Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 497: CHƯƠNG 494: CÓ CHÚT MÁT MẺ

Chu Văn biết hiện tại mình chỉ là một con mèo, lại còn mất hết sức mạnh, chắc chắn không thể giải quyết được tình hình này. May mắn là hắn vẫn có thể gửi tin nhắn, trước đó hắn đã nhắn cho An Sinh, bảo cậu ta mau chóng chạy tới.

Chuyện này không thể chỉ dùng vũ lực là giải quyết được, dù có giết Lữ Khải Đức cũng vô dụng, nếu không thì vấn đề của Cổ Điển cũng chẳng giải quyết được gì.

Lữ Khải Đức vừa thấy An Sinh, lập tức quay người muốn chạy, nhưng chưa được mấy bước, một lưỡi dao găm sắc lẹm đã kề sát cổ hắn.

- Ngươi làm cái gì vậy? Ta là sinh viên của học viện!

Lữ Khải Đức cố gắng trấn tĩnh lại.

An Sinh lạnh lùng nói:

- Ta không cần biết ngươi là ai, nhưng ngươi chắc chắn phải chết.

- Cổ Điển, còn không mau cứu ta!

Lữ Khải Đức vội cầu cứu Cổ Điển.

An Sinh nói với Cổ Điển bằng giọng đều đều:

- Là Chu Văn bảo ta tới. Chuyện của cậu, hắn đã kể cho ta rồi. Hắn bảo ta nhắn lại với cậu, hãy tin tưởng hắn, mọi chuyện cứ giao cho ta xử lý.

- Cổ Điển, ngươi nên biết rõ, nếu ta chết thì hậu quả sẽ thế nào!

Lữ Khải Đức biết Cổ Điển chính là cọng cỏ cứu mạng duy nhất của mình.

Cái tên An Sinh, hắn đã từng nghe qua. Hắn đến Lạc Dương để chấp hành nhiệm vụ, sao có thể không biết An Sinh của nhà họ An được.

Cổ Điển ôm Chu Văn, trầm ngâm một lát rồi mới quay sang An Sinh, khẽ gật đầu.

An Sinh hơi nhếch mép, để lộ nụ cười lạnh. Tay hắn vẫn nắm chặt dao găm, lưỡi dao đã ấn sâu vào cổ Lữ Khải Đức.

- Ta hỏi gì, ngươi trả lời đó. Đừng có nói nhảm.

An Sinh ra lệnh.

Lữ Khải Đức vừa há miệng định nói gì đó, An Sinh đã hỏi thẳng:

- Nếu ngươi còn lãng phí thời gian của ta, ta không ngại dùng thuật Tước Đoạt Trí Nhớ, trực tiếp lấy thông tin cần thiết từ trong đầu ngươi đâu.

Sắc mặt Lữ Khải Đức lập tức đại biến, do dự như đang đấu tranh tư tưởng.

- Đừng có mơ tưởng tự sát. Ta không cho phép ngươi chết, dù là Diêm Vương cũng đừng hòng đoạt mạng ngươi khỏi tay ta.

An Sinh thản nhiên nói.

- Ta sẽ nói hết, ngươi có thể cho ta một con đường sống được không?

Lữ Khải Đức cắn răng nói.

- Có thể.

An Sinh đáp.

- Ngươi phải thề.

Lữ Khải Đức không còn lựa chọn nào khác. Lúc này hắn chẳng khác nào cá nằm trên thớt, chỉ có thể đánh cược một lần, hắn không muốn chết.

Vẻ mặt An Sinh không đổi, thản nhiên lập lời thề, rằng nếu trái lời sẽ chết không yên lành, sau đó bắt đầu hỏi Lữ Khải Đức về những chuyện liên quan đến Cổ Điển.

Vì có Cổ Điển ở bên cạnh, Lữ Khải Đức không dám nói dối, đem toàn bộ sự việc kể ra rành mạch.

Hắn có một đoạn ghi âm của Cổ Điển, nội dung là cuộc đối thoại giữa hắn và Cổ Điển. Khi đó, Cổ Điển vẫn coi hắn là người bạn duy nhất nên không giấu giếm điều gì.

Đoạn ghi âm này, Lữ Khải Đức không giao cho bất kỳ ai, nhưng hắn đã đăng ký mấy tài khoản trên mạng, cài đặt chế độ tự động phát tán. Nếu không có người gia hạn thời gian, đoạn ghi âm sẽ bị tung lên mạng.

An Sinh không nghe đoạn ghi âm mà xóa bỏ toàn bộ nội dung.

- Những bản sao khác đâu? Đừng nói với ta là ngươi không có.

An Sinh xóa xong, lại nhìn Lữ Khải Đức hỏi.

- Ở ký túc xá của ta, trong một cuốn sách Thần thoại Hy Lạp trên giá sách. Sẽ không có ai lật xem cuốn sách đó đâu.

Lữ Khải Đức đáp.

Sau đó An Sinh lại hỏi về lai lịch của Lữ Khải Đức. Hắn thừa nhận mình là người do Cục Giám sát đào tạo, thi vào Học viện Tịch Dương là để giám sát nhà họ An và hiệu trưởng, nhiệm vụ gần đây của hắn là phải tìm cách đưa Chu Văn về tổng bộ, cho nên hắn mới định lợi dụng Cổ Điển.

- Ta đã khai hết rồi, bây giờ ngươi có thể thả ta đi được chưa?

Một lúc sau, Lữ Khải Đức hỏi.

- Những điều ngươi khai, làm sao ta biết là thật hay giả?

An Sinh bình tĩnh nhìn Lữ Khải Đức.

- Ta nói thật hết, đã đến nước này rồi, ta không cần phải lừa ngươi.

Lữ Khải Đức nói.

- Chưa chắc đâu. Chuyện này hệ trọng, ta phải tự mình kiểm chứng mới được.

An Sinh vừa dứt lời, trên người hắn tỏa ra hắc quang. Những luồng sáng đen đó tựa như lũ quỷ đói, lao về phía Lữ Khải Đức rồi chui vào đầu hắn.

- A… Ngươi đã thề sẽ cho ta một con đường sống… Nếu không ngươi sẽ chết không yên lành…

Lữ Khải Đức kinh hãi hét lên, hắn đoán được An Sinh muốn tước đoạt linh hồn và trí nhớ của mình nên liều mạng giãy giụa.

- Trước khi ngươi đến Lạc Dương, chắc hẳn đã biết ta có biệt hiệu là Phó quan Ma quỷ đúng không? Ngươi từng thấy ma quỷ tuân thủ giao ước bao giờ chưa?

An Sinh cười nói.

- Ngươi… Ngươi không thể làm thế với ta… Không thể…

Lữ Khải Đức vừa sợ vừa giận, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng, phẫn nộ và không cam lòng.

Hắc quang điên cuồng cắn xé linh hồn hắn, cảm giác như thể não bộ bị xé ra thành từng mảnh, khiến hắn đau đớn muốn hét lên nhưng dù có há to miệng cũng không phát ra được nửa tiếng.

An Sinh lạnh lùng nhìn hắn, hắc quang trên người không ngừng xâm nhập vào não Lữ Khải Đức, ánh mắt của hắn dần mất đi tiêu cự.

Khi những luồng hắc quang ma quỷ chui ra khỏi người Lữ Khải Đức và quay trở lại cơ thể An Sinh, Lữ Khải Đức đã biến thành một cái xác lạnh ngắt, trên mặt vẫn còn mang vẻ thống khổ, vặn vẹo.

An Sinh mở bao vải ra, đặt thi thể Lữ Khải Đức vào, sau khi đeo lên lưng thì nói với Cổ Điển:

- Sau này, ngoài ta và Chu Văn ra, sẽ không có bất kỳ ai biết được bí mật của cậu. Tiếc thật, không thể tiện tay diệt khẩu cả ta và Chu Văn luôn, nên đành vậy thôi.

- Cảm… ơn…

Cổ Điển khó khăn lắm mới thốt ra được hai từ này, dường như hắn chưa bao giờ nói chúng.

- Đừng nói hai từ đó, cậu không cần cảm ơn bất kỳ ai, bởi vì cậu là bạn của Chu Văn.

An Sinh nói xong, mang thi thể của Lữ Khải Đức đi.

- Bạn bè sao?

Vẻ mặt Cổ Điển có chút kỳ quái.

Trước kia có lẽ hắn từng tin vào tình bạn, lúc ấy hắn đã bị Lữ Khải Đức làm cho cảm động, coi hắn là bạn bè thật sự, nhưng kết quả nhận lại là sự phản bội. Hắn thà làm bạn với mèo chứ không muốn kết giao với con người, càng không tin trên đời này có thứ gọi là bạn bè.

Mặc dù hiện tại hắn không tin, nhưng trong lòng vẫn có chút thay đổi.

Ít nhất Cổ Điển tin rằng, sau khi chuyện này được giải quyết, hắn sẽ không còn bị uy hiếp, không phải làm những chuyện mình không muốn làm nữa.

- Ta… cuối cùng cũng được giải thoát rồi…

Cổ Điển cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Hắn giơ chú mèo nhỏ lên ngang ngực, gương mặt nở một nụ cười thật tươi.

Hắn cảm thấy chú mèo nhỏ này đã mang lại may mắn cho mình, giúp hắn có thể trở lại là chính mình.

Cổ Điển vui vẻ giơ chú mèo hoa lên cao, trên mặt là nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng. Dù gương mặt hắn vẫn hung ác như vậy, nhưng nụ cười ấy lại khiến người ta không kìm được mà muốn cười theo. Chú mèo nhỏ trên tay hắn dường như cũng đang mỉm cười.

Đúng lúc này, Cổ Điển đột nhiên cảm thấy trọng lượng của chú mèo ngày càng nặng, hình thể của nó cũng đang biến hóa. Trong chớp mắt, chú mèo nhỏ đang được Cổ Điển giơ cao đã biến thành một chàng trai bằng xương bằng thịt.

Bốn mắt nhìn nhau, không khí trong khoảnh khắc ấy như ngưng đọng, nụ cười trên mặt cả Chu Văn và Cổ Điển đều cứng lại.

Gió nhẹ thổi qua, Chu Văn chỉ cảm thấy toàn thân có chút mát mẻ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!