Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 494: CHƯƠNG 491: KHÔNG THỂ NÀO!

- Làm sao bây giờ? Có cách nào khôi phục lại chân thân không?

Chu Văn đã thử đủ mọi cách, nhưng giờ hắn chỉ là một chú mèo con, kết cấu cơ thể hoàn toàn khác với con người. Mấy thứ như Nguyên Khí Quyết, Nguyên Khí Kỹ và các loại thú sủng trước đây đều không thể sử dụng được.

Linh dương và con chim nhỏ đều nhìn hắn đầy thích thú. Con linh dương còn dùng móng gõ nhẹ lên đầu hắn như thể đang an ủi, nhưng nhìn vào mắt nó thì rõ ràng là đang cố nhịn cười.

Con chim nhỏ thì nhảy tới nhảy lui bên cạnh, còn áp sát vào người hắn như muốn so xem ai cao hơn. Kết quả là lúc nó ưỡn ngực, nó còn cao hơn cả Chu Văn đang đứng bằng bốn chân.

- Không được, nhất định phải tìm cách biến trở lại.

Chu Văn nghĩ thầm, rồi dùng móng vuốt quẳng điện thoại vào Hỗn Độn Châu, sau đó đi về phía cửa chính ký túc xá.

Nhìn thế giới qua đôi mắt của một chú mèo con, tầm nhìn rõ ràng thấp hơn hẳn, mọi thứ trong mắt hắn đều trở nên khổng lồ.

Chu Văn nhảy bật lên, định bám vào chốt cửa để mở nó ra.

Trước kia, với độ cao này, hắn chỉ cần nhún chân một cái là tới, nhưng bây giờ, dù vươn móng vuốt ra hết cỡ vẫn còn thiếu một khoảng. Cơ thể nhỏ bé của hắn rơi bịch xuống đất.

Chu Văn đáp xuống, dồn hết sức bình sinh nhảy lên lần nữa, lần này mới bám được vào chốt cửa và mở nó ra.

Dù rất muốn đi bằng hai chân như bình thường, nhưng nếu để các bạn học và giảng viên khác trong học viện thấy một con mèo đi bằng hai chân thì e là không ổn chút nào.

Vì vậy, Chu Văn chỉ đành đi bằng bốn chân, với dáng đi y hệt loài mèo. Dù tư thế này chẳng có vấn đề gì, nhưng hắn cứ cảm thấy khó chịu kinh khủng.

Ra khỏi cửa, Chu Văn định đến văn phòng của lão hiệu trưởng. Tình hình của hắn hiện giờ e là người thường không giải quyết nổi, nên hắn muốn đi tìm Lãnh Tông Chính, hiệu trưởng Học viện Tịch Dương.

Chu Văn thầm nghĩ:

- Dù sao mình cũng là học sinh của Học viện Tịch Dương, Lãnh Tông Chính không lẽ lại thấy chết không cứu chứ?

Có điều hắn cũng không chắc Lãnh Tông Chính có thể giúp hắn biến trở lại được không, nên đành ôm tâm lý đi thử vận may.

Vừa ra đến sân, Chu Văn đã nghe tiếng cửa phòng ở lầu nhỏ sát vách mở ra. Hắn vội vàng lách mình chui vào bụi cỏ, liếc mắt nhìn trộm.

Đúng như dự đoán, Vương Lộc bước ra, tay xách hai túi rác, có vẻ định đi vứt rác.

Chu Văn không muốn ai biết mình đã biến thành một con mèo con. Dù là Lý Huyền hay Vương Lộc mà biết chuyện này, chắc chắn họ sẽ cười vào mặt hắn cho mà xem.

Hơn nữa, lúc biến thành hình dạng Thần Thoại này, hắn hoàn toàn không mảnh vải che thân. Tuy có bộ lông che phủ, nhưng bị người quen nhìn thấy thì cứ thấy là lạ, nên tạm thời hắn chưa có ý định liên lạc với đám Lý Huyền.

Dù biết Vương Lộc sẽ không nhận ra mình, nhưng đề phòng vạn nhất, Chu Văn quyết định cẩn thận vẫn hơn.

Đợi Vương Lộc đi xa, Chu Văn mới chuẩn bị chuồn theo hướng khác, định đi vòng qua Tứ Quý Viên để đến văn phòng lão hiệu trưởng, tránh đụng mặt nhiều giảng viên và bạn học.

Tuy biến thành mèo con thì không cần mặc quần áo, nhưng Chu Văn vẫn thấy khó chịu khi bị người khác nhìn chằm chằm.

Cửa chính của sân nhỏ đã bị khóa trong. Dù Chu Văn có thể nhảy lên mở cửa, nhưng rất dễ gây chú ý. Hắn liếc nhìn hàng rào gỗ, rồi lại nhìn thân hình của mình, cảm thấy có thể lách qua được. Trông thì có vẻ hơi mập mạp, nhưng phần lớn chỉ là lông thôi.

Chu Văn mon men đến hàng rào gỗ, chọn một khe hở trông có vẻ lớn nhất rồi rướn đầu ra ngoài. Kết quả mỹ mãn, cái đầu lọt qua ngon ơ.

Nhưng đến lúc thân mình chui qua thì cái bụng béo lại bị kẹt cứng. Cảm giác như có thứ gì đó mắc vào bụng, cố rướn qua thì hơi đau.

- Mèo con đáng thương, cháu từ đâu tới vậy? Sao lại ở đây?

Chu Văn đang định lùi lại thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên.

- Thôi xong!

Nghe thấy giọng nói đó, mặt Chu Văn méo xệch. Chẳng hiểu sao Vương Lộc lại quay lại.

Chu Văn giãy giụa muốn lùi vào trong sân, nhưng không biết có thứ gì đó mắc vào lông, lùi lại không được mà bụng thì đau điếng.

- Bé con đáng thương, sao lại ngốc thế này.

Vương Lộc ngồi xổm xuống, một tay giữ chặt Chu Văn, tay kia luồn xuống dưới giúp hắn gỡ người ra khỏi sợi dây kẽm. Chu Văn nhanh chóng thoát nạn, cuối cùng cũng chui được ra ngoài.

Chu Văn định chuồn đi, nhưng lại bị Vương Lộc tóm lấy bế lên:

- Trông như mèo hoang, không phải giống xịn sò gì, nhưng đáng yêu phết. Về nhà với chị nhé?

Chu Văn giãy giụa kịch liệt hòng thoát khỏi ‘ma trảo’ của Vương Lộc. Mãi mới thoát ra được, hắn đáp xuống đất rồi lập tức co giò chạy thục mạng.

- Lạ thật, sao con mèo này lại sợ mình nhỉ?

Vương Lộc hơi ngạc nhiên, không ngờ chú mèo con này lại chẳng muốn lại gần cô. Trước đây mấy con mèo hoang cô gặp đều quấn quýt cô lắm mà.

Chu Văn chạy bán sống bán chết, thoát khỏi Tứ Quý Viên. Chạy được một đoạn xa, hắn mới dám đi chậm lại, cảm thấy cơ thể mệt rã rời. Lâu lắm rồi hắn mới có cảm giác mệt mỏi thế này.

- Nhất định phải biến về cho bằng được.

Chu Văn tiếp tục đi về phía trước, nhưng chưa được bao xa thì thấy mấy con mãnh hổ chặn đường.

À không, phải nói là mấy con mèo hung dữ mới đúng.

Ở góc cua phía trước, bốn con mèo con bước ra, con nào con nấy đều nhe răng trợn mắt lườm Chu Văn, như thể đang cảnh cáo hắn không được phép bước vào địa bàn của chúng.

Vóc dáng của bốn con mèo này đều lớn hơn Chu Văn một chút. Hắn thấy chúng hơi quen mắt, rồi chợt nhớ ra, bốn đứa này chẳng phải là mấy con thú cưng mà Cổ Điển lén nuôi sao?

Chu Văn còn nhớ một trong số đó tên là Tiểu Mỹ, toàn thân trắng muốt, trên trán có một chỏm lông màu cam, trông rất bắt mắt.

Nhưng mà lần trước gặp nó vẫn chỉ là một con mèo con, giờ vóc dáng đã to như mèo mẹ, so với Chu Văn hiện tại còn lớn hơn một vòng.

- Tôi chỉ đi ngang qua thôi, tuyệt đối không có ý xâm phạm địa bàn của các người đâu.

Chu Văn cố nói, nhưng bật ra khỏi miệng chỉ là tiếng ‘meo meo’. Hắn chậm rãi lách sang một bên, định đi vòng qua đám mèo.

- Meo!

Đám mèo này chẳng nghĩ nhiều thế, chúng nó lao thẳng tới, định xử đẹp kẻ xâm nhập là Chu Văn.

- Chết tiệt, hổ không ra oai lại tưởng ta là mèo bệnh à!

Trong lòng Chu Văn bực bội, chỉ đành chuẩn bị nghênh chiến.

Tuy đã biến thành một chú mèo con và mất đi sức mạnh vốn có, nhưng phản xạ và kỹ năng chiến đấu của hắn vẫn còn đó. Dưới sự vây công của bốn con mèo, hắn vẫn cực kỳ dũng mãnh. Hắn lợi dụng di chuyển và kéo dãn đội hình để vô hiệu hóa chúng, sau đó giải quyết từng đứa một. Móng vuốt nhỏ bé vung lên, cào cho bốn đứa không biết trời cao đất dày này phải kêu oẳng oẳng.

- Ha ha, muốn đấu với anh á, các chú còn non và xanh lắm! Giờ thì biết ai mới là trùm ở đây chưa?

Chu Văn vừa đánh cho bốn con mèo tơi tả, còn đang đắc ý dùng móng vuốt đè Tiểu Mỹ xuống đất thì đột nhiên cảm thấy gáy mình bị ai đó túm lên. Ngay sau đó, một giọng nói quen thuộc vang lên:

- Không được bắt nạt bạn như vậy đâu nhé

✺ Thiên Lôi Trúc — Cộng đồng dịch AI ✺

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!