- Các ngươi… Sao các ngươi lại tới đây…
Lucas quay đầu nhìn lại, thấy người tới lại là Chu Văn và An Sinh.
- Là bạn của cậu ấy mà, sao bọn này không đến được? Làm thế chẳng phải khiến Hướng Lợi mất hứng à?
An Sinh cười híp cả mắt, nhưng ánh nhìn lại lạnh lẽo.
Lúc Lucas tìm đến hôm nay, An Sinh và Chu Văn đã thấy cậu ta có gì đó không ổn, nhưng vì cậu ta không nói nên cả hai cũng chỉ âm thầm theo dõi, không hỏi gì thêm. Cuối cùng, họ bí mật đi theo Lucas đến tận đây, không ngờ lại phát hiện ra chuyện này.
Hướng Lợi thấy hai người, cười lạnh nói:
- Chu Văn, mày đến đúng lúc lắm. Món nợ giữa chúng ta với Ước Hàn và Lệ Tư cũng nên tính sổ rồi. Còn mày, là An Sinh đúng không? Chính mày đã ra tay phế Nguyên Khí Hải của Lệ Tư, đúng chứ?
- Là tôi.
An Sinh thản nhiên đáp:
- Giờ nghĩ lại, chỉ phế Nguyên Khí Hải của cô ta đúng là quá nhẹ tay, lẽ ra nên giết luôn mới phải.
- Vậy à? Tiếc thật, e là sau này mày không còn cơ hội động đến một sợi tóc của người nhà Cape đâu.
Nói xong, Hướng Lợi giơ khẩu súng cổ trong tay lên, nhắm thẳng vào Chu Văn rồi nói tiếp:
- Nếu tao là chúng mày, tao sẽ đầu hàng ngay lập tức. Bằng không, Thực Cốt Trùng trong người Lucas sẽ nhận lệnh của tao, gặm sạch xương cốt của nó trong nháy mắt. Chúng mày là bạn của nó, nó đã vì chúng mày mà hi sinh đến thế, chắc chúng mày không nỡ để nó phải chết trong đau đớn như vậy chứ?
- Lucas nói không sai, mày đúng là một con côn trùng bẩn thỉu.
Chu Văn không dừng bước, vẫn tiến thẳng về phía Hướng Lợi, tay nắm chặt chuôi Trúc Đao, sát khí lóe lên trong mắt.
- Tao bảo mày dừng lại, mày điếc à? Mày muốn nhìn nó chết sao?
Hướng Lợi siết chặt cò súng, gầm lên với Chu Văn.
- Thực Cốt Trùng là Phối sủng của mày đúng không? Nếu mày chết, Phối sủng của mày cũng sẽ tự động biến mất, tính mạng của Lucas tự nhiên sẽ không còn bị uy hiếp nữa. Khoảng cách giữa tao và mày là ba mươi lăm mét, trước khi mày kịp ra lệnh, Trúc Đao của tao sẽ lấy đầu mày. Không tin thì cứ thử xem. Nếu tao là mày, tao sẽ thu hồi Thực Cốt Trùng ngay lập tức. Bởi vì tao không phải loại người thích giết chóc, đừng ép tao phải rút đao vô cớ.
Nói rồi, Chu Văn tiếp tục bước về phía Hướng Lợi.
Hướng Lợi như thể vừa nghe được một câu chuyện cười nực cười nhất thế gian, hắn phá lên cười rồi nói:
- Nếu người nói câu này là An Thiên Tá, có lẽ tao sẽ nghe theo. Mày đừng tưởng bố mày cưới mẹ của An Thiên Tá thì mày nghiễm nhiên là em trai của cậu ta nhé? Kể cả mày có là em ruột của An Thiên Tá, nhưng nếu cậu ta không ở đây, mày cũng không có tư cách nói câu đó với tao.
Dứt lời, Hướng Lợi đột nhiên bóp cò.
Những ngón tay thon dài nắm lấy chuôi đao, động tác thành thục như nước chảy mây trôi.
Ánh đao lóe lên, nhanh đến không tưởng. Tất cả mọi người chỉ thấy hoa mắt, rồi bóng dáng Chu Văn và thanh đao của hắn như thể biến mất trong không khí.
Khi họ nhìn thấy lại bóng dáng của Chu Văn, hắn đã đứng sau lưng Hướng Lợi, tay cầm thanh Trúc Đao trong suốt như pha lê, mũi đao chĩa xuống đất. Một giọt máu chậm rãi trượt dọc lưỡi đao, cuối cùng nhỏ xuống mặt đất.
Ngay khoảnh khắc giọt máu rơi xuống, một tiếng "rắc" vang lên, khẩu súng cổ trong tay Hướng Lợi gãy làm đôi. Cùng lúc đó, cơ thể Hướng Lợi cũng bị chém thành hai nửa, gương mặt hắn tràn ngập vẻ kinh hoàng, không thể tin nổi.
- Hướng Lợi… đại nhân…
Mấy cường giả cấp Sử Thi đi theo Hướng Lợi đều sợ đến ngây người.
Khi còn ở gia tộc Cape, họ chỉ biết Chu Văn được nhà An che chở, nghĩ rằng hắn chẳng qua chỉ là một cậu học sinh được bao bọc mà thôi.
Vậy mà tên học sinh này lại có thể dùng một đao chém chết Hướng Lợi, người được xem là một trong những cường giả hàng đầu của gia tộc Cape.
Một người lợi hại như vậy lại không đỡ nổi một đao của Chu Văn, cảnh tượng này khiến bọn họ kinh hãi tột độ, chiến ý trong lòng tan biến sạch sẽ. Khi định thần lại, tất cả đều quay người bỏ chạy.
An Sinh xuất hiện như một bóng ma, tay cầm một con dao găm sáng loáng, trong chớp mắt đã xử lý sạch sẽ toàn bộ cường giả cấp Sử Thi đang tháo chạy.
Lau vệt máu trên dao găm, An Sinh nói như thể không có chuyện gì xảy ra:
- Hai người đi trước đi, chỗ này cứ để tôi xử lý.
- Như vậy… không hay lắm đâu…
Lucas vẫn còn bàng hoàng, lúc hoàn hồn lại, cậu ta nhìn An Sinh bằng ánh mắt kỳ quái rồi nói.
- Cứ giao cho cậu ấy đi, cậu ấy xử lý chuyên nghiệp hơn chúng ta nhiều.
Chu Văn kéo Lucas đi ra ngoài.
- Lucas, cú đấm vừa rồi của cậu mạnh thật đấy, làm sao cậu làm được vậy?
Chu Văn và Lucas cưỡi Bá Thiên Bạo Long tiến vào nội thành, Chu Văn tò mò hỏi.
Sức mạnh của cú đấm đó hoàn toàn vượt xa đẳng cấp thông thường của Lucas, quả thực là một trời một vực.
Nghe Chu Văn khen, Lucas lập tức vui ra mặt, có chút đắc ý nói:
- Lucas vĩ đại đây không phải tự thổi đâu nhé. Mệnh Cách của tôi là Anh Hùng Vinh Quang, Mệnh Hồn là Tín Ngưỡng Chiến Thần. Khi chiến đấu, tôi có thể bộc phát sức mạnh vô song.
Chu Văn nghe xong, vẻ mặt trở nên kỳ quái.
Mặc dù Lucas tự nhận mình rất mạnh, Mệnh Cách và Mệnh Hồn của cậu ta đúng là rất bá đạo, nhưng cái mạnh này lại có chút kỳ quặc. Bởi vì trong phần lớn thời gian, Mệnh Cách và Mệnh Hồn của cậu ta chẳng có tác dụng gì.
Lý do là vì Mệnh Cách và Mệnh Hồn của cậu ta đã định sẵn là không thể chiến đấu vì bản thân. Chỉ khi chiến đấu vì người khác, cậu ta mới có thể kích hoạt Mệnh Cách Anh Hùng Vinh Quang.
Hơn nữa, niềm tin của Lucas phải cực kỳ vững chắc. Cậu ta càng tin tưởng vào bản thân, Mệnh Hồn sẽ càng mạnh mẽ.
Nếu trong lòng cậu ta có ý đồ xấu, làm chuyện gì trái với tinh thần của Anh Hùng Vinh Quang, Mệnh Cách sẽ không phát huy tác dụng. Đồng thời, sự hổ thẹn trong lòng sẽ làm Mệnh Hồn Tín Ngưỡng Chiến Thần yếu đi.
Tuy nhiên, trong một số trường hợp đặc biệt, Lucas có thể trở nên mạnh mẽ vô đối. Nếu có nhiều người thật tâm tin tưởng và sùng bái cậu ta, Mệnh Hồn của cậu ta sẽ càng trở nên cường đại hơn.
"Mệnh Cách và Mệnh Hồn đúng là kỳ dị thật."
Chu Văn thầm nghĩ.
- Đúng rồi, mấy tấm ảnh cậu vừa chụp, tuyệt đối không được giữ lại. Sau này cũng đừng nhắc lại chuyện này, cứ coi như cậu chưa từng gặp Hướng Lợi.
Chu Văn nói xong, liếc nhìn chiếc điện thoại thần bí trong tay, phát hiện Tử Nhân Thụ hoàn toàn không có phản ứng, không xảy ra trường hợp hấp thụ thi thể nạn nhân như trước.
- Đương nhiên rồi, tôi đâu có ngốc.
Lucas nói xong, lấy điện thoại di động ra, xóa sạch toàn bộ ảnh vừa chụp.
Gia tộc Cape là vua không ngai của Tây Khu, dù Lucas là người nổi tiếng ở Bán đảo Chư Thần nhưng cũng không thể chống lại bọn họ. Nếu bị chúng dòm ngó thì phiền phức to.
Vừa xóa hết ảnh, điện thoại của Lucas đột nhiên đổ chuông. Sau khi nghe máy, sắc mặt cậu ta lập tức trở nên khó coi, không kìm được mà hét lên kinh hãi:
- Cái gì? Medusa phá cấm! Sao có thể như vậy được?
Chu Văn nghe thấy tiếng của Lucas, sắc mặt cũng biến đổi. Hắn biết rõ Medusa đáng sợ đến mức nào, nếu Medusa thật sự phá được phong ấn, thì thành phố này, thậm chí toàn bộ sinh linh trên Bán đảo Chư Thần, sẽ chìm trong địa ngục trần gian.