---
"Thưa Đốc quân, chuyện này hơi kỳ quái. Mặc dù chúng ta đã tung những tài liệu kia ra ngoài, gây ảnh hưởng nhất định đến Cục giám sát, nhưng gần đây bọn chúng giống như bị điên, cắn người khắp nơi, phản ứng có vẻ dữ dội hơn chúng ta dự tính rất nhiều."
An Sinh vừa xem báo cáo tình báo vừa nói.
An Thiên Tá cũng đang xem tài liệu, cách nhìn của hắn không khác An Sinh là mấy, động tĩnh của Cục giám sát lớn như vậy, dường như có chút không ổn.
An Sinh còn muốn nói gì đó thì điện thoại đột nhiên vang lên. An Sinh liếc nhìn rồi nói với An Thiên Tá:
"Là nội gián của tôi ở Học viện Tịch Dương, báo cáo rằng Chu Văn đã trở về."
Lần trước An Sinh đến Kinh đô nhưng vẫn không tìm được Chu Văn, hắn khẳng định Chu Văn không hề đến Kinh đô.
Vì không biết Chu Văn đã đi đâu, cũng không có hướng điều tra, An Sinh chỉ có thể quay về Lạc Dương.
An Thiên Tá nhìn An Sinh không nói gì. An Sinh hiểu ý, liền bắt máy.
Một lát sau, An Sinh cúp máy, nói với An Thiên Tá:
"Chu Văn đã về học viện rồi, có nên hỏi thăm cậu ấy một chút không?"
"Đó là chuyện của cậu." An Thiên Tá lạnh lùng đáp.
An Sinh gọi điện cho Chu Văn:
"Văn thiếu gia, lần này cậu đi đâu mà không báo một tiếng, làm Phu nhân lo lắng lắm đấy?"
Chu Văn suy nghĩ một lát rồi nói:
"Tôi đến Vô Lệ cốc một chuyến, lấy chút đồ ở đó."
Chuyện này quá lớn, Chu Văn biết không thể giấu được. Coi như Cục giám sát không điều tra ra, sau này phe của An Sinh cũng có thể lần ra manh mối, dù sao thì thời gian hắn mất tích quá trùng hợp.
Đợi đến lúc họ điều tra ra, không bằng tự mình nói trước.
"Vô Lệ cốc… Khoan đã… Cậu nói là mỏ quặng Nguyên Tinh của Cục giám sát sao…"
An Sinh lập tức kinh ngạc thốt lên.
"Cậu thật sự vào được Vô Lệ cốc? Lấy được nhiều không?" An Sinh vội vàng hỏi.
"Cũng không nhiều lắm, chỉ dọn sạch kho của chúng, rồi tiện tay đào thêm một ít thôi." Chu Văn đáp.
Vẻ mặt An Sinh trở nên kỳ quặc. Chu Văn nói nghe đơn giản như vậy, nhưng liên tưởng đến hành động điên cuồng của Cục giám sát gần đây, An Sinh biết sự tình không đơn giản như lời Chu Văn nói.
"Khoảng bao nhiêu?" An Sinh hỏi.
"Nhiều ít thì tôi không rõ lắm, chắc mang về được khoảng mấy trăm rương, mỗi rương chứa hơn một tấn quặng Nguyên Tinh." Chu Văn nói.
An Sinh nghe xong mà há hốc mồm, nửa ngày không nói nên lời.
"Cậu cứ ở yên trong học viện, đừng đi đâu cả. Số quặng Nguyên Tinh lấy được tạm thời đừng sử dụng, cũng đừng để bất kỳ ai biết chuyện này."
Một lúc lâu sau, An Sinh mới hoàn hồn, dặn dò Chu Văn vài câu rồi cúp điện thoại.
"Chu Văn đã trộm mỏ quặng Nguyên Tinh của Cục giám sát, số lượng cực kỳ lớn." An Sinh nói với An Thiên Tá.
"Tôi nghe rồi."
Vẻ mặt An Thiên Tá cũng có chút cổ quái. Một mình tiến vào Vô Lệ cốc, đoạt đi mấy trăm tấn quặng Nguyên Tinh, ngay cả hắn cũng không dám tin.
"Thảo nào Cục giám sát phát điên như vậy, mấy trăm tấn quặng Nguyên Tinh, đây không đơn giản là trộm cướp nữa, đây chẳng khác nào cắt tiết Cục giám sát! Văn thiếu gia đúng là to gan thật, dám nghĩ dám làm. Khó mà tưởng tượng nổi một mình cậu ấy đã làm thế nào. Xem ra tốc độ trưởng thành của cậu ấy còn nhanh hơn chúng ta dự tính." An Sinh tán thưởng.
An Thiên Tá không có tâm trạng đấu võ mồm với An Sinh, trầm ngâm nói:
"Cậu đi xử lý êm đẹp chuyện này đi, đồng thời tìm hiểu tình hình bên Cục giám sát một chút, xem rốt cuộc là thế nào."
"Vâng."
An Sinh cũng biết đây không phải lúc để nói những lời này, phải nhanh chóng xóa sạch dấu vết của Chu Văn, không thể để Cục giám sát biết việc này do Chu Văn làm.
Nửa ngày sau, một bản báo cáo tình báo đã được đặt trước mặt An Thiên Tá. Sau khi xem xong, vẻ mặt hắn ngày càng phức tạp.
Gương mặt An Sinh bên cạnh cũng không khác gì, nhìn An Thiên Tá nói:
"Theo thông tin chúng ta thu được, lần này Thái Cấm đã bị điều về, cao thủ bảo vệ mỏ quặng Nguyên Tinh bên kia cũng bị rút về không ít, chỉ còn lại vài người trông coi. Lần này, Văn thiếu gia không phải đi ăn cướp nữa, rõ ràng là muốn chặt đứt đường sống của Cục giám sát rồi."
An Thiên Tá ném bản báo cáo vào đống lửa thiêu hủy:
"Xử lý triệt để đi, cứ coi như chuyện này chưa từng xảy ra."
"Vâng." An Sinh nghiêm túc tuân lệnh.
"Thằng nhóc thối này, đúng là to gan thật."
Khi trong văn phòng chỉ còn lại một mình, An Thiên Tá nhìn vào hồ sơ của Chu Văn trong máy tính, vẻ mặt cổ quái tự lẩm bẩm.
Sau khi trở lại Học viện Tịch Dương, Chu Văn đánh một giấc no nê, tỉnh dậy lại tiếp tục sự nghiệp cày game farm quái của mình.
Có Yêu Long Chân Thân, cuối cùng Chu Văn cũng có khả năng khiêu chiến với sinh vật Dị thứ nguyên cấp Thần Thoại. Mặc dù chỉ vỏn vẹn mười giây, nhưng khi Chu Văn vào trong Thần điện, sẽ không bị hành cho ra bã nhanh như lần trước.
Có điều, đối thủ là sinh vật cấp Thần Thoại, dù Chu Văn đã sử dụng Yêu Long Chân Thân, hắn vẫn cần dùng thêm một số Nguyên Khí Kỹ khác mới có thể thoát chết, nên trên thực tế thời gian cầm cự chưa đến mười giây.
Mặc dù có thể dùng Mệnh Hồn Sát Lục Giả để hồi phục Nguyên khí, nhưng khi chuyển đổi Nguyên Khí Quyết thành Cổ Hoàng Kinh rồi sử dụng Yêu Long Chân Thân, cần một khoảng thời gian chờ. Thời gian này đủ để sinh vật cấp Thần Thoại làm thịt nhân vật game.
Dù chỉ có thể cầm cự vài giây, nhưng cuối cùng Chu Văn cũng không còn bị đơn phương tàn sát nữa. Ít nhất trong vài giây đầu tiên, hắn có thể đối đầu trực diện với sinh vật cấp Thần Thoại, điều này đồng nghĩa với việc Chu Văn có khả năng tìm ra nhược điểm của chúng.
Đương nhiên, chuyện này phải trả giá bằng vô số lần tử vong. Nếu không phải vội vã tiến vào Thần điện tìm kiếm Lão hiệu trưởng, hắn đã không cần phải gấp gáp như vậy.
Hai bên Thần điện có hai sinh vật canh giữ. Một con trông như một con hổ mọc thêm đôi cánh sau lưng, tốc độ nhanh không thể tưởng tượng nổi. Dưới trạng thái Yêu Long Chân Thân, Chu Văn phải dùng cả Quỷ Bộ mới miễn cưỡng bắt kịp nó, nên thời gian cầm cự quá ngắn.
Sinh vật còn lại canh giữ Thần điện trông như một con mãng xà, có thể phun ra khí độc, nhưng tốc độ của nó chậm hơn con kia không ít.
Dưới trạng thái Yêu Long Chân Thân, Chu Văn không cần dùng Quỷ Bộ cũng có thể miễn cưỡng đuổi kịp tốc độ của nó, vì vậy Chu Văn tập trung vào con sinh vật cấp Thần Thoại này.
Mặc dù chỉ số thuộc tính Độc của Chu Văn rất cao, lại thêm Yêu Long Chân Thân cường hóa thân thể, nhưng hắn vẫn không thể chống lại nọc độc kinh khủng kia, Chu Văn có thể cảm nhận rõ triệu chứng cơ thể bị trúng độc.
Có điều, độc tố còn chưa kịp phát tác thì hắn đã bị giết rồi, nên vấn đề trúng độc hay không cũng không còn quan trọng nữa.
Ngoài độc tố, con mãng xà khổng lồ còn có vài năng lực khác. Mấy loại kia còn dễ đối phó, ít nhất Chu Văn có thể hiểu được, mà đã hiểu rõ thì sẽ có cách phá giải. Nhưng con mãng xà có một loại năng lực mà Chu Văn không tài nào hiểu nổi.
Mỗi lần đôi mắt của con mãng xà biến thành hai tấm gương, chỉ cần nó liếc trúng nhân vật game, hình ảnh của nhân vật sẽ bị phản chiếu trong mắt nó, và rồi... "game over".
Thân pháp của Chu Văn có nhanh đến đâu cũng không thể nhanh đến mức con mãng xà không thể nhìn kịp nhân vật game, cho nên mỗi lần nó sử dụng kỹ năng này, nhân vật game chắc chắn chết không thể nghi ngờ.
Chu Văn đã thử rất nhiều lần nhưng vẫn không thể tìm ra cách khắc chế kỹ năng này.