- Ngươi nhìn ta làm gì?
Lucas lấy làm lạ.
- Ta thấy dạo này, quan hệ giữa ngươi và Chu Văn không tệ nhỉ?
Hướng Lợi nói.
- Vậy thì sao?
Lucas khẽ nhíu mày.
- Rất đơn giản, ngươi cầm thứ này trước đi.
Hướng Lợi lấy ra một cái bình nhỏ đưa cho Lucas.
Lúc Lucas nhận lấy cái bình từ Hướng Lợi, hắn bỗng cảm thấy ngón tay hơi ngứa. Giơ lên xem, hắn chỉ thấy một nốt đỏ nhỏ, trông như bị côn trùng cắn.
Lucas cũng không để ý, cầm lấy cái bình hỏi:
- Đây là thứ gì?
- Bên trong là nước. Ngươi chỉ cần đổ nó vào đồ uống của Chu Văn rồi để hắn uống hết là được.
Hướng Lợi nói:
- Sau đó ta sẽ giúp các ngươi mở cánh cổng cung điện.
- Không đời nào! Ta sẽ không giúp các ngươi làm mấy chuyện bẩn thỉu đó.
Lucas đặt cái bình lên bàn, quay đầu nói với Ogar:
- Ogar đại nhân, chúng ta không cần bọn họ hỗ trợ. Ta đã nhờ Chu Văn giúp rồi, ta cam đoan có thể mở được cánh cổng cung điện.
Ogar có chút do dự, Lucas vội nói tiếp:
- Đại nhân, xin hãy tin tưởng ta, ta nhất định có thể mở được cánh cổng, giúp ngài bắt được tên trộm kia.
Ogar nhìn Lucas, rồi lại nhìn Hướng Lợi, cuối cùng nói với Hướng Lợi:
- Nếu các hạ đồng ý giúp đỡ, những điều kiện ta đã hứa trước đây vẫn còn hiệu lực.
Hướng Lợi ngồi trên ghế sa lon, không trả lời Ogar, chỉ cầm cái bình nước trên bàn lên, nói với Lucas:
- Ta nghĩ, ngươi sẽ đồng ý thôi, đúng không?
- Dĩ nhiên là không! Ngươi nghĩ Lucas vĩ đại này là loại người gì chứ?
Lucas tức giận nói.
- Vậy sao?
Hướng Lợi nhìn Lucas, ánh mắt gã ngày càng trở nên quái dị. Trong mắt gã như có thứ gì đó đang lúc lắc, con ngươi biến đổi, trông như một viên pha lê nhốt một con muỗi hay loại côn trùng nào đó bên trong.
- A!
Lucas lập tức cảm thấy như có vô số côn trùng đang gặm nhấm xương cốt trong cơ thể mình. Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch, mồ hôi túa ra như tắm trên trán.
- Tên khốn... hèn hạ... Ngươi... ngươi đã làm gì ta?
Lucas đau đến mức gần như ngất đi, trừng mắt nhìn Hướng Lợi.
Vẻ mặt Hướng Lợi không đổi, gã đặt cái bình xuống trước mặt Lucas, lạnh nhạt nói:
- Cứ làm theo lời ta, nếu không ngươi sẽ phải sống không bằng chết. Cơn đau này sẽ hành hạ ngươi đến lúc chết mới thôi. Không tin thì cứ thử đi tìm người khác xem có ai giải được cho ngươi không.
Nói xong, Hướng Lợi đứng dậy, hành lễ với Ogar:
- Ogar tiên sinh tôn kính, ta tin rằng ta sẽ sớm có thể phục vụ ngài. Hy vọng sớm gặp lại ngài.
- Nếu ta là ngươi, ta sẽ lập tức giải trừ thống khổ trên người Lucas.
Ogar phất tay, lập tức có mấy cường giả cấp Sử Thi vây quanh.
- Ogar tiên sinh, ta hy vọng ngài suy nghĩ cho kỹ. Chu Văn là kẻ địch của gia tộc Cape chúng ta, ngài muốn đối đầu với gia tộc Cape sao?
Hướng Lợi nói xong liền nhanh chóng rời đi, chẳng thèm để ý đến mấy cường giả cấp Sử Thi kia.
Ogar nghiến răng, nhưng cuối cùng vẫn không ra lệnh động thủ.
- Lucas, gia tộc Cape mạnh thế nào ngươi cũng biết, họ là vua không ngai của Tây Khu. Hiện tại chúng ta không thể chống lại họ được, ngươi…
Sau khi Hướng Lợi rời đi, Ogar có chút bất đắc dĩ nói với Lucas, ánh mắt nhìn về phía bình nước nhỏ.
Chu Văn và An Sinh đang đợi tin của Lucas ở khách sạn thì không lâu sau, gã đã hấp tấp chạy về.
- Lucas, mọi chuyện thế nào rồi?
Chu Văn hỏi.
- Trên đường về đây ta chạy vội quá, khát khô cả cổ. Chờ ta uống miếng nước đã.
Lucas nói xong, ngồi phịch xuống ghế sa lon trong phòng khách, tự rót cho mình một ly nước. Sau khi uống một hớp, gã lại rót đầy ly mình, rồi rót cho cả An Sinh và Chu Văn.
- Tư cách thông hành đến Minh Vương Điện, ta không thuyết phục được.
Lucas bưng ly trà nói.
- Tư cách thông hành đến Minh Vương Điện quý giá đến vậy sao? Ngay cả đứng ngoài nhìn một chút cũng không được à?
Chu Văn có chút bất ngờ.
- Mặc dù không xin được tư cách vào Minh Vương Điện, nhưng ta đã đàm phán với Ogar đại nhân, để các cậu có thể rời khỏi Bán đảo Chư Thần sớm. Các cậu mau thu dọn đồ đạc đi, lát nữa theo ta ra sân bay.
Lucas nói.
- Cảm ơn Lucas, nhưng bọn ta còn muốn ở lại đây thêm một thời gian nữa, tạm thời chưa có ý định rời đi.
Chu Văn uống một hớp nước, nói.
Thấy Chu Văn đã uống nước, Lucas khẽ thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Nếu các cậu không định đi, vậy có thể suy nghĩ lại chuyện cùng ta mở cánh cổng cung điện được không? Tiền thưởng thuộc về các cậu hết, ta không cần gì cả, coi như nể mặt giúp ta một lần đi.
- Được thôi, cứ như đã bàn, Trứng Phối Sủng chia đều, giấy thông hành thuộc về bọn ta.
Chu Văn gật đầu. Nếu đã không lấy được tư cách thông hành Minh Vương Điện, vậy thì lấy mấy viên Trứng Phối Sủng và giấy thông hành đến các khu vực Dị Thứ Nguyên khác cũng được.
Đương nhiên, mục đích chính của Chu Văn là hy vọng bọn Ogar có thể tìm được tên trộm kia, nếu không thì bọn họ cũng chẳng có cơ hội mà đục nước béo cò.
- Ha ha, ta biết ngay mà, bạn của Lucas đều là bạn chí cốt!
Lucas dùng cánh tay cơ bắp cuồn cuộn của mình bá cổ Chu Văn, cười lớn nói.
Rất nhanh sau đó, Lucas dẫn An Sinh và Chu Văn đến Nguyền Rủa Ma Cung. Nơi đó đã bị người của Ogar phong tỏa, không có lệnh của ông ta thì không ai được tự tiện ra vào.
Lucas dĩ nhiên là trường hợp ngoại lệ. Sau khi trình giấy chứng nhận, hắn dẫn Chu Văn và An Sinh cùng tiến vào Nguyền Rủa Ma Cung.
Bởi vì trước đó đã có rất nhiều người tiến vào tìm kiếm tung tích tên trộm, nên những sinh vật Dị Thứ Nguyên dạng tượng đá đã bị dọn dẹp sạch sẽ.
Ba người Chu Văn đi một mạch đến gần cánh cổng cung điện mà không hề gặp phải một sinh vật Dị Thứ Nguyên nào.
- Phía trước là cổng chính của cung điện. Tuyệt đối không được vô tình nhìn vào mắt của thiếu nữ trên cánh cổng, nếu không sẽ bị hóa đá.
Lucas lấy ra ba cái bịt mắt, đưa hai cái cho Chu Văn và An Sinh, còn một cái thì tự mình đeo vào.
Chu Văn và An Sinh đeo bịt mắt lên rồi mới tiếp tục đi về phía trước.
Chu Văn có năng lực Đế Thính hỗ trợ nên dù không có thị giác cũng chẳng ảnh hưởng gì. An Sinh cũng tương tự, cái bịt mắt không làm khó được hắn.
Chỉ có Lucas sau khi đeo bịt mắt vào thì có chút vụng về, bước đi hơi chậm chạp.
Chu Văn không thúc giục, chậm rãi bước tới trước cổng chính, đứng trước cánh cổng sờ soạng mấy lần rồi hai tay đồng thời ấn vào hai mắt của thiếu nữ.
Cánh cổng từ từ tách ra hai bên, cánh cửa lớn lập tức mở rộng.
- Cửa mở rồi, có thể bỏ bịt mắt ra.
Chu Văn nói.
Lucas tháo bịt mắt xuống, quả nhiên thấy cánh cổng đã được mở ra. Hắn lập tức mừng rỡ, tiện tay lôi điện thoại di động ra, đứng trước cổng cùng Chu Văn và An Sinh chụp một tấm ảnh, đồng thời đăng lên mạng.
“Lucas vĩ đại và những người bạn của mình đã cùng nhau mở ra cánh cổng của cung điện thần bí.”
✬ Thiên Lôi Trúc ✬ AI dịch chuẩn mượt