Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 446: CHƯƠNG 443: KHÔNG PHẢI CHIÊU TẤT SÁT, KIẾM SẼ KHÔNG RỜI VỎ

Buổi sáng, sau khi ăn xong, Chu Văn tiện thể mua bữa sáng mang về cho Vương Lộc.

- Cậu về rồi à?

Vương Lộc mở cửa, hơi kinh ngạc hỏi.

- Mới về hôm qua.

Chu Văn bước vào nhà, đặt bữa sáng lên bàn.

- Chuyện giải quyết sao rồi?

Vương Lộc hỏi.

- Ổn rồi.

Tâm trạng Chu Văn gần đây đã tốt hơn một chút, nhưng cũng không biết Cục Giám sát có chịu bỏ cuộc hay không.

- Vậy thì tốt, giờ chúng ta tính sổ vụ lần trước nào. Mấy bữa sáng cậu nợ tôi, nhất định phải khao một bữa trưa thịnh soạn để bù lại đấy.

Vương Lộc ra vẻ rất nghiêm túc, bấm đốt ngón tay, nhẩm tính tất cả những bữa sáng mà Chu Văn còn nợ cô.

Sau khi đưa bữa sáng cho Vương Lộc, Chu Văn đi một chuyến đến Huyền Văn hội.

- Này Lão Chu, cậu đi đâu mà bốc hơi luôn vậy? Có kèo gì thơm mà không rủ tôi, định đánh lẻ hả?

Lý Huyền vừa cười vừa nói.

- Gặp chút rắc rối nên ra ngoài lánh nạn thôi, vui vẻ gì đâu.

Chu Văn bất đắc dĩ nhún vai.

Hai người đang nói chuyện thì thấy Phong Thu Nhạn, Minh Tú và một nữ sinh khác đang tiến đến.

Chu Văn nhận ra Minh Tú, nhưng không hiểu sao cậu ta lại đến Huyền Văn hội, vì cậu ta đâu phải là thành viên.

Dù sao, Chu Văn vẫn cảm thấy hơi áy náy với Minh Tú. Tốt xấu gì mình cũng là người hướng dẫn của cậu ta, nhưng từ lúc cậu ta nhập học đến giờ, mình chưa hề chỉ bảo được điều gì.

- Chu Văn, cuối cùng anh cũng về rồi, bây giờ anh có rảnh không?

Minh Tú thấy Chu Văn, mắt cậu ta lập tức sáng rỡ.

- Chuyện gì thế?

Chu Văn cảm thấy Minh Tú có chuyện cần mình, với tư cách là người hướng dẫn, cậu đương nhiên phải giúp một tay.

- Gần đây, em mới luyện một bộ kiếm pháp, muốn nhờ anh chỉ điểm giúp.

Minh Tú nói.

Mặc dù nói là nhờ Chu Văn chỉ bảo, nhưng Minh Tú lại rất tự tin vào bộ kiếm pháp của mình. Sau khi được chứng kiến chiêu Thiên Ngoại Phi Tiên của Chu Văn, Minh Tú đã có linh cảm, từ đó một mực nghiên cứu và cải tiến kiếm pháp của cha mình.

Sau khi không ngừng sửa đổi và thực chiến với Phong Thu Nhạn, Minh Tú cảm thấy kiếm pháp của mình đã khá hoàn thiện, không hề thua kém Thiên Ngoại Phi Tiên của Chu Văn.

- Được.

Chu Văn gật đầu đồng ý.

Phong Thu Nhạn tỏ ra vô cùng hứng thú. Hắn biết Chu Văn đã lên cấp Sử Thi, nếu là sinh tử chiến, Minh Tú chắc chắn không phải là đối thủ. Nhưng tỉ thí kiếm pháp thì khác, chỉ đơn thuần so chiêu thức chứ không đọ các phương diện khác. Vì vậy, Phong Thu Nhạn cảm thấy Minh Tú vẫn có chút cơ hội.

Trong suốt thời gian qua, hắn thường luyện tập cùng Minh Tú và biết rõ kiếm pháp của cậu ta đã tiến bộ vượt bậc. Nếu không tính đến chênh lệch đẳng cấp, chỉ xét riêng về kiếm pháp, Minh Tú hoàn toàn không thua kém đao pháp của hắn.

Minh Tú đối chiến với Chu Văn, hắn cũng có thể đứng một bên xem thử Chu Văn đã tiến bộ đến mức nào.

Mọi người cùng tiến vào sân đấu. Nhìn Chu Văn và Minh Tú thay trang phục chiến đấu rồi cầm kiếm vào vị trí, Điền Chân Chân đứng trên khán đài, hơi căng thẳng hỏi:

- Phong Thu Nhạn, anh xem Minh Tú có bao nhiêu phần trăm thắng?

Kiếm pháp của Minh Tú đúng là đã tiến bộ rất nhiều, nhưng Điền Chân Chân lại cảm thấy nó quá đơn giản, không được hoa mỹ và bá đạo như chiêu Thiên Ngoại Phi Tiên của Chu Văn.

- Không biết.

Phong Thu Nhạn lắc đầu nói.

Nếu là Chu Văn của trước kia, lại thêm việc cậu ta không hiểu rõ kiếm pháp của Minh Tú, thì Phong Thu Nhạn cho rằng Minh Tú vẫn có cơ hội thắng. Nhưng Minh Tú đã tiến bộ, thì Chu Văn chắc chắn cũng không dậm chân tại chỗ. Vì vậy, kết quả thắng bại ra sao, Phong Thu Nhạn cũng không dám chắc. Tuy nhiên, sâu trong lòng, hắn vẫn tin rằng Chu Văn sẽ thắng. Chỉ là không có bằng chứng gì nên hắn không nói ra mà thôi.

- Cái này còn phải nói à? Làm gì có ai thắng được Lão Chu. Giờ chỉ xem Minh Tú trụ được mấy chiêu thôi.

Lý Huyền tỏ ra vô cùng tin tưởng Chu Văn.

- Xì, chưa đánh sao biết được. Tôi cá là Minh Tú chắc chắn sẽ thắng!

Điền Chân Chân lập tức phản bác lại.

- Xin chỉ giáo.

Minh Tú cầm kiếm luyện tập, làm một thế chào.

- Mời.

Chu Văn không làm gì nhiều, chỉ cầm chắc thanh kiếm trong tay, mũi kiếm nghiêng nghiêng chỉ xuống đất.

Vẻ mặt Minh Tú không đổi, nhưng khí thế trên người ngày càng ngưng tụ, cả người như hòa làm một với không gian xung quanh. Nếu không nhìn bằng mắt, gần như không thể cảm nhận được sự tồn tại của cậu ta.

Kiếm quang lóe lên, từ tĩnh lặng tột độ chuyển sang chuyển động cực nhanh. Thanh kiếm luyện tập xé gió lao ra, một chiêu kinh thiên động địa, vừa nhanh vừa mạnh, như muốn đâm thủng cả chín tầng trời.

Khác với Khoái Đao của Phong Thu Nhạn. Dù Khoái Đao của Phong Thu Nhạn cũng có thể vượt qua giới hạn, nhưng nó vẫn có sự tiết chế, luôn chú trọng hai chữ "Khống Chế".

Nhưng kiếm pháp của Minh Tú thì khác. Chiêu kiếm này của cậu ta như thể đốt cháy toàn bộ sinh mệnh, vắt kiệt từng chút sức lực cuối cùng trong cơ thể để bùng nổ ra tất cả năng lượng.

Có địch không ta, một kiếm không quay đầu.

Không khống chế, không do dự, không chừa lại bất kỳ đường lui nào. Dường như tất cả đều được đặt cược vào một kiếm này. Dù không hoa mỹ, nhưng nó tràn ngập sức bùng nổ.

Tuy chỉ là một kiếm, nhưng lại dốc hết tất cả. Không thể khống chế, cũng không cần khống chế. Kiếm còn người còn, kiếm gãy người vong.

Lý Huyền thấy chiêu kiếm này, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, tự lẩm bẩm:

- Cậu ta đem cả đời mình đặt cược vào một chiêu kiếm, có đáng không?

Chu Văn nhìn chằm chằm vào nhát kiếm kinh thiên động địa kia, vẫn không hề động đậy, chỉ lặng lẽ cảm nhận quyết tâm ẩn chứa bên trong.

- A!

Thấy Chu Văn dường như không kịp phản ứng, cũng không giơ kiếm đỡ, Điền Chân Chân sợ đến mức thét lên.

Mặc dù kiếm luyện tập được làm bằng cao su đặc chế không có lưỡi sắc và có độ đàn hồi nhất định, nhưng dưới sự gia trì sức mạnh của Minh Tú, nó vẫn có thể giết người.

Phong Thu Nhạn và Lý Huyền đều biến sắc, không hiểu Chu Văn định làm gì mà vẫn không có phản ứng gì.

Kiếm lướt qua như gió, mũi kiếm trong tay Minh Tú lao thẳng tới cổ Chu Văn, gần như đã chạm vào da thịt, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại, không hề gây ra chút tổn thương nào.

- Tại sao không đỡ?

Minh Tú nhíu mày nhìn Chu Văn hỏi.

- Cậu không dám đâm tới, tại sao tôi phải đỡ?

Chu Văn thản nhiên đáp. Kể từ khi cảm nhận được sức mạnh Quỹ Đạo Không Gian, cậu trở nên cực kỳ nhạy cảm với mọi loại quỹ đạo. Có lẽ vì Minh Tú ra kiếm quá nhanh nên những người khác không nhận ra sự chệch hướng cực nhỏ trong quỹ đạo đó, nhưng Chu Văn lại thấy rất rõ ràng, chiêu kiếm ấy vốn không thể làm cậu bị thương.

Minh Tú nghe Chu Văn nói vậy, lập tức sững người tại chỗ, kinh ngạc nhìn Chu Văn, nửa ngày không nói nên lời.

Rất lâu sau, ánh mắt Minh Tú dần trở nên kiên định. Cậu ta từ từ hạ thanh kiếm đang kề trên cổ Chu Văn xuống, tra kiếm vào vỏ rồi cúi người hành lễ, nghiêm túc nói:

- Huấn luyện viên, em hiểu rồi. Sau này em sẽ không tùy tiện ra kiếm nữa. Không phải chiêu tất sát, kiếm sẽ không rời vỏ.

Nói xong, Minh Tú xoay người rời đi, để lại Chu Văn đứng ngơ ngác, không hiểu cậu ta vừa giác ngộ được điều gì mà lại bỏ đi như vậy.

⚡ Thiên Lôi Trúc . com ⚡ Cộng đồng dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!