— Nhất định phải công phá phó bản Kỳ Sơn!
Về lại ký túc xá, Chu Văn thầm hạ quyết tâm.
— Một tuần, chuẩn bị đầy đủ tất cả những thứ ta cần, bằng không lần sau sẽ không đơn giản như vậy đâu.
Đế Đại Nhân nhắn tin.
Rõ ràng, ban đầu Đế Đại Nhân không định biến Chu Văn thành mèo cả đời, chỉ là muốn dằn mặt hắn một chút mà thôi.
Bây giờ Chu Văn hối hận không thôi, biết sớm thế này, hắn đã thành thật ở yên trong ký túc xá, chạy ra ngoài làm gì cơ chứ?
Nghĩ đến cảnh bốn mắt nhìn nhau với Cổ Điển, hắn chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống cho xong.
Dù vậy, Chu Văn đã hạ quyết tâm, nhất định phải nghĩ cách công phá Kỳ Sơn, biến Đế Đại Nhân thành mèo, sau đó tha hồ mà nựng nịu nàng.
Đó là chuyện sau này, còn bây giờ thì không thể để nàng ta xảy ra chuyện được. Phải đợi sau khi công phá thành công phó bản Kỳ Sơn trong game, tìm ra nhược điểm của nàng, rồi mới đến Kỳ Sơn ngoài đời thực để tự mình xử lý nàng.
— Ta sẽ mua nhanh thôi.
Chu Văn trả lời.
Suy nghĩ một lát, Chu Văn lại nhắn thêm một tin:
— Trước đó ta bị người ta truy sát, trốn vào một lĩnh vực dị thứ nguyên, bên trong có một con Cự Xà…
Chu Văn miêu tả lại hình dáng, đặc điểm và năng lực của con Cự Xà trong thần điện, định hỏi Đế Đại Nhân xem đó là sinh vật dị thứ nguyên nào.
Dù sao bây giờ cũng chưa làm gì được Đế Đại Nhân, chi bằng tranh thủ moi thông tin từ nàng ta.
— Cự Xà gì chứ, đó là Chúc Long, một nhánh của Long tộc, thần thông quảng đại, một đôi mắt có thể ảnh hưởng đến ngày đêm của trời đất. Nó mở mắt là ban ngày, nhắm mắt là trời tối, là một sinh vật viễn cổ cực kỳ hùng mạnh. Mặc dù còn kém xa Bản Đế Quân, nhưng nó không phải thứ mà các ngươi có thể chống lại. Ngươi gặp phải nó mà còn sống sót trở về, coi như mạng lớn.
Đế Đại Nhân trả lời.
— Đế Đại Nhân quả là kiến thức uyên bác, đôi mắt của Chúc Long đúng là lợi hại thật, chỉ cần nhìn một cái là có thể giết chết vô số cường giả nhân loại, quả thực vô địch. Không biết Đế Đại Nhân có cách nào phá giải năng lực kinh khủng này của nó không?
Chu Văn lại nhắn.
— Năng lực đó gọi là Động Chúc Thị Giới, nhưng Bản Đế Quân muốn phá thì có gì khó? Chỉ cần dùng Ẩn Thân thuật, để nó không nhìn thấy là được, đến lúc đó muốn đánh muốn giết thế nào, chẳng phải đều do Bản Đế Quân tùy ý sao.
Đế Đại Nhân đáp.
— Chẳng lẽ Đế Đại Nhân mạnh như ngài mà lại không dám chính diện đối đầu với Chúc Long sao?
Chu Văn cố tình khích tướng.
Cách giải thích của Đế Đại Nhân cũng không khác mấy so với suy nghĩ của Chu Văn. Có điều, tuy hắn có Áo Tàng Hình trong tay nhưng hiện tại vẫn chưa ấp ra được, nên muốn ẩn thân cũng không phải chuyện dễ.
— Chính diện đối đầu thì có gì khó? Bản Đế Quân chỉ cần phất tay là có thể diệt sát nó, khiến nó không kịp mở mắt, hoặc dùng bảo kính phản chiếu lại ánh mắt của nó, để nó tự gánh hậu quả.
— Thủ đoạn của Đế Đại Nhân thật cao siêu, không biết loại bảo kính nào mới có thể phản chiếu được Động Chúc Thị Giới của Chúc Long vậy?
Chu Văn nghe xong, trong lòng mừng rỡ.
Nếu chỉ cần một chiếc gương là có thể phản chiếu tầm nhìn của nó, vậy thì việc giết Chúc Long sẽ không cần phải đợi ấp xong Áo Tàng Hình nữa.
— Ngươi không phải là muốn đi giết Chúc Long đấy chứ? Chán sống rồi à?
Rõ ràng Đế Đại Nhân đã nhận ra, liền gửi một tin nhắn.
— Ta chỉ hỏi bâng quơ thôi, làm gì dám đi giết Chúc Long.
Chu Văn chối bay chối biến.
— Mấy loại gương mà loài người các ngươi chế tạo hiện nay có hiệu quả phản chiếu rất tốt, đủ để phản chiếu Động Chúc Thị Giới của Chúc Long. Có điều, mấy tấm gương đó quá yếu, chỉ cần một chút ngoại lực là vỡ tan. Ngoài Động Chúc Thị Giới ra, bản thân Chúc Long cũng không phải thứ mà loài người các ngươi đối phó nổi. Nếu ngươi muốn chết thì cứ việc đi thử.
Đế Đại Nhân nói.
Nghe những lời này của Đế Đại Nhân, Chu Văn vô cùng phấn khích, không ngờ gương bình thường cũng có thể đối phó Chúc Long, vậy thì cơ hội giết được nó càng lớn hơn.
— Ta chỉ hỏi vu vơ thôi, cho dù Chúc Long có mời ta đến giết nó thì ta cũng chẳng rảnh, ta còn phải đi mua đồ cho Đế Đại Nhân nữa mà. À đúng rồi, trước đó ta còn gặp một sinh vật dị thứ nguyên kinh khủng khác, con đó trông sói không ra sói, hổ không ra hổ…
Chu Văn tiếp tục moi tin từ Đế Đại Nhân.
Quả nhiên Đế Đại Nhân kiến thức sâu rộng, nói cho Chu Văn biết đó rất có thể là Cùng Kỳ trong Tứ Đại Hung Thú thượng cổ. Nó không chỉ có năng lực cắn nuốt vạn vật mà còn sở hữu tốc độ kinh hoàng, thậm chí còn khó đối phó hơn cả Chúc Long.
Đế Đại Nhân còn nói cho Chu Văn một phương pháp kỳ lạ, nàng bảo muốn đối phó Cùng Kỳ thì phải tìm một kẻ đại gian đại ác, khả năng thành công sẽ rất lớn. Nếu một người tốt chiến đấu với Cùng Kỳ, cho dù người tốt đó có chiến lực hơn kẻ ác một bậc, thì mười phần hết tám chín cũng không đánh lại, thậm chí còn bị nó nuốt chửng.
Chu Văn bán tín bán nghi, không biết Đế Đại Nhân nói thật hay đùa. Hơn nữa, bản thân hắn cũng không phải loại đại gian đại ác gì, nên không có cách nào tự mình kiểm chứng được.
— Nhớ kỹ, ngươi chỉ có một tuần. Đến lúc đó mà ta không nhận được những thứ kia thì ngươi chuẩn bị xui xẻo đi.
Đế Đại Nhân gửi tin nhắn cuối cùng.
Chu Văn liền liên lạc với Lý Huyền, gửi danh sách cho cậu ta, hỏi xem có thể giúp mua những thứ này không.
Một lát sau, Lý Huyền trả lời không thành vấn đề. Chu Văn liền chuyển tiền cho cậu, nhờ cậu tận dụng mối quan hệ của Lý gia để mua sắm giúp mình, còn hắn thì bắt đầu tìm cách giết chết Chúc Long.
Mặc dù biết gương có thể giúp mình giết Chúc Long, nhưng gương bình thường lại không thể mang vào game, Chu Văn căn bản không có cách nào để thử nghiệm giả thuyết này.
Trực tiếp đến Trác Lộc ư? Chu Văn không dám mạo hiểm như vậy, còn chưa biết Đế Đại Nhân nói thật hay giả. Kể cả là thật, thì gương cũng chỉ khắc chế được Động Chúc Thị Giới, chứ vô dụng với các năng lực khác của Chúc Long. Hơn nữa, gương lại quá dễ vỡ, nếu xử lý không tốt, Chu Văn chỉ có nước bỏ mạng.
— Làm sao để mang một chiếc gương vào game đây?
Chu Văn suy nghĩ một lát rồi lên mạng tra cứu tài liệu, tìm xem có loại Thú sủng nào có thể hóa thành gương không.
Sau khi tra cứu, quả thật có không ít Thú sủng có thể biến thành gương, ví dụ như ở Côn Lôn Tiên Cảnh có một loại tên là Minh Ngọc Tiên Kính, có thể hóa thành một chiếc cổ kính. Có điều thứ đó quá hiếm, mà Côn Lôn Tiên Cảnh lại quá hiểm ác, ngay cả cường giả cấp Sử Thi đi vào cũng cửu tử nhất sinh, hơn nữa nó còn cách chỗ Chu Văn quá xa.
Những nơi khác sản sinh ra loại Thú sủng này cũng không phải quá xa thì cũng quá nguy hiểm. Ngay lúc Chu Văn đang rầu rĩ, hắn vô tình thấy được phần giới thiệu về một vài Thú sủng đến từ Tây khu, mắt không khỏi sáng rực lên.
Trong số những Thú sủng đó, có một loại cấp Sử Thi tên là Thái Dương Thú, hình thái cộng sinh của nó chính là một tấm gương, có năng lực phản chiếu cực tốt.
Mấu chốt là, nơi sản sinh ra Thái Dương Thú lại nằm ngay trong chiếc điện thoại của Chu Văn, ở một nơi gọi là Cung Điện Âm Nhạc.