- Minh Tú, có chuyện gì vậy? Sao cậu không đánh nữa mà lại chạy đi?
Điền Chân Chân đuổi theo hỏi.
- Đánh xong rồi.
Minh Tú nói.
- Đánh xong rồi ư? Chẳng phải cậu mới đâm một kiếm thôi sao? Sao lại xong được? À, tớ hiểu rồi, Chu Văn không né được kiếm của cậu nên thua rồi, đúng không?
Điền Chân Chân háo hức hỏi.
- Tất nhiên là không phải, tớ thua rồi. Phong Thu Nhạn nói không sai, huấn luyện viên không cùng đẳng cấp với chúng ta. Anh ấy chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn thấu nhược điểm của tớ, hơn nữa còn dùng hành động thực tế để chỉ ra cho tớ thấy.
Minh Tú nói.
- Nhược điểm?
Điền Chân Chân thật sự không hiểu Minh Tú đang nói gì, nàng chỉ thấy Chu Văn đứng yên không động, chẳng làm gì cả.
- Bởi vì đây là luận bàn, nên lúc tớ xuất kiếm, quỹ đạo đã hơi lệch đi một chút vì sợ làm anh ấy bị thương. Huấn luyện viên chỉ liếc mắt là đã thấy được sự do dự trong lòng tớ, cho nên anh ấy không muốn ra tay.
Minh Tú nói.
- Chuyện này bình thường mà, các cậu cứ tiếp tục luận bàn, sao lại nhận thua rồi?
Điền Chân Chân vẫn không hiểu.
Minh Tú lắc đầu nói:
- Không cần so tài nữa. Nếu huấn luyện viên là kẻ địch, một khi anh ấy đã nhìn thấu sự do dự trong lòng tớ, thì lúc anh ấy ra tay, tớ chắc chắn sẽ bại. Mà anh ấy không ra tay chính là để nói cho tớ biết, nếu tớ đã ký thác cả cuộc đời mình vào một kiếm này, thì trước hết phải xác định trong lòng có thật sự muốn giết người này hay không. Nếu chính mình còn không chắc chắn, vậy thì không cần xuất kiếm, bởi vì trong lòng có nghi hoặc, xuất kiếm tất bại. Nếu lúc tớ xuất kiếm mà không hoàn toàn hiểu được mấu chốt này, thì tuyệt đối không nên rút kiếm.
- Không phải hai người đang luận bàn sao? Chuyện hạ thủ lưu tình là bình thường mà?
Điền Chân Chân nói.
- Đây chính là điểm cao minh của huấn luyện viên. Rõ ràng anh ấy muốn nói cho tớ biết, đời người không có diễn tập, đã qua là qua, không thể quay lại. Nếu tớ đã đem toàn bộ cuộc đời mình ký thác lên thân kiếm, thì còn nói gì đến chuyện luận bàn nữa? Ra tay là phải phân định sinh tử, không có cơ hội thứ hai. Quả nhiên Kiếm đạo của tớ vẫn chưa đủ tầm, nhưng nhờ sự chỉ dẫn của huấn luyện viên, tớ đã có ý tưởng mới. Từ hôm nay trở đi, trừ phi tớ có thể xác định mình muốn giết địch, nếu không tuyệt đối sẽ không rút kiếm chiến đấu.
Minh Tú nghiêm túc nói.
- Xem ra chúng ta đến Học viện Tịch Dương quả là lựa chọn sáng suốt, cậu thật sự trưởng thành hơn rất nhiều.
Điền Chân Chân nhìn Minh Tú nói.
- Đúng vậy, có thể gặp được huấn luyện viên chính là may mắn của tớ. Đáng tiếc thời gian của chúng ta chỉ còn ba tháng, không thể học thêm được nhiều thứ từ anh ấy nữa.
Minh Tú gật đầu nói.
Chu Văn không biết Minh Tú đang nghĩ gì, vốn hắn còn định xem kiếm pháp của cậu ta ra sao, ai ngờ đối phương mới ra một chiêu đã chạy mất.
Có điều kiếm pháp của Minh Tú thật sự khiến người ta kinh diễm, cái loại kiếm pháp nghiêm túc đánh cược tất cả ấy mang lại cảm giác tê dại cả da đầu.
Oan gia ngõ hẹp, kẻ dũng cảm hơn sẽ thắng. Kiếm pháp của Minh Tú khi đối đầu với cường địch thật sự là loại kiếm pháp dễ giành chiến thắng nhất, nhưng ngược lại cũng là loại kiếm pháp dễ mất mạng nhất.
Sau này khi Minh Tú dần dần lĩnh ngộ, giảm bớt được những rủi ro đó đi, kiếm pháp của hắn mới có thể danh chấn thiên hạ.
Chu Văn phát hiện sức mạnh và tốc độ của mình đều hơn Minh Tú, kiếm pháp cũng không hề thua kém, nhưng dù hắn xuất kiếm thế nào cũng không có được sự quyết tuyệt như Minh Tú.
Ngay cả khi hắn phát huy toàn bộ sức mạnh của mình, vẫn có chút kém hơn sự quyết đoán của Minh Tú.
- Huấn luyện viên, dù sao cũng đến rồi, chúng ta luận bàn một chút nhé?
Phong Thu Nhạn nhìn Chu Văn nói.
Hắn không dùng đao luyện tập, bởi vì hắn có sự tự tin tuyệt đối vào khả năng khống chế đao pháp của mình, dù trong tình huống chiến đấu kịch liệt cũng sẽ không lỡ tay làm Chu Văn bị thương.
- Được.
Chu Văn đang cảm thấy có chút hụt hẫng, vừa hay Phong Thu Nhạn nhảy ra, nên hắn không từ chối, trực tiếp chém một kiếm qua.
Thật ra Chu Văn chẳng luyện tập nhiều loại kiếm pháp, chỉ cần một chiêu Thiên Ngoại Phi Tiên, phối hợp với thân pháp thiên biến vạn hóa của hắn, về cơ bản đều là một chiêu chế địch, không cần nhiều chiêu thức làm gì, một chiêu là đủ.
Điểm này có chút giống Minh Tú, hai người xuất kiếm đều dốc toàn lực, nhưng vì tính cách khác nhau nên kiếm pháp của cả hai cũng mang lại cảm giác khác biệt.
Thân pháp và kiếm pháp của Chu Văn rất nhanh, nhanh đến mức Phong Thu Nhạn có chút không theo kịp, chỉ có thể bị động chống đỡ.
Minh Tú và Điền Chân Chân đứng ngoài cửa nghe tiếng động trong phòng luyện tập, biết Chu Văn và Phong Thu Nhạn đang đối luyện nên lại đi tới. Nhìn hai người đang chiến đấu, Điền Chân Chân có chút kinh ngạc nói:
- Phong Thu Nhạn bị áp chế đến mức chỉ có thể phòng thủ thôi sao?
Nàng chưa bao giờ thấy Phong Thu Nhạn phải phòng thủ. Phong Thu Nhạn thường xuyên đối luyện với Minh Tú, cho dù kiếm pháp của Minh Tú mạnh đến đâu, Phong Thu Nhạn đều chọn đối công, không bao giờ rơi vào thế yếu.
Nhưng hiện tại, dưới kiếm pháp của Chu Văn, Phong Thu Nhạn ngay cả cơ hội đánh trả cũng không có.
Minh Tú đứng bên cạnh nói:
- Kiếm pháp của huấn luyện viên quả thực mạnh hơn tớ, hơn nữa anh ấy còn giữ sức, không giống tớ, vừa ra chiêu đã dốc hết toàn lực, hoàn toàn không có cách nào khống chế.
- Anh ấy còn chưa dùng toàn lực ư?
Điền Chân Chân giật mình. Đã áp chế Phong Thu Nhạn đến mức này mà vẫn chưa dùng toàn lực, vậy lúc anh ấy nghiêm túc thì sẽ mạnh đến mức nào.
Chu Văn không ngừng sử dụng Thiên Ngoại Phi Tiên, tuy chỉ là một chiêu đơn thuần, nhưng khi phối hợp với các loại thân pháp khác nhau lại tạo nên những hiệu quả khác biệt.
Gã Phong Thu Nhạn này luyện đao pháp phòng thủ cứ như mai rùa, kín không kẽ hở. Chỉ dùng kiếm pháp thôi thì không thể phá được thế thủ của hắn, tuy có thể áp chế toàn diện nhưng vẫn không có cách nào đánh bại hắn.
Phong Thu Nhạn bị áp chế, không có khả năng đánh trả. Sau hơn trăm chiêu, Chu Văn cảm thấy không còn gì thú vị, bèn thu kiếm, lùi lại phía sau nói:
- Chán quá, không chơi nữa.
- Là do tôi chưa đủ mạnh, khiến huấn luyện viên mất hứng. Anh yên tâm, tôi sẽ tiếp tục nỗ lực.
Phong Thu Nhạn nghiêm túc nói.
- Vậy cậu cố gắng lên.
Chu Văn đặt kiếm lên giá, cùng Lý Huyền rời khỏi phòng luyện tập.
- Lão Chu, cậu lên cấp Sử Thi rồi, còn ở lại trường làm gì nữa? Cậu đã nghĩ sau này tốt nghiệp sẽ làm gì chưa?
Lý Huyền cùng Chu Văn đi trên con đường nhỏ trong công viên của Học viện Tịch Dương, tùy ý hỏi.
- Tìm một công việc nhàn hạ nào đó liên quan đến Dị Thứ Nguyên, tốt nhất là việc nhẹ lương cao, có nhiều thời gian rảnh để cày game.
Chu Văn không chút suy nghĩ, đáp bừa.
- Lúc tốt nghiệp cậu cũng hai mươi tuổi rồi. Tuy dính líu đến chuyện của Vương Minh Uyên nên không phải ai cũng dám dùng cậu, nhưng ở Lạc Dương có khối người muốn mời cậu đấy. Cậu thật sự định sống như vậy cả đời à?
Lý Huyền nhìn Chu Văn, nghiêm nghị nói.