Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 470: CHƯƠNG 467: NHIỆM VỤ TREO THƯỞNG

Cốc cốc cốc!

Cửa phòng đột nhiên bị ai đó đập vang, âm thanh rất lớn.

Chu Văn và A Sinh thấy hơi lạ, phòng khách sạn rõ ràng có chuông cửa, sao lại không bấm mà lại đập cửa ầm ĩ như vậy.

Mở cửa ra xem, thì ra người đến là Lucas.

- Bạn tốt của tôi ơi, lần này vận may của chúng ta tới rồi!

Lucas không hề khách sáo, đi thẳng vào phòng, ngồi phịch xuống ghế sô pha, tự rót cho mình một ly nước rồi uống một hơi cạn sạch, sau đó mới nói với Chu Văn và A Sinh.

- Chẳng lẽ tên trộm bị bắt rồi à?

Chu Văn hỏi.

- Nếu hắn bị bắt thì chúng ta còn vận may gì nữa. Hiện tại vẫn chưa có ai bắt được tên trộm đó, Ogar nghi ngờ hắn đã trốn vào trong Cung điện, nhưng khổ nỗi không ai mở được cánh cổng lớn đó. Vì vậy, Ogar đại nhân đã ban bố một nhiệm vụ treo thưởng, bất kỳ ai có thể mở được cổng Cung điện đều sẽ nhận được phần thưởng.

Lucas nhìn về phía Chu Văn và A Sinh, mong đợi hỏi:

- Sao nào, chúng ta lập đội cùng nhau vào mở cổng Cung điện chứ?

Chu Văn nghe xong thấy có chút kỳ lạ. Cánh cổng đó không khó mở, chỉ cần nhắm mắt đi đến trước cổng, không nhìn vào mắt của bức tượng thiếu nữ, sau đó dùng hai tay đồng thời ấn vào hai mắt của cô gái là được. Đơn giản như vậy mà lại không ai mở được, điều này khiến hắn cảm thấy hơi khó tin.

Nhưng thực ra Chu Văn đã nghĩ sai. Tránh bị hóa đá không khó, bởi vì chỉ khi nhìn thẳng vào mắt của mỹ nữ trên cửa mới bị hóa đá, không giống như Medusa bên trong Cung điện, dù ngươi không nhìn nàng, chỉ cần nàng nhìn thấy ngươi thì vẫn bị hóa đá như thường.

Hiện tại mọi người đều biết chủ nhân của Cung điện chính là Medusa, có ai lại to gan đi sờ vào mắt của Medusa chứ? Vấn đề mắc kẹt ở chính chỗ này, nên mãi vẫn không ai có thể mở được cánh cổng lớn của Cung điện.

- Chuyện nhỏ nhặt như mở cổng Cung điện, Lucas Vĩ Đại đi một mình là được rồi, sao còn cần tìm chúng tôi làm gì?

A Sinh nói đùa.

Lucas mặt không đỏ tim không đập, cười nói:

- Anh hùng vĩ đại cũng cần có đồng đội chứ, giống như Lục Đại Anh Hùng vậy, cũng cần sáu người hợp lực mới có thể tạo nên huyền thoại cho Liên Bang. Tôi thấy chúng ta có thể thành lập một đoàn anh hùng, cùng nhau mở cánh cổng đó, sau này sẽ lưu lại một giai thoại truyền kỳ, các cậu thấy thế nào?

- Ogar ra giá bao nhiêu?

Chu Văn hỏi.

- Mười quả Trứng Phối Sủng cấp Sử Thi, tất cả đều có nguồn gốc từ Điện Minh Vương, toàn là hàng xịn đấy. Người bình thường căn bản không thể vào được Điện Minh Vương. Ngoài ra còn có giấy phép thông hành vào tất cả các khu vực Dị Thứ Nguyên trên Bán Đảo Chư Thần, đây là phần thưởng thêm dành cho thợ săn tự do.

Lucas nói.

- Nghe có vẻ là đồ tốt, mà Trứng Phối Sủng của Điện Minh Vương có gì đặc biệt?

Chu Văn có chút hứng thú.

- Đây đều là Trứng Phối Sủng thuộc Minh giới, chủng loại khá đa dạng, trên thị trường gần như không thể mua được. Điện Minh Vương là khu vực Dị Thứ Nguyên thuộc sở hữu của Ogar đại nhân, người ngoài căn bản không vào được.

Lucas dường như cũng không hiểu rõ lắm.

- Sao nào? Cân nhắc một chút đi, ba chúng ta cùng đi, Trứng Phối Sủng chia đều, còn giấy thông hành thì thuộc về các cậu.

Lucas tiếp tục thuyết phục.

- Cũng được, nhưng tôi có một điều kiện.

Chu Văn suy nghĩ một lát rồi nói.

- Điều kiện gì?

Lucas nghi ngờ hỏi.

- Tôi muốn đến Điện Minh Vương tham quan một chút, chỉ một lần thôi cũng được.

Chu Văn muốn đến Điện Minh Vương xem thử, liệu có tìm được đồ án nhỏ nào không.

Chu Văn nghe nói Điện Minh Vương nằm trên Bán Đảo Chư Thần, truyền thuyết kể rằng đó là lãnh địa của Minh Vương, bên trong có rất nhiều sinh vật Dị Thứ Nguyên thuộc Minh giới, rất khác biệt so với các khu vực Dị Thứ Nguyên thông thường.

- Không thể đổi điều kiện khác được sao? Ví dụ như thêm hai quả Trứng Phối Sủng chẳng hạn?

Lucas nói.

- Không thể.

Chu Văn trả lời rất dứt khoát.

- Để tôi đi hỏi Ogar đại nhân một chút. Các cậu có chắc chắn mở được cánh cổng đó không?

Mặc dù hắn thấy Chu Văn và A Sinh rất mạnh, đi cùng họ có lẽ sẽ có cơ hội mở được cổng Cung điện, nhưng Lucas không có niềm tin tuyệt đối. Hắn chỉ muốn thử vận may, nếu lỡ như đã ra điều kiện mà lại không mở được cổng thì sẽ rất mất mặt.

- Nghe nói nơi này là Cung điện Medusa phải không? Nếu đúng là vậy, có lẽ tôi có cách mở được cổng.

Chu Văn nói.

- Cậu chắc chắn mấy phần?

Lucas hỏi.

- Nếu nó thật sự là Cung điện Medusa, thì chắc khoảng chín phần.

Chu Văn đáp.

Lucas nghe xong mừng rỡ, vỗ ngực nói:

- Nếu được như vậy thì các cậu cứ chờ tin tốt của tôi, tôi chắc chắn sẽ thuyết phục được Ogar đại nhân.

Sau khi Lucas đi, A Sinh hỏi Chu Văn:

- Cậu thật sự có thể mở được cổng Cung điện sao? Hiện tại chúng ta đều bị thương chưa lành, không nên làm chuyện quá mạo hiểm.

- Anh cũng biết mà, trên người tôi có một con Phối sủng có thể ngăn cản sức mạnh nguyền rủa, mà con mắt hóa đá của Medusa thực chất là một loại sức mạnh nguyền rủa, nó không có tác dụng với tôi. Nếu chỉ mở cổng thôi thì chắc sẽ không có nguy hiểm gì.

Chu Văn giải thích.

- Vậy thì tốt, nhưng vẫn phải cẩn thận, đừng vì có Phối sủng hộ thể mà chủ quan sơ suất. Trên thế giới này không thiếu những sức mạnh kỳ dị, hơn nữa không có Phối sủng nào là tuyệt đối vô địch, ngay cả Phối sủng cấp Thần Thoại cũng không ngoại lệ.

A Sinh nghiêm nghị nói.

Chu Văn biết A Sinh sợ hắn chủ quan mà chịu thiệt, liền gật đầu nói:

- Anh yên tâm, trong lòng tôi biết rõ.

Lời này không hề khoác lác, hiện tại hắn đã nắm rõ Nguyền Rủa Ma Cung trong lòng bàn tay, chỉ cần không tự tìm đường chết mà xông vào chỗ Medusa thì chắc sẽ không có nguy hiểm gì.

Lucas vội vã đi đến nhà của Ogar đại nhân, lúc này Ogar đang tiếp khách.

- Hướng Lợi, để ta giới thiệu với cậu, đây là đệ nhất thợ săn tự do của Bán Đảo Chư Thần, Lucas.

Ogar chỉ vào người đàn ông ngồi trên ghế sô pha, rồi lại giới thiệu với Lucas:

- Lucas, vị này là Hướng Lợi của gia tộc Tạp Bội, cũng là một thợ săn tự do nổi tiếng.

- Rất hân hạnh được gặp ngài, tôi là đệ nhất thợ săn tự do của Bán Đảo Chư Thần, Lucas.

Lucas vươn tay ra nói.

Hướng Lợi vẫn ngồi yên trên ghế sô pha, không hề có ý định đưa tay ra bắt, chỉ liếc mắt nhìn Lucas một cái, giọng điệu có chút khinh miệt:

- Thợ săn tự do của Bán Đảo Chư Thần, Lucas Vĩ Đại, ta đã nghe danh từ lâu.

Nói xong, Hướng Lợi quay sang nói với Ogar:

- Các người đã có một thợ săn vĩ đại như vậy tương trợ rồi, sao còn tìm ta làm gì? Cứ để vị Lucas vĩ đại này giúp các người mở cổng Cung điện là được rồi?

Ogar ho nhẹ một tiếng rồi nói:

- Lucas am hiểu chiến đấu chính diện, đối phó với loại sức mạnh tà dị này không phải sở trường của cậu ấy, cho nên ta mới muốn nhờ ngài ra tay tương trợ, giúp chúng ta mở ra cánh cổng Cung điện.

- Để ta ra tay cũng được, nhưng ta có điều kiện.

Hướng Lợi nói xong, cười như không cười liếc nhìn Lucas đang lúng túng thu tay lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!