Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 444: CHƯƠNG 441: HỘC MÁU

Thẩm Ngọc Trì hài lòng với câu trả lời của Thái Cấm, nhưng vẫn hỏi thêm:

- Nếu kẻ địch có thể xuyên qua rừng trúc để đến mỏ Nguyên Tinh thì sao?

- Cục trưởng cứ yên tâm, trong mỏ Nguyên Tinh, tôi đã bố trí rất nhiều Phối sủng hệ Nham Thạch khó bị phát hiện. Còn bên trong kho hàng thì khỏi phải bàn, mỗi Phối sủng tôi sắp đặt đều có khả năng ẩn nấp và trinh sát cực mạnh. Hơn nữa, mỗi tuần tôi đều điều chỉnh vị trí của chúng để đề phòng bất trắc.

Thái Cấm đáp.

- Được.

Đối với câu trả lời của Thái Cấm, Thẩm Ngọc Trì rất hài lòng.

Làm việc ở Cục Giám sát, điều đáng sợ nhất chính là sự bất cẩn. Chỉ cần một sơ hở nhỏ cũng có thể gây ra phản ứng dây chuyền, tạo thành phiền toái cực lớn.

Nhìn cách Thái Cấm bố trí phòng vệ mỏ Nguyên Tinh, đủ biết người này thận trọng đến mức nào.

- Cậu cứ tiếp quản nơi này thêm hai năm nữa, sau đó chúng ta sẽ cùng nhau xông pha thiên hạ.

Thẩm Ngọc Trì vỗ vai Thái Cấm nói.

Thái Cấm cung kính trả lời:

- Thuộc hạ nguyện cả đời đi theo đại nhân.

- Ha ha.

Thẩm Ngọc Trì không nói gì, chỉ vỗ vỗ vai Thái Cấm rồi bảo:

- Đi thôi, vào kho hàng lấy một ít Nguyên Tinh thạch. Chuyện mua sắm Cực Quang Tủy lần này vô cùng quan trọng, nên phải sử dụng Nguyên Tinh thạch trong kho.

Thái Cấm đi trước dẫn đường, vừa đi vừa hỏi:

- Cục trưởng, Cực Quang Tủy thật sự có thể giúp Thánh Quang Thiên Sứ tấn thăng lên cấp Thần Thoại sao?

Thẩm Ngọc Trì gật đầu:

- Các chuyên gia đã chứng minh, chỉ cần gom đủ Cực Quang Tủy, tám chín phần là có thể giúp Thánh Quang Thiên Sứ tấn thăng lên cấp Thần Thoại.

- Nếu thành công thì tốt quá, như vậy Cục Giám sát sẽ có thêm một át chủ bài nữa, từ nay không cần phải nhìn sắc mặt mấy nhà kia nữa.

Thái Cấm nói.

- Không được nói bậy. Cục Giám sát chúng ta là cơ quan trực thuộc Thượng nghị viện, đương nhiên phải phục tùng mệnh lệnh cấp trên. Hơn nữa, chỉ có thêm một Phối sủng cấp Thần Thoại thôi, cậu đừng ảo tưởng sức mạnh mà nghĩ có thể chống lại họ.

Thẩm Ngọc Trì nhàn nhạt nói.

- Thuộc hạ lỡ lời.

Thái Cấm vội đáp.

- Mỏ Nguyên Tinh mới là hy vọng của chúng ta. Có nó, chúng ta mới có đủ tài nguyên để hoạt động, sau này mới có thể bồi dưỡng thêm Phối sủng cấp Thần Thoại mới. Hãy trông chừng nó cho cẩn thận.

Thẩm Ngọc Trì nghiêm túc nói.

- Cục trưởng yên tâm, người còn mỏ còn!

Thái Cấm dõng dạc cam kết.

Thẩm Ngọc Trì đang định nói gì đó thì thấy một giám sát viên hớt hải chạy tới.

- Hoảng hốt cái gì, ngày thường ta dạy ngươi thế nào?

Thái Cấm nhíu mày quát.

Thẩm Ngọc Trì ghét nhất là loại người gặp chút chuyện đã mất bình tĩnh, hoang mang rối loạn. Bình thường thuộc hạ của Thái Cấm không bao giờ như vậy, bây giờ lại thể hiện bộ dạng này ngay trước mặt Thẩm Ngọc Trì, chẳng khác nào bôi tro trát trấu vào mặt hắn.

- Trưởng quan, mỏ Nguyên Tinh xảy ra chuyện rồi!

Viên giám sát kia không vì bị Thái Cấm răn dạy mà bình tĩnh lại, vẫn tiếp tục hoảng hốt nói.

- Xảy ra chuyện gì?

Tim Thái Cấm giật thót, một dự cảm chẳng lành dâng lên. Mẹ kiếp, sao cứ đúng lúc Thẩm Ngọc Trì đến thì lại xảy ra chuyện cơ chứ!

- Tầng dưới cùng của mỏ Nguyên Tinh bị sụp trên diện rộng, phá hỏng toàn bộ. Hiện tại người của chúng ta không thể xuống dưới, cũng không rõ tình hình bên trong thế nào.

Viên giám sát báo cáo sơ bộ tình hình.

- Sụp trên diện rộng à?

Thái Cấm thở phào nhẹ nhõm. Nếu chỉ là sụp lở thì không phải vấn đề quá nghiêm trọng, cùng lắm là mất chút thời gian đào bới, gia cố là có thể giải quyết êm xuôi.

- Đưa người đến xử lý ngay, trước tiên gia cố mỏ quặng, sau đó đào thông chỗ sụp lún, kiểm tra xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Thái Cấm chỉ thị cho cấp dưới.

- Cục trưởng, chúng ta đến kho hàng trước đã.

Thái Cấm sắp xếp mọi việc ổn thỏa rồi mới quay người nói với Thẩm Ngọc Trì.

Thẩm Ngọc Trì gật đầu, đi theo Thái Cấm về phía kho hàng. Hắn khá hài lòng với cách xử lý của Thái Cấm, chuyện ngoài ý muốn luôn có thể xảy ra, chỉ cần xử lý ổn thỏa là được.

Chẳng mấy chốc, hai người đã đi qua trạm kiểm soát để tới bên ngoài kho hàng. Phải có cả Thái Cấm và Thẩm Ngọc Trì cùng xác nhận mới đủ thẩm quyền mở cánh cổng lớn.

- Cục trưởng, mời ngài.

Thái Cấm mở cổng, làm một tư thế mời.

Nhưng Thẩm Ngọc Trì còn chưa kịp bước vào, ánh mắt hắn đã dán chặt vào bên trong kho hàng, sắc mặt lập tức biến đổi dữ dội.

- Thái Cấm, chuyện gì thế này?

Sắc mặt Thẩm Ngọc Trì âm trầm, đôi mắt tóe lửa nhìn chằm chằm Thái Cấm.

- Sao... sao lại thế này?

Thái Cấm nhìn vào bên trong kho hàng, lập tức chết sững tại chỗ.

Vốn dĩ bên trong kho hàng là từng dãy rương kim loại chất cao như núi, vậy mà giờ đây không còn sót lại một cái nào. Cả nhà kho rộng lớn trống hoác, chỉ còn lại hai cái hố khổng lồ trên mặt đất.

- Cục trưởng… Tôi… tôi thật sự không biết chuyện gì đã xảy ra… Mấy con Phối sủng tôi bố trí ở đây… tại sao không có chút phản ứng nào… Hôm qua tôi kiểm tra, kho hàng vẫn còn nguyên vẹn mà…

Thái Cấm lắp bắp nói.

Hắn biết đây là vấn đề cực kỳ nghiêm trọng. Kho Nguyên Tinh thạch này có thể nói là toàn bộ gia sản của Cục Giám sát, vậy mà bây giờ hơn một ngàn rương kim loại đã biến mất ngay dưới mí mắt hắn. Tội này thật sự quá lớn.

Mặt Thẩm Ngọc Trì âm trầm không nói một lời, bóng người khẽ động, thoáng chốc đã lao vào một trong hai cái hố. Kiếm quang lóe lên trên đầu ngón tay, chém phăng vật cản, mở đường tiến sâu vào bên trong.

Thái Cấm cũng vội vàng đuổi theo. Khi hắn đuổi kịp Thẩm Ngọc Trì, cảnh tượng trước mắt khiến hắn hoàn toàn hóa đá.

Mỏ Nguyên Tinh dưới lòng đất không biết đã bị thứ gì đó đào rỗng, tạo thành một không gian khổng lồ, chẳng khác nào một ngọn núi bị khoét sạch ruột, chỉ còn lại vài tảng đá chống đỡ tầng trên. Toàn bộ Nguyên Tinh ở khu vực khai thác đã biến mất không còn một mẩu, mà đây lại chính là khu vực có trữ lượng lớn nhất.

- Không… Không thể nào…

Nhìn trần hang đang nứt toác, đá vụn không ngừng rơi xuống, cả người Thái Cấm choáng váng. Một công trình khổng lồ như vậy, cho dù biến tất cả thợ mỏ thành cường giả cấp Sử Thi, e rằng cũng phải mất một hai năm mới đào ra được.

Nếu thật sự có kẻ nào đào cái hố lớn này trong thời gian dài như vậy mà hắn không hề hay biết, lần này Thái Cấm chết chắc rồi.

- Cục trưởng… Tôi… tôi thật sự không biết gì cả…

Thái Cấm chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát. Đây quả thực là đại họa ngập đầu, hắn không biết Thẩm Ngọc Trì sẽ xử trí mình ra sao nữa.

Thẩm Ngọc Trì không để ý đến hắn, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào cái hố khổng lồ đang không ngừng sụp lở, đứng bất động như tượng. Một lúc lâu sau, hắn đột nhiên há miệng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, thân hình khẽ lảo đảo.

- Cục trưởng!

Thái Cấm thất sắc, vội vàng lao đến đỡ lấy Thẩm Ngọc Trì.

Lúc này, Chu Văn đã sớm rời khỏi Vô Lệ Cốc. Ban đầu hắn còn định để Bạo Quân Bỉ Mông ăn thêm chút nữa, dọn sạch cả nơi này, ai ngờ Bạo Quân Bỉ Mông cứ ăn không ngừng nghỉ, thế mà lại có dấu hiệu sắp tiến hóa.

Chu Văn sợ nó sẽ tiến hóa ngay trong mỏ Nguyên Tinh, đến lúc đó mình không thể đào đường ra được, nên đành phải lôi nó ra ngoài.

Vừa vào rừng trúc không bao lâu, Bạo Quân Bỉ Mông đã bắt đầu tiến hóa. Nó đã ăn quá nhiều Nguyên Tinh, tinh quang không ngừng tỏa ra từ cơ thể, biến nó trở lại thành trạng thái Phối sủng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!