- Chuyện này không liên quan đến cậu.
Cổ Điển cúi đầu đáp.
- Sao lại không liên quan đến tôi? Dù gì thì chúng ta cũng là bạn tốt mà, phải không?
Gã nam sinh vỗ nhẹ lên vai Cổ Điển, nói tiếp:
- Chẳng lẽ cậu đã quên tình bạn giữa chúng ta rồi sao? Tôi thì vẫn luôn nhớ kỹ đấy.
Đồng tử của Cổ Điển co rụt lại, nhưng không nói gì.
- Suy nghĩ cho kỹ đi, Chu Văn của hiện tại chính là tôi của tương lai.
Gã nam sinh nheo mắt nói:
- Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Xuất thân của cậu đã định sẵn cậu không thể có bạn bè là con người. Ngoại trừ những kẻ như tôi, loài người sẽ không bao giờ chấp nhận một con quái vật như cậu. Bây giờ cậu không động đến Chu Văn, nhưng tương lai khi hắn biết thân phận của cậu, hắn sẽ không ngần ngại vạch rõ ranh giới với cậu, thậm chí ra tay giết cậu.
Dừng một chút, gã nói thêm:
- Đừng nói là cậu không biết, thầy của hắn là Vương Minh Uyên, kết cục ra sao chắc cậu rõ. Hiện tại hắn có dám thừa nhận mình là học trò của Vương Minh Uyên không? Nếu Vương Minh Uyên xuất hiện, chắc chắn hắn sẽ là người đầu tiên tự tay giết chết ông ta…
- Chuyện đó không liên quan đến tôi.
Cổ Điển nói không chút biểu cảm.
- Không liên quan đến cậu? Nói vậy là, cho dù tất cả mọi người biết mẹ cậu đã sinh ra cậu như thế nào, cũng không thành vấn đề gì sao?
Gã nam sinh nheo mắt, nhìn chằm chằm Cổ Điển.
Sắc mặt Cổ Điển lập tức đại biến, hắn đột ngột ngẩng đầu, trừng mắt nhìn gã nam sinh:
- Lữ Khải Đức, nếu mày dám hé răng nửa lời, tao nhất định sẽ giết mày!
- Tôi đùa chút thôi mà, đã tiết lộ đâu. Hơn nữa chúng ta là bạn tốt, chuyện của cậu tôi nhất định sẽ giữ bí mật, tuyệt đối không để bất kỳ ai biết. Có điều, chuyện của Chu Văn, cậu nhất định phải giúp tôi giải quyết, nếu không đến lúc đó tôi không sống nổi, có một số việc… A!
Lữ Khải Đức đang nói thì đột nhiên một con mèo con lao tới, hung hăng cào vào mặt gã, lập tức để lại vài vệt máu.
Chu Văn nghe nãy giờ đã sớm tức điên người. Mặc dù không nghe được toàn bộ câu chuyện, nhưng đại khái cũng đã hiểu rõ chân tướng.
Cổ Điển không phải là một con người bình thường, nhưng nguyên nhân không xuất phát từ bản thân hắn, mà là từ thế hệ trước.
Lữ Khải Đức không biết đã dùng cách gì để trở thành bạn của Cổ Điển, đồng thời biết được bí mật của hắn, sau đó dùng nó để uy hiếp Cổ Điển.
Bây giờ Chu Văn đã hiểu tại sao Cổ Điển không phản kháng. Hắn giống Cổ Điển, đều không muốn người khác mang phiền phức đến cho mình, đặc biệt là cho người thân của mình.
Nếu vấn đề thân phận này chỉ liên quan đến một mình Cổ Điển, tin chắc hắn sẽ không đời nào chịu sự uy hiếp của Lữ Khải Đức, mà đã sớm đánh cho gã chết cha chết mẹ rồi.
Nhưng chuyện này còn liên quan đến danh dự của mẹ Cổ Điển, cho nên dù Cổ Điển vô cùng phẫn nộ, cũng không dám động thủ với Lữ Khải Đức.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Lữ Khải Đức không phải kẻ ngu. Trong tay gã nhất định có bằng chứng gì đó, để cho dù gã có chết, bằng chứng vẫn sẽ bị phát tán ra ngoài. Chỉ có như vậy, gã mới có thể uy hiếp được Cổ Điển.
Càng hiểu Cổ Điển, trong lòng Chu Văn càng khó chịu. Thấy bộ dạng tiểu nhân của Lữ Khải Đức, hắn thực sự không nhịn nổi nữa, trực tiếp tặng cho gã mấy phát cào.
Lúc này, Chu Văn chỉ hận mình đã mất hết sức mạnh, nếu không thì mấy phát vừa rồi không chỉ là cào rách mặt Lữ Khải Đức, mà đã đấm cho hắn vỡ mồm rồi.
- Con mèo chết tiệt! Cổ Điển, cái tên khốn nhà ngươi, lại đi nuôi thứ quái quỷ này!
Lữ Khải Đức giận dữ, định ra tay với Chu Văn.
Chu Văn nhanh chân chạy, nhảy lên lưng Cổ Điển.
- Dừng tay.
Cổ Điển chặn Lữ Khải Đức lại.
- Ngươi tránh ra, ta muốn làm thịt cái tên khốn này!
Lữ Khải Đức nói xong, định lao về phía Chu Văn. Chu Văn lại ghé vào vai Cổ Điển, nheo mắt nhìn gã với vẻ như cười như không, tựa như đang chế nhạo.
Cổ Điển không có ý định tránh đường, đưa tay cản Lữ Khải Đức lại.
Lữ Khải Đức tức giận vô cùng, nhưng bị Cổ Điển ngăn cản, không có cách nào bắt được Chu Văn. Gã không bỏ cuộc, lùi lại hai bước, đột nhiên triệu hồi một thú sủng.
Thú sủng kia là một thanh phi đao trông rất cổ quái. Sau khi bay ra, nó lượn một vòng qua Cổ Điển, đâm về phía Chu Văn nhanh như chớp.
Chu Văn giật mình, thầm kêu không ổn. Hiện tại hắn chỉ là một con mèo con, phi đao nhanh như vậy, e là khó mà tránh được.
Một bàn tay to lớn đột nhiên chụp lấy lưỡi phi đao sắc bén. Bị Cổ Điển nắm trong tay, thanh phi đao không ngừng run rẩy nhưng từ đầu đến cuối không thể thoát ra được.
- Cổ Điển, buông ra!
Lữ Khải Đức phẫn nộ gầm lên.
- Nó chỉ là một con mèo.
Cổ Điển vẫn nắm chặt phi đao, giữa những ngón tay đã có máu tươi nhỏ xuống.
- Tao nói lần cuối, buông ra! Bằng không ngày mai, tất cả thông tin liên quan đến mày sẽ lan truyền khắp Lạc Dương!
Lữ Khải Đức nhìn chằm chằm Cổ Điển, hung hãn nói.
Cổ Điển vẫn nắm chặt phi đao không buông, không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn Lữ Khải Đức.
Lữ Khải Đức càng thêm tức giận, lại triệu hồi ra một thanh đao, chém xuống người Cổ Điển, miệng còn gào lên:
- Tránh ra, có nghe thấy không?
Cổ Điển không hề động đậy, bị một đao của Lữ Khải Đức chém lên vai, máu tươi bắn tung tóe. Có điều thân thể Cổ Điển vô cùng cường hãn, một đao kia chỉ làm rách da thịt hắn, không thể chém vào xương cốt.
Lữ Khải Đức vẫn không dừng lại, chém liên tiếp từng nhát lên người Cổ Điển, khiến da thịt trên người hắn bị chém rách toác.
Không thể không nói, thân thể của Cổ Điển thực sự rất mạnh mẽ. Dưới sự tấn công của Lữ Khải Đức, hắn cũng chỉ bị thương ngoài da, lưỡi đao chém vào xương cốt thậm chí còn phát ra tiếng kim loại va chạm.
Sở dĩ Lữ Khải Đức nổi giận như vậy, không hoàn toàn là vì bị Chu Văn làm bị thương, mà là vì Cổ Điển nhiều lần chống lại mệnh lệnh của gã, khiến gã rất tức giận, vốn đã có ý muốn đánh Cổ Điển. Việc Chu Văn làm gã bị thương chỉ là cái cớ để Lữ Khải Đức bộc phát.
- Đánh hắn đi…
Chu Văn thấy Cổ Điển không nhúc nhích, mặc cho Lữ Khải Đức tùy ý đánh đập, trong lòng nóng như lửa đốt.
- Mày coi con súc sinh này là đồng loại à? Mày coi mạng của nó còn quan trọng hơn mạng của mày sao? Quái vật mãi mãi là quái vật…
Lữ Khải Đức vừa chém vừa chửi.
Chu Văn thấy Cổ Điển vẫn không động đậy, thực sự không thể nghe nổi nữa, liền chớp lấy một cơ hội, đột nhiên lao ra khỏi vai hắn, móng vuốt vung lên, chộp thẳng vào mắt Lữ Khải Đức.
- A!
Lữ Khải Đức sao có thể ngờ được một con mèo lại có thể xuyên qua được lưỡi đao của gã, hơn nữa khoảng cách quá gần, mắt trái đã bị móng vuốt của Chu Văn cào trúng. Gã đưa tay che mắt, máu tươi lập tức tuôn ra từ kẽ tay.
- Tao muốn giết mày!
Lữ Khải Đức che mắt gầm lên giận dữ, thanh đao trong tay hóa thành vô số ánh đao, bao trùm lấy Chu Văn.
Thực lực của gã này quả thật không tệ. Chu Văn chưa từng nghe nói đến tên hắn, rõ ràng hắn không phải là người nổi danh trong học viện, nhưng lại có thực lực cấp Truyền kỳ đỉnh phong. Hiển nhiên bình thường gã đã che giấu thực lực, xem ra gã không phải là người bình thường, chắc chắn có mưu đồ gì đó.
Thấy Chu Văn sắp bị vô số ánh đao nhấn chìm, đôi mắt Cổ Điển trợn trừng, sức mạnh đột nhiên bộc phát. Thân thể cường hãn của hắn lao thẳng vào, một tay ôm lấy Chu Văn, tay còn lại tung một cú đấm cuồng bạo.
Chỉ nghe một tiếng nổ vang trời, vô số ánh đao tiêu tán, trường đao trong tay Lữ Khải Đức gãy thành từng khúc. Cả người gã cũng bị sức mạnh kinh hoàng đó hất văng ra xa bảy tám mét, bàn tay cầm đao run rẩy, máu chảy đầm đìa.
- Cổ Điển, mày dám động thủ với tao?
Lữ Khải Đức trừng to mắt, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Cổ Điển.
- Tại sao lại không dám?
Một giọng nói vang lên từ góc cầu thang. Cả người Lữ Khải Đức và Cổ Điển đều run lên, bất giác quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người mặc quân phục, đeo găng tay trắng, trông như một sĩ quan trẻ tuổi, đang đi về phía này.
- Cuối cùng cũng đến rồi.
Chu Văn thở phào nhẹ nhõm.
✿ Thiên Lôi Trúc ✿ Truyện dịch AI