— Cậu đến Bạch Vân sơn làm gì?
An Sinh kinh ngạc hỏi.
— Nghe nói chỗ đó khá thú vị nên tôi muốn đến xem sao.
Chu Văn dĩ nhiên có nỗi khổ khó nói, hắn làm theo lời Đế đại nhân, muốn tới đây tìm kho báu.
— Bạch Vân sơn nguy hiểm lắm. Bọn tôi đã nghiên cứu ở đó mấy năm rồi mà đến giờ vẫn chưa lên được đỉnh Ngọc Hoàng. Nếu cậu thật sự muốn đến Bạch Vân sơn thì phải nhớ kỹ, sau khi vào trong, tuyệt đối không được mở mắt, nếu không lỡ cậu thấy Tiên nữ hay Tiên cung thì e là dù có Thú sủng Thần thoại cũng không cứu nổi đâu.
An Sinh nghiêm túc nói.
— Tại sao không thể mở mắt?
Chu Văn đã biết điều này, chỉ là không hiểu tại sao bọn An Sinh cũng biết.
— Không biết nữa, giống như ở Tiểu Phật Tự vậy, toàn là những thứ chẳng theo logic nào cả. Chỉ cần cậu mở mắt ra là chắc chắn phải chết.
An Sinh ngừng một chút rồi nói tiếp:
— Còn cả đỉnh Ngọc Hoàng nữa, nơi đó càng không thể đến. Kể cả khi nhắm mắt, cậu vẫn sẽ bị một lực lượng kỳ quái làm bị thương, đúng là nơi có vào mà không có ra.
— Tôi biết rồi, tôi chỉ muốn thử vào xem một chút, còn có vào sâu hay không thì chưa biết.
Chu Văn hỏi thêm một vài chi tiết nữa, lúc này mới biết bọn An Sinh đã thâm nhập Bạch Vân sơn, ngoại trừ đỉnh Ngọc Hoàng, hầu hết những nơi khác họ đều đã thăm dò rõ ràng.
Chu Văn biết, để có thể thăm dò Bạch Vân sơn sâu đến vậy, sự hy sinh là không thể tránh khỏi. Bọn họ không giống Chu Văn, có chiếc điện thoại thần bí, có thể thoải mái thăm dò các khu vực dị thứ nguyên mà không cần lo lắng gì. Kể cả cường giả cấp Sử thi đỉnh cao khi bước vào một khu vực dị thứ nguyên chưa được khám phá cũng rất dễ mất mạng.
Hiện tại Chu Văn muốn đi tìm ở bên ngoài khu vực dị thứ nguyên trước, xem có đồ án nhỏ nào không. Hắn không vội lên núi, sau khi tải phó bản Bạch Vân sơn về, dùng điện thoại thần bí dò xét hết một lượt rồi đi cũng chưa muộn.
Nói xong chuyện liên quan đến Bạch Vân sơn, Chu Văn do dự một chút rồi lại hỏi:
— Bên Trác Lộc có tiến triển gì không?
— Tôi biết cậu có Lục Dực Thủ Hộ Cự Long nên chắc chắn sẽ để ý đến nơi đó. Nhưng tôi có thể khẳng định, nếu cậu mang Lục Dực Thủ Hộ Cự Long đến đó thì chỉ có toi mạng.
An Sinh liền kể cho Chu Văn nghe một vài thông tin mà họ đã thăm dò được.
Việc các chuyên gia kia có thể phỏng đoán hai sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần thoại trong Thần điện là Chúc Long và Cùng Kỳ khiến Chu Văn có chút bất ngờ.
Có điều bọn họ cũng chỉ mới phỏng đoán được tên mà thôi, căn bản không có năng lực tấn công vào Thần điện. Hiểu biết về Cùng Kỳ và Chúc Long còn kém xa Chu Văn, đến cả năng lực của chúng là gì họ vẫn chưa rõ.
"Xem ra muốn công phá Thần điện, chỉ có thể dựa vào sức mình thôi." Chu Văn thầm nghĩ.
— Cậu đã muốn đến Bạch Vân sơn thì đợi thêm hai ngày nữa đi. Hai ngày nữa tôi cũng đến đó, lúc ấy sẽ dẫn cậu đi cùng.
An Sinh nói.
Chu Văn cũng không vội, cảm thấy đi cùng An Sinh cũng tốt. Dù sao vị trí của Thỏ Ngọc Bái Nguyệt họ cũng đã thăm dò qua rồi, nếu không tìm thấy đồ án nhỏ, đi cùng bọn An Sinh cũng được, nhiều người vẫn an toàn hơn.
Sau khi hẹn thời gian với An Sinh, hai người kết thúc cuộc gọi. Chu Văn lại cầm điện thoại lên tiếp tục cày phó bản. Dù sao hai ngày nữa mới đi, hắn cũng lười đón linh dương và chú chim nhỏ về, cứ để chúng ở chỗ Vương Lộc, được ăn ngon uống sướng, còn thoải mái hơn ở cùng hắn nhiều.
Thông qua việc cày phó bản, Chu Văn đã giết hàng loạt Âm Phù Tinh Linh. Hiện tại số lượng Phối sủng Âm Phù Tinh Linh đã lên tới mấy ngàn con. Nếu triệu hồi toàn bộ chúng ra, để Hoàng Kim Đàn Hạc thống lĩnh phát động công kích, đợt sóng âm tạo ra có thể đánh nát phòng ngự của Thần Văn Trọng Giáp Chiến Sĩ, nhưng muốn chống lại sinh vật cấp Thần thoại thì vẫn còn kém xa.
Chu Văn ước tính số lượng Âm Phù Tinh Linh phải đạt ít nhất hơn vạn con mới có thể sánh ngang với đòn tấn công của Lục Dực Thủ Hộ Cự Long ở trạng thái bình thường.
Chu Văn không vội, đằng nào cũng phải cày Thái Dương thú, tiện đường càn quét luôn đám Âm Phù Tinh Linh, mỗi lần đều thu được không ít Trứng phối sủng Âm Phù Tinh Linh.
Đáng tiếc là bên trong Âm Nhạc Cung Điện, Khí Vận Kim Ngư không phát huy được thuộc tính may mắn, Chu Văn chỉ có thể mang theo Tiểu Lão Hổ.
Như thường lệ, Chu Văn lại tới quảng trường đài phun nước. Điều khiến hắn bất ngờ chính là hắn lại phát hiện ra Hoàng Kim Đàn Hạc.
Đi đến quảng trường đài phun nước của Âm Nhạc Cung Điện nhiều lần như vậy, ngoài lần đầu tiên ra, Chu Văn chưa từng gặp lại Hoàng Kim Đàn Hạc. Hắn cứ ngỡ nó sẽ không xuất hiện nữa, không ngờ lần này lại thấy.
Chu Văn mừng rỡ, hạ lệnh cho Lục Dực Thủ Hộ Cự Long xông tới. Quả nhiên, Hoàng Kim Đàn Hạc lại dùng năng lực của nó, điều khiển mấy vạn Âm Phù Tinh Linh tấn công Lục Dực Thủ Hộ Cự Long.
Nhưng Lục Dực Thủ Hộ Cự Long bây giờ đã khác xưa. Nó bộc phát toàn lực, sáu cánh đồng thời xuất hiện, thân thể cũng được Thánh hóa, dùng sức mạnh cơ thể phá tan đòn tấn công sóng âm, cưỡng ép giết chết Hoàng Kim Đàn Hạc.
"Quả nhiên Lục Dực Thủ Hộ Cự Long đã mạnh hơn trước nhiều."
Chu Văn cũng không vui mừng lắm. Mấy vạn Âm Phù Tinh Linh vẫn không cản nổi Lục Dực Thủ Hộ Cự Long, xem ra hắn muốn xây dựng một đội quân Âm Phù Tinh Linh thì ít nhất phải thu thập mấy chục vạn con mới có thể chiến đấu với sinh vật cấp Thần thoại.
Hoàng Kim Đàn Hạc không rớt ra Trứng phối sủng, nhưng lại rớt ra một viên Không Gian Kết Tinh, thuộc tính Không gian +3.
Điều này giúp Chu Văn có thêm một thuộc tính hiếm thấy.
Hai ngày này, Chu Văn đều ở ký túc xá cày phó bản, thu được không ít Trứng phối sủng Thần Văn Trọng Giáp Chiến Sĩ và Kim Cương Lực Sĩ, nhưng vẫn không thể nào nhặt được trứng của Phân thân Mộc ngẫu Nhã Đế và Tiểu Lão Hổ.
Tiểu Lão Hổ khó rớt Trứng phối sủng thì Chu Văn có thể hiểu, nhưng hắn không ngờ trứng Phân thân Mộc ngẫu Nhã Đế lại khó rớt đến vậy.
Ngoại trừ lần đầu tiên hắn nhận được kỹ năng Thế Thân phù, nó chưa từng rớt ra viên Nguyên Khí kỹ kết tinh thứ hai.
Sáng sớm, An Sinh đã gọi điện tới, thông báo cho Chu Văn cùng đi Bạch Vân sơn. Chu Văn thu dọn đồ đạc, mang theo tấm Thế Thân phù bên người.
Khi hắn đến cổng trường, nhìn thấy xe của An Sinh, lúc đi tới cửa xe mới phát hiện An Thiên Tá đang ngồi ở hàng ghế sau, khiến hắn không khỏi sững người.
— A Sinh, sao cậu không nói cho tôi biết An Thiên Tá cũng đi?
Chu Văn thấy kỳ quái trong lòng, nhưng không tiện nói ra, đành phải mở cửa xe ngồi vào.
Trước kia Chu Văn đã ngồi chiếc xe này không ít lần, nhưng hôm nay lại có cảm giác là lạ, bầu không khí trong xe có chút kỳ quặc.
Ánh mắt An Thiên Tá có chút khác thường, rõ ràng hắn cũng không ngờ Chu Văn lại đi cùng.