được đâu. Còn đống Nguyên Tinh thạch này lại là hàng xịn ngoài đời thực, đem đi bán chắc chắn được cả khối tiền. Sau này muốn mua Trứng phối sủng hay tinh thể Nguyên Khí Kỹ nào cũng không cần phải lo về vấn đề tài chính nữa.
Lần trước không để ý kỹ, Chu Văn chẳng hề biết nơi này lại cất trữ nhiều Nguyên Tinh thạch đến thế. Hắn còn tưởng phải để Bạo Quân Bỉ Mông tự mình đi đào quặng, ai ngờ người ta đã sớm đào xong, cất gọn gàng hết ở đây rồi.
Biết sớm thế này, Chu Văn đã chạy tới đây từ lâu rồi, cần gì phải đợi Bạo Quân Bỉ Mông tiến hóa làm gì, cứ xông thẳng vào hốt sạch đống của ngon này là xong.
Bạo Quân Bỉ Mông ăn hết rương này đến rương khác, Chu Văn cũng ném hết rương này đến rương khác vào Hỗn Độn Châu. Một người một sủng thú, khí thế hừng hực.
Lúc này, trong đầu Chu Văn đột nhiên vang lên một khẩu hiệu:
- Lao động là vinh quang!
Chu Văn cũng không biết mình đã dọn bao nhiêu rương Nguyên Tinh thạch vào Hỗn Độn Châu nữa, tóm lại là trừ phần của hắn ra, còn lại đều bị tên Bạo Quân Bỉ Mông kia nuốt sạch. Mà cái bụng của gã này không biết làm bằng gì, chén gần cả ngàn rương Nguyên Tinh thạch rồi mà vẫn chưa thấy có dấu hiệu no.
Thấy Bạo Quân Bỉ Mông vẫn còn thòm thèm, Chu Văn bất giác che Hỗn Độn Châu của mình lại, rồi chớp mắt nhìn nó, nói:
- Ở đây chỉ là kho chứa Nguyên Tinh thạch đã khai thác thôi. Bên ngoài chắc chắn còn nhiều mỏ Nguyên Tinh chưa khai thác lắm, chúng ta ra ngoài tìm, mày muốn ăn bao nhiêu thì ăn.
Bạo Quân Bỉ Mông dường như hiểu ý Chu Văn, đôi mắt nó sáng rực như hai cái bóng đèn, gầm lên một tiếng rồi đập mạnh đầu xuống đất.
- Dù có hưng phấn đến mấy cũng không cần phải húc đầu xuống đất chứ? Đúng là bọn ham ăn toàn đứa không có não mà.
Chu Văn thầm nghĩ.
Ai ngờ Bạo Quân Bỉ Mông lại tông nát sàn kho, cái sừng trâu trên đỉnh đầu nó xoay tít như mũi khoan, phá ra một cái hố lớn rồi chui tọt xuống dưới.
Chu Văn vội vàng đuổi theo. Chỉ trong chốc lát, Bạo Quân Bỉ Mông đã chui sâu xuống lòng đất, đột nhiên nó há to miệng, gặm trực tiếp từng tảng nham thạch lớn. Lúc này Chu Văn mới phát hiện, trong những lớp đá xung quanh đã bắt đầu xuất hiện khoáng thạch Nguyên Tinh, lấp lánh như những vì sao được gắn vào lòng đất.
Chu Văn chưa bao giờ thấy Bạo Quân Bỉ Mông dùng kỹ năng Thôn Sơn để chiến đấu, giờ thì hắn đã hiểu, hóa ra kỹ năng này không phải dùng để đánh nhau, mà là để ăn.
Cái miệng của Bạo Quân Bỉ Mông như một lỗ đen không đáy, nuốt không ngừng nghỉ cả mỏ Nguyên Tinh lẫn nham thạch.
Chu Văn vớ được nhiều Nguyên Tinh thạch như vậy đã sớm thỏa mãn rồi, nên cứ mặc kệ cho Bạo Quân Bỉ Mông cắn nuốt mỏ Nguyên Tinh.
Lúc này, Thẩm Ngọc Trì đang ngồi trong văn phòng của Thái Cấm. Mỏ Nguyên Tinh này là huyết mạch kinh tế của Cục Giám sát. Thẩm Ngọc Trì đã từng nói với Thái Cấm, trừ phi ông ta đích thân đến, nếu không bất cứ ai cũng không được phép lấy dù chỉ một viên Nguyên Tinh thạch từ nơi này.
Lần này vì muốn mua Cực Quang Tủy, ông ta mới phải sử dụng một ít Nguyên Tinh thạch trong kho. Nhưng so với trữ lượng của cả mỏ Nguyên Tinh này, số đó chỉ như muối bỏ bể, cho nên Thẩm Ngọc Trì không hề lo lắng về vấn đề kinh phí sau này.
Có mỏ Nguyên Tinh này làm hậu thuẫn, dù cho mấy chục năm nữa không nhận được viện trợ, Cục Giám sát vẫn có thể hoạt động thoải mái. Huống chi Lục Đại Gia Tộc Anh Hùng chắc chắn sẽ không bao giờ cắt viện trợ Nguyên kim cho họ, bởi vì rất nhiều hậu duệ của họ đều là thành viên của Cục Giám sát. Ngay cả khi ông ta không cần, Lục Đại Gia Tộc Anh Hùng cũng nhất định sẽ rót tiền vào.
- Thái Cấm, mấy năm nay cậu trấn thủ mỏ Nguyên Tinh, vất vả cho cậu rồi.
Thẩm Ngọc Trì luôn rất coi trọng Thái Cấm. Tuy Thái Cấm không phải người mạnh nhất trong Tứ Đại Giám Sát Quan, nhưng lại là người cẩn trọng nhất, làm việc kín kẽ không một khe hở. Trông coi nhiều năm như vậy, chưa bao giờ xảy ra dù chỉ một sai sót nhỏ.
- Cục trưởng, ngài khách sáo quá, đây là việc thuộc hạ nên làm.
Thái Cấm nói một cách không kiêu ngạo không nịnh bợ. Hắn biết tính tình của Thẩm Ngọc Trì, nếu hắn tỏ ra quá kiêu ngạo, e rằng sẽ khiến Thẩm Ngọc Trì không vui.
- Đợi hai năm nữa, nếu không tìm được người nào thích hợp cho vị trí Phó Cục trưởng, tôi định sẽ đề cử cậu.
Thẩm Ngọc Trì nói.
- Đa tạ Cục trưởng đề bạt.
Lần này Thái Cấm có chút vui mừng.
Danh xưng Tứ Đại Giám Sát Quan nghe thì có vẻ oai phong, nhưng thực chất vẫn chỉ là thuộc hạ của Thẩm Ngọc Trì. Còn nếu trở thành Phó Cục trưởng thì lại là chuyện khác, đó là bước chân vào một tầng lớp quyền lực mới.
Thẩm Ngọc Trì đang định nói thêm gì đó thì đột nhiên có một giám sát viên gõ cửa bước vào báo cáo:
- Trưởng quan, giám sát viên canh gác ở cửa cốc báo tin, có người đã xâm nhập Vô Lệ Cốc.
- Biết là ai không?
Vẻ mặt Thái Cấm không đổi. Những năm gần đây, các thế lực khắp nơi đã cử không biết bao nhiêu người đến thăm dò tình hình mỏ Nguyên Tinh, nhưng kết quả đều là công cốc trở về.
- Không rõ ạ, tốc độ của kẻ đó quá nhanh, họ nói không nhìn rõ được. Nhưng họ đã chụp được hình ảnh của kẻ đột nhập, đây là ảnh ạ.
Nói xong, giám sát viên đưa mấy tấm ảnh cho Thái Cấm.
Sau khi Thái Cấm nhận lấy, liền trực tiếp đưa cho Thẩm Ngọc Trì. Có Thẩm Ngọc Trì ở đây, hắn tự nhiên phải để cấp trên xem trước.
Thẩm Ngọc Trì nhìn vào ảnh, thấy người này toàn thân bị áo giáp che kín, không thể nhìn thấy mặt. Tuy nhiên, bộ Thạch Khải này trông có chút quen mắt, nhưng nhất thời ông ta không thể nhớ ra.
- Thái Cấm, cậu thấy sao?
Thẩm Ngọc Trì đưa ảnh cho Thái Cấm.
Thái Cấm nhìn ảnh, cũng không nhận ra đó là ai, nhưng hắn không hề hoảng hốt mà mỉm cười nói:
- Tôi đã bố trí rất nhiều sủng thú do thám trong rừng trúc. Những sủng thú đó đều là loài bản địa của Vô Lệ Cốc, chúng không bị ảnh hưởng bởi sức mạnh nơi đây, đồng thời rất khó bị phát hiện. Nếu có kẻ nào cẩn thận, có thể sẽ phát hiện được một vài con, nhưng không thể nào thoát khỏi mạng lưới giám sát của hơn ba trăm sủng thú đó được. Chỉ cần có một con phát hiện ra kẻ địch, tôi sẽ lập tức cảm ứng được và nhanh chóng xác định vị trí của hắn. Mà cho đến bây giờ, sủng thú của tôi vẫn chưa có phản ứng gì, chứng tỏ kẻ đột nhập vẫn chưa vào sâu trong rừng trúc, hoặc là hắn đã chết dưới sức mạnh thần bí của Vô Lệ Cốc rồi.