- Văn thiếu gia, lần này chúng ta đến Hồng Hoa lâm ở Bạch Vân sơn để săn giết một con sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần Thoại, cậu có hứng thú đi xem không?
A Sinh vừa lái xe vừa hỏi.
- Săn giết sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần Thoại?
Chu Văn kinh ngạc hỏi, đây là lần đầu tiên hắn nghe có người đi săn giết sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần Thoại.
A Sinh nói:
- Đúng vậy, trong Hồng Hoa lâm có một con sinh vật cấp Thần Thoại khá kỳ lạ. Chúng tôi đã điều tra mấy năm, thu thập được gần hết thông tin liên quan đến nó rồi. Lần này khá chắc ăn. Cậu đã muốn đến Bạch Vân sơn thì chi bằng đi xem một chuyến, coi như mở mang tầm mắt.
- Không vấn đề gì.
Chu Văn hoàn toàn tin tưởng A Sinh.
Dù sao bọn họ cũng từng đi săn giết sinh vật dị thứ nguyên, tuy độ nguy hiểm hơi cao nhưng công tác chuẩn bị đã làm rất tốt, chắc chắn họ sẽ không đem tính mạng mình ra đùa.
Hơn nữa lần này còn có An Thiên Tá đích thân ra tay, chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn.
Có điều, Chu Văn không muốn tiếp xúc nhiều với An Thiên Tá, hắn cảm thấy mình không hợp tính với ông ta.
A Sinh nói tiếp:
- Con sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần Thoại trong Hồng Hoa lâm đó không biết tên là gì, nên chúng tôi đặt cho nó một cái tên là Tình Thư, khá thú vị. Đốc quân đại nhân nói, nếu lần này rớt ra Trứng phối sủng thì sẽ thuộc về tôi. Biết đâu sau này tôi cũng có Thú sủng cấp Thần Thoại.
- Tình Thư? Sao lại gọi nó như vậy?
Chu Văn kinh ngạc.
- Chuyện này liên quan đến một điển tích xưa. Vỏ của cây hoa hồng rất mỏng lại dễ bóc, trông rất đẹp, nên có người dùng vỏ cây hoa hồng để viết thư tình tặng cho người thương. Con sinh vật dị thứ nguyên trong Hồng Hoa lâm tuy không có hình dạng giống một quyển sách, nhưng kỹ năng nó sử dụng đều liên quan đến chữ viết, rất khó đối phó. Mấy năm nay chúng tôi đã phải hy sinh rất nhiều Thú sủng mới phân tích rõ ràng được các loại kỹ năng của nó…
A Sinh kể lại năng lực của con sinh vật dị thứ nguyên kia một lượt, sau đó nói thêm:
- Nhưng muốn giết một sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần Thoại, dù biết hết năng lực của nó mà không có sức mạnh cấp Thần Thoại thì cũng rất khó thành công. Cho nên lần này Đốc quân đại nhân mới phải đích thân ra tay, chứ một mình tôi cũng không giải quyết được. Nếu cậu cùng đi thì tôi càng yên tâm hơn. Hai đại cao thủ của Lạc Dương cùng giúp tôi săn giết sinh vật Thần Thoại, nếu chuyện này truyền ra ngoài, có thể trở thành một giai thoại đấy.
Chu Văn thật sự không muốn cùng An Thiên Tá "lưu truyền giai thoại" gì cả, nhưng không tiện từ chối, đành im lặng không nói.
- Đường núi nguy hiểm, tập trung lái xe đi.
An Thiên Tá đang nhắm mắt dưỡng thần, lạnh lùng nói một câu.
- Vâng.
A Sinh đáp một tiếng, quả nhiên không nói nữa, chỉ nháy mắt với Chu Văn rồi chuyên tâm lái xe.
Chu Văn cũng không có hứng thú nói chuyện, đang định nhắm mắt nghỉ một lát thì đột nhiên nghe thấy tiếng chuông điện thoại di động.
Thấy người gọi là Hoàng Cực, Chu Văn liền bắt máy.
- Chu Văn, game của chúng ta thành công rồi!
Hoàng Cực phấn khích nói, giọng cậu ta rất lớn, khiến An Thiên Tá ngồi ghế sau cũng nghe thấy.
Sau khi chơi thử bản demo của Hoàng Cực, Chu Văn đã không còn hy vọng nhiều vào dự án game này nữa, nhưng hắn vẫn giả vờ tỏ ra rất hứng thú:
- Thật à? Tốt quá rồi! Cậu gửi cho tôi một bản để tôi nghiên cứu được không? Tôi nóng lòng muốn chơi game của cậu lắm rồi.
- Dĩ nhiên là được, tôi đã đăng tải game lên mạng rồi, cậu vào trang web này để tải về nhé. Chơi xong cho tôi xin ý kiến.
Rất nhanh, Hoàng Cực đã gửi cho Chu Văn một đường link.
Chu Văn mở trang web ra xem, đó là một cổng game, trên đó có rất nhiều trò chơi. Game của bọn họ có tên là "Dị Thứ Nguyên", Chu Văn thấy link tải game này nằm ngay đầu trang.
Không phải Hoàng Cực bỏ tiền ra để game được xếp hạng đầu, mà vì game vừa mới được đăng tải nên nó hiển thị ở trang đầu.
Chu Văn vội vàng tải game về. May là nơi này vẫn chưa vào phạm vi của lĩnh vực dị thứ nguyên, nếu không có tín hiệu hay không cũng khó nói. Bọn họ mới đến vùng ngoại ô nên tín hiệu vẫn còn rất mạnh.
Một lát sau, Chu Văn đã tải game thành công. Hắn khởi động trò chơi, phát hiện giao diện đăng nhập khá đơn giản nhưng chất lượng hình ảnh không tệ, trông khá hấp dẫn.
Đăng nhập vào game, chỉ có một phó bản Hổ Lao Quan. Chu Văn chọn Hổ Lao Quan rồi tiến vào trò chơi, không khỏi giật nảy mình.
Vốn tưởng game của Hoàng Cực là một bản game đối kháng đường phố, không ngờ lần này, trò chơi mà cậu ta tung ra lại khác một trời một vực so với bản demo trước đó.
Mặc dù đây chỉ là hình thức game vượt ải, nhưng bất kể là đồ họa hay nội dung trò chơi đều được đầu tư rất công phu. Hình ảnh sắc nét, có hai nhân vật để lựa chọn, một nam một nữ. Sau khi chọn nhân vật nam, giao diện lựa chọn kỹ năng hiện ra.
Trong game có thể sử dụng các loại kỹ năng và phương pháp khác nhau. Giao diện có năm ô kỹ năng, chỉ cần dùng các tổ hợp phím khác nhau là có thể thi triển kỹ năng đặc biệt. Trước mắt trong game có mười kỹ năng, sau khi nhớ kỹ cách tung chiêu là có thể sử dụng kỹ năng mình cần.
- Không tệ!
Chu Văn cảm thấy đây là một niềm vui bất ngờ. Hắn thử chơi một chút, thấy game vận hành khá trôi chảy, không khác gì các game đối kháng đang hot trên thị trường, kỹ thuật và độ khó của trò chơi đều tương đối tốt.
Tiến vào trò chơi, phó bản Hổ Lao Quan mang phong cách tranh thủy mặc, Ma binh cũng có phong cách tương tự. Đồ họa của game mang lại cho Chu Văn cảm giác vô cùng bất ngờ. Chu Văn điều khiển nhân vật tiêu diệt Ma binh, phát hiện các loại chiêu thức và hình thức tấn công của chúng rất giống Ma binh ngoài đời thực, nhưng linh hoạt hơn bản demo rất nhiều.
- Cái này… Tốt thật…
Chu Văn chơi thử một lúc, càng chơi càng kinh ngạc.
Mặc dù trong game không cần phải liều mạng để giết Ma binh, nhưng người chơi có thể thông qua trò chơi để làm quen với các thủ đoạn tấn công của chúng. Khi gặp phải chúng ngoài đời thực sẽ biết cách đối phó. Đối với người mới tiến vào Hổ Lao Quan, điều này giúp ích rất lớn, cảm giác chân thực hơn nhiều so với việc chỉ xem video học hỏi.
Chu Văn một đường phá quan trảm tướng, giết không ít Ma binh. Kỹ thuật đối với hắn mà nói căn bản không thành vấn đề, hắn chỉ thấy việc sử dụng các loại kỹ năng và phương pháp trong game khá linh hoạt, không hề bị giật lag.
Rất nhanh, Chu Văn đã gặp Boss Ma Tướng. Sau một trận chiến đấu kịch liệt với Ma Tướng, hắn càng cảm thấy trò chơi này không tệ, vì nó đã tái hiện tất cả kỹ năng và hành vi của Ma Tướng ngoài đời thực vào trong game.
Chu Văn mải mê chơi, An Thiên Tá ngồi phía sau đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy Chu Văn cứ chơi game suốt hơn nửa tiếng đồng hồ thì không khỏi mở mắt ra, chân mày cau lại.
Rõ ràng An Thiên Tá không thích việc Chu Văn cả ngày chỉ biết chơi game. Trong mắt ông ta, trò chơi là thứ làm người ta mê muội, đánh mất ý chí.
A Sinh tinh ý nhận ra vẻ mặt của An Thiên Tá, liền nói:
- Văn thiếu gia, nghe nói cậu và bạn học cùng nhau hợp tác làm một trò chơi, trong đó mô phỏng lại các loại năng lực và hành vi của sinh vật dị thứ nguyên, có phải là game này không?
- Đúng vậy, vừa mới hoàn thành, hiện tại đang trong giai đoạn thử nghiệm nội bộ. Đây cũng là lần đầu tiên tôi chơi bản này. Trước mắt chỉ có một phó bản Hổ Lao Quan, trong game chỉ có Ma binh và Ma tướng làm quái. Thông qua trò chơi có thể tìm hiểu các loại hành vi và hình thức tấn công của Ma binh, nhưng dù sao game vẫn chỉ là game, trong thực chiến vẫn cần phải luyện tập kỹ năng thật tốt mới được.
Chu Văn giới thiệu.
- Không tệ. Đốc quân, hay là ngài cũng thử chơi game mà bọn Chu Văn làm xem sao? Nếu nó thật sự có ích cho việc khám phá các lĩnh vực dị thứ nguyên, có lẽ nên nhân rộng ra.
A Sinh nói.
- Game dù sao cũng chỉ là game. Có thời gian chơi bời, không bằng tranh thủ đi xem tư liệu.
An Thiên Tá lại nhắm mắt lại, tiếp tục dưỡng thần.
✾ Thiên Lôi Trúc ✾ Truyện dịch AI