— Ở đâu? Chẳng lẽ là trong Kỳ Sơn đấy chứ?
Chu Văn cảnh giác hỏi.
Nếu Đế đại nhân bắt hắn vào Kỳ Sơn, có nói thế nào hắn cũng không đi. Chỗ đó chẳng khác nào một cái hố tử thần khổng lồ. Chu Văn đoán rằng, dù cho sáu gia tộc lớn có đem hết Thú sủng Thần thoại của mình tới, e rằng cũng chưa chắc hạ được Kỳ Sơn.
Triều Ca trong truyền thuyết cổ đại, nơi này có vô số sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần thoại, có trời mới biết bên trong có thứ gì đang chờ đợi hắn.
Mai Sơn Thất Thánh, Ma Gia Tứ Tướng các kiểu, dù xếp trong đám sinh vật Thần thoại thì cũng đều là những sự tồn tại kinh hoàng.
Chu Văn đoán, lỡ mà đụng phải bọn họ, dù có Lục Dực Thủ Hộ Cự Long bên cạnh, chắc cũng bị miểu sát trong một nốt nhạc thôi.
— Ngươi yên tâm, không phải ở Kỳ Sơn. Ta xem trên bản đồ của các ngươi, nơi đó cách núi Phục Ngưu khoảng tám trăm dặm, các ngươi gọi nó là Bạch Vân Sơn.
Đế đại nhân dường như đọc thấu được suy nghĩ của Chu Văn.
— Bạch Vân Sơn cũng là một lĩnh vực dị thứ nguyên sao?
Chu Văn đã từng nghe qua cái tên này.
Bạch Vân Sơn và Lão Quân Sơn đều thuộc dãy Phục Ngưu, chẳng qua vị trí hơi khác nhau, có điều tính chất thì hoàn toàn khác biệt.
Lão Quân Sơn tương đối an toàn, chỉ cần không sát sinh, không giẫm đạp hoa cỏ thì sẽ không gặp nguy hiểm gì.
Nhưng Bạch Vân Sơn thì khác, sau khi nó biến thành lĩnh vực dị thứ nguyên, nơi đó bị mây mù bao phủ quanh năm, trông như một tòa Thần sơn bí ẩn.
Chu Văn nghe nói, những người tiến vào Bạch Vân Sơn, hiếm có ai sống sót trở ra, dù có người may mắn thoát được, cũng sẽ chết bất đắc kỳ tử trong vòng vài ngày.
Theo lời kể của vài người sống sót, bên trong Bạch Vân Sơn mây mù dày đặc, rất khó phân biệt phương hướng, đồng đội đi ngay bên cạnh cũng có thể bị lạc, từ đó sống không thấy người, chết không thấy xác.
Họ còn nói rằng mình đã nhìn thấy Tiên cung trên Bạch Vân Sơn. Tiên cung không xây trên núi mà lơ lửng giữa biển mây, nền bằng ngọc thạch, đỉnh bằng vàng ròng, có cả tiên nữ bay lượn giữa các lầu ngọc.
Không có ngoại lệ, người nào nhìn thấy Tiên cung cuối cùng đều chết, không một ai sống sót. Kể cả những người trốn thoát khỏi Bạch Vân Sơn, sau khi trở về cũng chết bất đắc kỳ tử trong vòng vài ngày, mà lúc chết, trên mặt họ còn nở một nụ cười mãn nguyện.
Vì vậy, Bạch Vân Sơn còn có tên là Thăng Tiên Sơn, ý là người đến đó đều được tiên nhân đưa đi, vào Tiên cung hưởng phúc.
Họ có được hưởng phúc hay không thì Chu Văn không biết, nhưng hắn thì không muốn chết.
— Không vào lĩnh vực dị thứ nguyên thì làm sao lấy được đồ tốt? Ở góc Đông Nam của Bạch Vân Sơn có một phiến đá gọi là Thỏ Kỳ Thạch, đồ tốt nằm ngay bên dưới phiến đá đó.
— Tôi nghe nói Bạch Vân Sơn có thứ gì đó rất kinh khủng, người vào đó đều chết oan chết uổng. Tôi sợ mình đi rồi, đồ tốt chưa thấy đâu mà mạng đã toi.
Chu Văn nói.
— Đồ tốt ở đâu ta đã nói rồi, đi hay không là tùy ngươi. Bất kể ngươi có đi hay không, sau này đừng có nhắc đến chuyện tiền nong với ta nữa.
Đế đại nhân nói.
— Đế đại nhân, ngài biết cách vào Bạch Vân Sơn an toàn đúng không?
Chu Văn hỏi.
— Chỉ cần nhắm mắt đi vào, đừng nhìn bất cứ thứ gì thì tự nhiên sẽ không sao.
Đế đại nhân đáp.
— Nhưng nhắm mắt lại không thấy gì cả, làm sao tôi tìm được phiến đá kia?
Chu Văn hỏi lại.
— Vậy cái vòng tai của ngươi chỉ để làm cảnh thôi à? Muốn đi hay không tùy ngươi, đừng làm phiền ta nữa, ta bận rồi.
Đế đại nhân khinh thường trả lời.
Chu Văn méo mặt, đến cả năng lực Đế Thính mà nàng cũng biết, xem ra khó mà qua mặt được nàng rồi.
Chu Văn lên mạng tra cứu một chút thông tin về Bạch Vân Sơn, quả thật tìm được nơi mà Đế đại nhân nhắc tới. Chỗ đó còn khá nổi tiếng ở Bạch Vân Sơn, trước cơn bão dị thứ nguyên, nó là một điểm tham quan tên là Thỏ Ngọc Bái Nguyệt.
Truyền thuyết kể rằng Thỏ Ngọc hạ phàm du ngoạn Bạch Vân Sơn, vì cảnh sắc nơi đây quá đẹp nên quyến luyến quên cả đường về, bỏ lỡ thời gian quay lại Nguyệt Cung. Thế là Thỏ Ngọc đành nằm phục trên đỉnh núi, ngày ngày hướng về phía Đông bái lạy, hy vọng tiên nữ trên Nguyệt Cung có thể đón nó trở về.
Đây chẳng qua chỉ là truyền thuyết, sau khi trải qua cơn bão dị thứ nguyên, không biết nơi đó đã biến thành thế nào, phiến đá kia có còn hay không.
— Đế đại nhân nói chỉ cần không mở mắt nhìn thì sẽ không sao, điểm này thật ra không làm khó được mình.
Chu Văn cân nhắc việc đi Bạch Vân Sơn.
Đế đại nhân đã ra tay thì vật phẩm bèo nhất cũng là một Nguyên Khí Kỹ Thần thoại. Món đồ có thể khiến nàng để tâm và nhớ tới, Chu Văn cảm thấy chắc chắn không phải tầm thường.
Dù sao ở lại học viện cũng chẳng có việc gì làm, Chu Văn quyết định đi Bạch Vân Sơn xem thử, trên đường đi vẫn có thể cày phó bản.
Chim nhỏ và linh dương chỉ có thể gửi ở chỗ Vương Lộc. Mặc dù Chu Văn rất muốn nhờ Lý Huyền nuôi, nhưng hiện tại cậu ta đang chuyên tâm tu luyện, căn bản không có thời gian chăm sóc hai tên này.
Đến mức mang chúng nó theo tới Bạch Vân Sơn thì chắc chắn là không thể. Lỡ con chim nhỏ mở mắt thấy Tiên cung thì chỉ có nước ngỏm củ tỏi.
Chu Văn vẫn còn trông cậy vào nó để sau này làm tay chân cho mình, nên không thể để nó đi mạo hiểm được.
— Tôi giao nó cho cậu chưa được mấy ngày mà sao nó gầy rộc đi thế này? Có phải cậu ngược đãi nó không đấy?
Vương Lộc thấy con chim nhỏ gầy đi trông thấy, liền liếc xéo Chu Văn.
— Tớ nào dám ngược đãi nó, ngày nào cũng được ăn ngon uống say, cung phụng còn hơn cả tớ nữa.
Chu Văn thật ra cũng thấy hơi kỳ lạ.
Con chim nhỏ gầy đi một cách khó hiểu, chỉ đi một chuyến đến Lão Quân Sơn mà về đã gầy rộc. Chu Văn nghi ngờ linh dương giở trò, lúc trước khi hắn đang cày game trước Vô Tự Bia, linh dương đã dẫn nó lên đỉnh Lão Quân Sơn, sau khi xuống núi thì nó trở nên gầy gò, không biết hai tên này đã làm gì trên đó.
— Cậu nợ tôi rất nhiều bữa trưa và bữa tối rồi đấy. Cứ thế này, tôi sợ đến lúc tôi tốt nghiệp cậu vẫn chưa trả hết nợ đâu.
Vương Lộc nghiêm túc ghi chép lại thời gian Chu Văn gửi thú cưng, để sau này quay lại tính sổ với hắn.
— Cứ từ từ trả, kiểu gì cũng xong thôi.
Chu Văn cũng hết cách, hai con này là sinh vật dị thứ nguyên, giao cho người bình thường nuôi thì hắn thật sự không yên tâm, sợ chúng nó gây ra chuyện gì không hay.
Trở lại ký túc xá, Chu Văn gọi điện cho An Sinh, muốn nhờ anh xin nghỉ giúp mình vài ngày. Thời gian rời khỏi học viện càng lâu, thủ tục càng phức tạp.
Mặc dù Bạch Vân Sơn cách chỗ Chu Văn không xa, nhưng một khi đã vào lĩnh vực dị thứ nguyên thì không biết lúc nào mới ra được.
— Không vấn đề, tôi sẽ làm cho cậu một tấm giấy thông hành đặc biệt, cậu có thể tự do ra vào học viện, không cần mỗi lần đều phải xin phép nghỉ lằng nhằng nữa.
An Sinh nói.
— Còn có loại giấy thông hành này sao?
Chu Văn hơi ngạc nhiên.
— Đây là giấy thông hành dành cho nghiên cứu sinh, theo quy định thì sinh viên bình thường không được dùng, nhưng Văn thiếu gia là trường hợp đặc biệt. À phải rồi, Văn thiếu gia, lần này cậu định đi đâu thế?
An Sinh hỏi.
— Tôi muốn đến Bạch Vân Sơn xem thử.
Chu Văn và An Sinh đã cùng nhau trải qua sinh tử, nên tự nhiên không cần phải giấu giếm.