Chu Văn vung vuốt loạn xạ, cố gắng thoát khỏi bàn tay của Cổ Điển, nhưng hoàn toàn vô ích.
Cảnh vật trước mắt xoay chuyển, rất nhanh sau đó, Chu Văn trông thấy một gương mặt hung dữ. Nhưng kỳ lạ là, đôi mắt trên gương mặt ấy lại ẩn chứa sự dịu dàng khó tả, đang ôm chặt lấy nó.
- Mày bị chủ nhân vứt bỏ à? Chạy tới tận đây chắc là đói lắm rồi nhỉ? Ăn chút gì đi.
Cổ Điển nói xong, đặt Chu Văn xuống đất. Ở đó có một cái bát đựng thức ăn cho mèo và một đĩa sữa bò.
Chu Văn chưa bao giờ thấy một Cổ Điển dịu dàng như vậy, thậm chí chưa từng nghe hắn nói chuyện nhẹ nhàng đến thế. Gã Cổ Điển này và Cổ Điển mà Chu Văn quen biết cứ như hai người hoàn toàn khác nhau.
- Nhanh ăn đi.
Cổ Điển đẩy đĩa sữa bò đến bên cạnh Chu Văn, sau đó ngồi xổm xuống nhìn nó.
Tiểu Mỹ và bốn chú mèo con kia nhìn nó chằm chằm, nhưng không dám lại gần, chỉ đứng từ xa kêu meo meo.
- Tiểu Mỹ, Tiểu Dũng, đừng làm vậy. Nó cũng giống các con, đều là những đứa tội nghiệp không nhà, các con nên yêu thương nhau mới phải.
Cổ Điển nói với bốn con mèo con.
Chu Văn nghe mà nổi hết cả da gà, quay người muốn chuồn khỏi đây. Vì sợ Cổ Điển lại tóm lấy mình, nó dồn toàn lực để chạy.
Nhưng chạy chưa được bao xa, nó không nghe thấy tiếng bước chân của Cổ Điển đuổi theo, thay vào đó lại là giọng của một người đàn ông xa lạ.
- Chuyện tao giao cho mày, mày làm đến đâu rồi? Tao cho mày nhiều thời gian như vậy mà chút việc cỏn con cũng không xong, lẽ nào mày sợ thằng Chu Văn đó?
Vốn dĩ Chu Văn không định dừng lại, nhưng nghe có người nhắc đến tên mình, nó bất giác khựng lại rồi quay đầu nhìn.
Chỉ thấy một nam sinh đang đứng trước mặt Cổ Điển. Chu Văn không biết người này là ai, nhưng trông có vẻ là đàn anh, lớn hơn Chu Văn một chút.
- Tại sao phải đối phó với Chu Văn?
Cổ Điển nhìn nam sinh kia, hỏi.
- Mày không cần biết, chỉ cần làm theo lời tao nói là được.
Nam sinh kia bĩu môi:
- Tao cho mày hạn chót, nếu trong ba ngày tới mày không giải quyết xong chuyện tao giao, thì tao cũng hết cách giúp mày giữ bí mật kia. Tự mày liệu mà làm.
Nói xong, gã nam sinh vênh váo quay người bỏ đi.
Theo hiểu biết của Chu Văn về Cổ Điển, gã này là một kẻ trời không sợ, đất không sợ. Nếu có người dám uy hiếp hắn như vậy, bất kể đối phương là ai, hắn sẽ lao vào đấm luôn.
Nhưng lần này, Cổ Điển lại trơ mắt nhìn gã thanh niên phách lối kia rời đi mà không dám động thủ.
Chu Văn tò mò vô cùng, không biết gã nam sinh kia rốt cuộc là ai, hắn muốn Cổ Điển làm gì? Và Cổ Điển có điểm yếu gì bị hắn nắm trong tay?
Suy nghĩ một lát, Chu Văn quyết định không rời đi vội. Nó muốn tìm hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, dù sao chuyện này cũng có thể liên quan trực tiếp đến mình. Nếu không biết kẻ đứng sau giật dây là ai, không chừng sau này sẽ lại xảy ra chuyện tương tự.
Chu Văn đi đến bên cạnh Cổ Điển. Thấy nó, gương mặt hung dữ của Cổ Điển lại lộ ra vẻ dịu dàng. Hắn ngồi xổm xuống, đẩy đĩa sữa bò đến trước mặt Chu Văn:
- Nhanh ăn đi.
Trong lòng Chu Văn có chút sốt ruột. Rõ ràng Cổ Điển không phải là kẻ hay nói, muốn hắn kể ra mọi chuyện e là không thực tế.
“Làm sao để khiến Cổ Điển nói ra đầu đuôi câu chuyện đây?”
Vô số ý nghĩ lóe lên trong đầu Chu Văn, nhưng không có cách nào khả thi.
Biến trở lại thành người rồi hỏi Cổ Điển? Hiển nhiên đây không phải là một ý hay. Quan hệ giữa hắn và Cổ Điển chưa thân đến mức đó, chỉ hơn bạn học bình thường một chút. Nếu đột ngột hỏi thẳng thừng như vậy, không chừng Cổ Điển sẽ trở mặt ngay tại chỗ. Coi như không trở mặt, với tính cách của gã, e là cũng chẳng chịu nói gì.
Trong lúc Chu Văn đang suy tư, Cổ Điển lại đẩy đĩa sữa bò sát vào miệng nó. Chu Văn làm sao chịu uống thứ sữa này, nó theo bản năng quay đầu đi, tỏ vẻ không muốn.
Nhưng hành động này của Chu Văn lọt vào mắt Cổ Điển, lại khiến hắn thở dài một tiếng:
- Mày cũng thấy tao sai sao? Thấy tao làm sai rồi phải không?
Chu Văn bất giác gật đầu, nhưng vừa gật xong nó liền hối hận. Hiện tại nó chỉ là một con mèo, làm sao có thể nghe hiểu lời Cổ Điển nói được.
Cổ Điển kinh ngạc nhìn Chu Văn, nhưng khả năng chấp nhận của hắn rõ ràng còn ảo diệu hơn Chu Văn tưởng. Hắn không hề nghi ngờ, mà vẫn coi Chu Văn là một chú mèo con thông minh.
- Tao biết chuyện này là không đúng, nhưng nếu tao không làm, bọn họ sẽ nói cho mọi người biết tao mang huyết thống của sinh vật Dị thứ nguyên. Đến lúc đó, tất cả mọi người sẽ coi tao là quái vật.
Cổ Điển nói.
Chu Văn kinh ngạc đến suýt kêu thành tiếng. Nó không ngờ, Cổ Điển lại có huyết thống của sinh vật Dị thứ nguyên.
“Chẳng lẽ cha hoặc mẹ của Cổ Điển là một sinh vật Dị thứ nguyên? Con người và sinh vật Dị thứ nguyên có thể kết hợp và sinh con sao?”
Trong lòng Chu Văn lóe lên không biết bao nhiêu ý nghĩ kỳ quái.
- Nhưng từ trước đến nay, đám Chu Văn đều đối xử tốt với tao như người bình thường, không vì vẻ ngoài đáng sợ của tao mà xa lánh hay sợ hãi. Họ coi tao là một thành viên trong nhóm. Tao làm sao có thể làm chuyện như vậy được? Mày nói xem tao phải làm gì đây?
Cổ Điển nhìn Chu Văn, giọng có chút cay đắng.
Vì vấn đề của bản thân, Cổ Điển không dám tâm sự với bạn bè là con người, chỉ dám trút hết nỗi lòng mình trước một con mèo. Đây chẳng phải là một loại bi ai thì là gì?
“Đánh chết cha nó đi, cái lũ khốn kiếp chết tiệt kia! Người không ra người, ngợm không ra ngợm! Đừng nói mày có huyết mạch Dị thứ nguyên, coi như mày là cầm thú thì tao cũng chẳng quan tâm!”
Chu Văn muốn nói như vậy, nhưng khi mở miệng, nó chỉ có thể phát ra tiếng “meo meo”.
Chu Văn đành phải giơ vuốt lên, chỉ về hướng gã nam sinh kia vừa đi, ra sức vẫy mấy lần, ý muốn nói hãy đi đập cho hắn một trận.
Cổ Điển thấy phản ứng của Chu Văn, dường như đã hiểu ra điều gì, ánh mắt trở nên kiên định.
- Tao biết phải làm thế nào rồi.
Cổ Điển nói với Chu Văn một câu, sau đó đứng dậy, sải bước đuổi theo gã nam sinh kia.
Chu Văn do dự một chút rồi cũng đuổi theo. Nó vẫn muốn biết, tại sao gã nam sinh kia lại muốn đối phó với mình.
Nhưng sau khi biến thành mèo con, Chu Văn hoàn toàn không có Nguyên khí, tốc độ nhanh nhất cũng chỉ ngang mèo nhà, làm sao đuổi kịp Cổ Điển. Lúc nó đuổi tới nơi, đã thấy Cổ Điển đứng chặn trước mặt gã nam sinh, dường như đang nói chuyện.
- Tao không thể ra tay với Chu Văn, mày đổi điều kiện khác đi.
Chu Văn mơ hồ nghe được Cổ Điển nói vậy.
- Đổi điều kiện khác? Mày có tư cách gì mà cò kè mặc cả với tao? Mày tưởng mày là bạn của đám Chu Văn thật sao? Chẳng qua bọn nó thấy mày vừa to xác vừa ngốc nghếch, muốn lợi dụng mày thôi. Nếu bọn nó biết mày có huyết thống của sinh vật Dị thứ nguyên, mày nghĩ bọn nó có chịu để mày ở lại Huyền Văn hội không? Khi đó bọn nó sẽ chỉ xem mày là quái vật, nhìn mày không khác gì heo chó, súc sinh!
Gã nam sinh chỉ thẳng vào mặt Cổ Điển mà chửi.
❖ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ❖