- Mấy người về khách sạn trước đi, tôi phải đến chỗ ngài Ogar nhận thưởng, lát nữa sẽ quay lại gặp sau.
Sau khi ra khỏi Ma Cung Nguyền Rủa, Lucas vừa nói, vừa cưỡi trên lưng con Bạo Long Bá Thiên của mình.
Chu Văn và An Sinh đang định rời đi thì Lucas lại bồi thêm một câu:
- Tình hình trên Bán đảo Chư Thần gần đây hơi phức tạp, hai người tuyệt đối đừng ăn uống linh tinh, nhất định phải kiểm tra kỹ càng trước khi ăn.
- Biết rồi.
Chu Văn cười phất tay, đi theo An Sinh rời khỏi.
Lucas cưỡi Bạo Long Bá Thiên phóng như bay trên đường, không ít người trẻ tuổi thấy hắn đều cất tiếng reo hò, Lucas cũng nhiệt tình đáp lại.
Vừa ra khỏi nội thành, sắc mặt Lucas lập tức sa sầm. Hắn cưỡi Bạo Long Bá Thiên đi đến một tòa trang viên nằm trong khu vực của sở cảnh sát.
- Nói với Hướng Lợi, việc hắn muốn ta làm, ta đã hoàn thành.
Lucas nói với người gác cổng.
- Mời vào, ngài Hướng Lợi đang đợi ngài.
Người gác cổng kia dường như đã biết Lucas sẽ đến, khẽ cười nói.
Lucas đi theo người nọ tiến vào trang viên, rất nhanh đã gặp được Hướng Lợi. Hướng Lợi đang ngồi phơi nắng trước bể bơi, trong tay hắn là một khẩu súng cổ khá đẹp, đang được cẩn thận lau chùi.
- Hướng Lợi, việc ông giao tôi đã làm xong. Mau giải trừ cấm chế trên người tôi ngay lập tức.
Lucas lấy một chiếc bình nhỏ đặt trước mặt Hướng Lợi, bên trong không còn một giọt nước nào.
Hướng Lợi liếc nhìn chiếc bình trên bàn, rồi đột nhiên giơ khẩu súng cổ lên, nhắm về phía Lucas bóp cò.
Phản ứng của Lucas không chậm, hắn lập tức giơ tấm khiên lên chắn trước người, nhưng viên đạn bay theo một quỹ đạo cực kỳ quái đản, nó đột ngột bẻ cong, lượn vòng qua tấm khiên, xuyên qua khe hở giữa áo giáp, găm vào cơ thể Lucas.
Điều quỷ dị là viên đạn kia không phải làm từ kim loại, mà là một mảnh xương nhỏ màu trắng xám. Sau khi tiến vào cơ thể, nó lại mọc ra vô số tơ máu li ti, cắm sâu vào mạch máu và cơ bắp của Lucas, tựa như đang ký sinh vào cơ thể hắn.
- A!
Lucas chỉ cảm thấy nửa người đau đớn tột cùng, lại thêm cảm giác tê dại, khiến hắn phải khuỵu một chân xuống đất, hai tay chống xuống mới không để bản thân ngã nhào.
Hướng Lợi lạnh lùng nhìn Lucas, khinh miệt nói:
- Ngươi nghĩ ta cũng ngu xuẩn như ngươi sao? Ngươi cho rằng đổ hết đồ đi thì ta không biết ư? Nếu ngươi đã vĩ đại như vậy, sẵn sàng hy sinh vì bạn bè, vậy thì ta đây đành thành toàn cho ngươi vậy.
- Tên tiểu nhân hèn hạ! Lucas vĩ đại này sao có thể bán đứng bạn bè? Ngươi tìm nhầm người rồi!
Lucas đột nhiên đứng phắt dậy, hai tay nắm chặt cây rìu khổng lồ, đột ngột bổ về phía Hướng Lợi.
- Kẻ vô tri đáng thương, ngươi cho rằng mấy thằng nhóc đó gọi ngươi là Lucas vĩ đại thì ngươi thực sự là nhân vật vĩ đại rồi sao? Ngươi không biết rằng, trong mắt cường giả chân chính, ngươi chỉ là một con muỗi vo ve, tiện tay là có thể bóp chết.
Hướng Lợi vẫn ngồi im, không hề động đậy.
Lucas lại cảm giác trái tim như ngừng đập, cơ thể không thể nào tiến về phía trước, cả người duy trì tư thế vung rìu, đứng sững tại chỗ.
- Trước đó ngươi đã bị Trùng Thực Cốt xâm nhiễm, bây giờ lại bị viên đạn ký sinh của ta bắn trúng, vậy mà còn muốn động thủ với ta, đúng là ngu xuẩn.
Hướng Lợi nhìn Lucas đang bất động, nói tiếp:
- Trùng Thực Cốt sẽ không ngừng ăn mòn xương cốt của ngươi, cho đến khi cơ thể ngươi không còn sót lại một mẩu xương nào, đến lúc đó ngươi sẽ biến thành một đống thịt nát. Lucas vĩ đại, mau quỳ xuống cầu xin ta tha mạng đi, có lẽ ta sẽ rủ lòng thương cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng.
- Lucas… vĩ đại… tuyệt đối không khuất phục trước bất kỳ ai…
Toàn thân Lucas run lên bần bật, gân xanh nổi cuồn cuộn, dường như đang cố di chuyển cơ thể.
Thế nhưng hắn không có cách nào cử động, xương cốt toàn thân truyền đến từng cơn đau đớn, như thể có hàng vạn con côn trùng đang gặm nhấm thân thể hắn.
Máu tươi cũng bắt đầu chảy ra từ mắt, tai, mũi, miệng của Lucas.
- Chỉ có loại người ngu dốt như ngươi mới dám tự xưng mình vĩ đại. E rằng ngươi chưa bao giờ gặp được cường giả chân chính nhỉ? Thợ săn tự do số một Bán đảo Chư Thần ư? Cái danh hão này đúng là một trò cười. Trên Bán đảo Chư Thần này không thiếu cường giả, bao giờ mới đến lượt ngươi?
Hướng Lợi khinh miệt nói.
- Ta chính là thợ săn tự do số một Bán đảo Chư Thần, ta chính là Lucas vĩ đại.
Lucas nghiến răng nói, cơ thể run rẩy dữ dội.
- Cuồng vọng ngu xuẩn.
Hướng Lợi bĩu môi.
- Ta chính là Lucas vĩ đại… Ta chính là thợ săn số một Bán đảo Chư Thần… Không ai có thể thay thế Lucas ta…
Thất khiếu của Lucas đều chảy máu, nhưng ánh mắt lại tràn đầy kiên định.
- Kẻ hạ đẳng ảo tưởng…
Lời của Hướng Lợi còn chưa dứt, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi.
- Ta chính là Lucas vĩ đại…
Theo tiếng gầm của Lucas, trên người hắn bỗng bùng nổ một luồng sức mạnh kinh thiên động địa. Kim quang chói lòa bao bọc lấy hắn, tựa như một vị thần giáng thế.
Một giây sau, viên đạn ký sinh đang trói buộc cơ thể Lucas nổ tung, bị cơ bắp mạnh mẽ của hắn ép văng ra ngoài.
Khí thế Lucas hùng hồn, hai tay cầm cây rìu khổng lồ, mang theo thần quang hoàng kim rực rỡ, điên cuồng bổ xuống.
Oành!
Tòa trang viên lớn như vậy, bị một nhát rìu bổ làm đôi, tạo thành một vực sâu khổng lồ.
Hướng Lợi đứng sững người bên rìa vực sâu, áo giáp trước ngực bị xé rách, để lộ cơ bắp săn chắc, trên mặt còn có một vết trầy xước đang rỉ máu.
Sắc mặt Hướng Lợi tái nhợt đến cực điểm, trên mặt vẫn còn lưu lại vẻ hoảng sợ. Chóp mũi hắn bị sượt qua, rớm máu, nếu không phải hắn luôn cẩn thận, nếu không phải hắn phản ứng cực nhanh, nếu như bị một kích chính diện kia đánh trúng, chỉ sợ hắn đã chết dưới cây rìu của Lucas.
- Trước mặt Lucas vĩ đại, ngươi cũng chỉ là một con sâu bọ chạy trối chết mà thôi.
Thần quang hoàng kim trên người Lucas tiêu tán, thần ảnh phụ thể cũng biến mất. Hắn cắm cây rìu khổng lồ xuống đất mới miễn cưỡng không bị ngã, nhìn về phía Hướng Lợi, ánh mắt tràn đầy khinh miệt.
Nói xong, hắn lấy điện thoại di động ra, tự sướng một tấm, nhìn vào ảnh chụp rồi không ngừng lẩm bẩm:
- Không hổ là Lucas vĩ đại, ngay cả lúc diệt sâu bọ mà cũng ngầu bá cháy thế này chứ.
- Chặt hết tứ chi của thằng khốn này cho ta! Ta muốn nó phải bò như một con sâu trước mặt ta!
Hướng Lợi bị ánh mắt của Lucas chọc cho tức điên, kẻ bị hắn coi như sâu bọ mà cũng dám dùng ánh mắt đó nhìn hắn, quả thực là một sự sỉ nhục tột cùng.
Mấy cường giả cấp Sử Thi phe Hướng Lợi xông tới, nhưng bọn họ đều rất cẩn thận, không dám lập tức lao thẳng vào Lucas. Dù sao thì một kích vừa rồi của hắn thật sự quá kinh khủng, bổ đôi cả tòa trang viên rộng lớn, cảnh tượng khiến người ta nhìn thấy mà toát mồ hôi lạnh.
- Các ngươi còn sợ cái gì? Chẳng lẽ các ngươi không nhìn ra hắn đã hết sức rồi sao?
Hướng Lợi tức giận quát.
- Không, hắn vẫn còn.
Một giọng nói từ bên ngoài trang viên truyền đến.
✶ Truyện dịch AI mới nhất tại Thiên Lôi Trúc ✶