- Tại sao ta biết ngươi sẽ không làm chuyện tương tự như đã làm với Ước Hàn?
Chu Văn nhìn Lục Dực Thiên Sứ, hỏi.
- Thủ Hộ Giả vốn sinh ra để chiến đấu. Nếu ngươi bại trận, dù ta không vứt bỏ ngươi thì có ích gì? Chỉ cần ngươi còn khả năng tái chiến, ta sẽ mãi mãi thủ hộ ngươi.
Lục Dực Thiên Sứ đáp.
- Nghe có vẻ hợp lý đấy. Vậy ta phải làm thế nào để ngươi trở thành Thủ Hộ Giả của ta?
Chu Văn lại hỏi.
- Rất đơn giản, ngươi chỉ cần nhỏ một giọt máu vào lòng bàn tay ta, phần nghi thức còn lại cứ để ta hoàn thành.
Lục Dực Thiên Sứ nói xong liền đưa tay ra.
- Được.
Chu Văn rạch ngón tay, đưa về phía lòng bàn tay của Lục Dực Thiên Sứ. Ngay khoảnh khắc giọt máu sắp nhỏ xuống, Trúc Đao trong tay Chu Văn đột nhiên chém về phía cổ gã, nhanh như một tia chớp xẹt qua hư không.
Coong!
Đôi cánh sau lưng Lục Dực Thiên Sứ khép lại che chắn, chặn đứng nhát đao của Chu Văn, đồng thời thân hình gã nhanh chóng lùi về phía sau.
- Nhân loại, ngươi quá cảm tính rồi.
Lục Dực Thiên Sứ nói.
Chu Văn chém tới liên tiếp, đao sau nối đao trước. Lục Dực Thiên Sứ khác hẳn Thú sủng. Thú sủng hoàn toàn bị chủ nhân khống chế, còn Lục Dực Thiên Sứ lại có thể vứt bỏ chủ nhân, lại có ý thức riêng. Bất kể gã mạnh đến đâu, Chu Văn cũng không đời nào giữ một kẻ như vậy bên mình.
Trên người hắn có quá nhiều bí mật, nếu sau này Lục Dực Thiên Sứ phản bội, tất cả sẽ bị bại lộ. Chu Văn tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra.
Chu Văn sử dụng Thiên Ngoại Phi Tiên hòng chém giết Lục Dực Thiên Sứ, nhưng hắn lại phát hiện, khi không bị Ước Hàn khống chế, Lục Dực Thiên Sứ còn mạnh hơn. Thân hình gã di chuyển trong hư không, để lại từng lớp tàn ảnh, còn Thiên Ngoại Phi Tiên của Chu Văn chỉ chém trúng ảo ảnh mà thôi.
- Nhân loại, ngươi sẽ sớm biết mình vừa bỏ lỡ thứ gì. Đến lúc đó, ngươi sẽ phải hối hận vì quyết định ngày hôm nay.
Lục Dực Thiên Sứ rút lui, tốc độ nhanh đến khủng khiếp, tựa như dịch chuyển tức thời rời khỏi sân đấu, chẳng mấy chốc đã biến mất khỏi tầm mắt Chu Văn.
Chu Văn khẽ nhíu mày, nhìn về phía Ước Hàn đang nằm trên mặt đất. Hắn đã hôn mê, còn An Sinh đang kiểm tra vết thương cho hắn.
- Cậu định xử lý Ước Hàn thế nào?
An Sinh đến bên cạnh Chu Văn hỏi.
- Cậu nói xem?
Chu Văn hỏi lại.
- Toàn bộ đoạn đối thoại của cậu và hắn lúc nãy đều đã được ghi lại. Kể cả chúng ta có giết hắn, đó cũng là tự vệ chính đáng, nhà Cape không có cớ gì gây sự được. Có điều, giết hắn cũng chẳng có ý nghĩa gì. Nếu cậu không ngại, tôi hy vọng có thể giữ lại mạng hắn để moi thêm thông tin về Lục Dực Thiên Sứ.
An Sinh thấp giọng nói.
- Vậy chuyện này nhờ cậu xử lý. Thu được thông tin gì thì chia cho tôi một phần nhé, tôi về trước đây.
Chu Văn nói xong liền quay người rời khỏi sân đấu.
Trên tường rào bên ngoài sân đấu, Trương Xuân Thu nhìn An Thiên Tá đang mặc quân phục, mỉm cười nói:
- An Đốc quân, chúc mừng An gia lại có thêm một mãnh tướng.
- Chỉ là một học sinh bình thường của Học viện Tịch Dương thôi, không dám nhận hai chữ "mãnh tướng" của Trương huynh đâu.
An Thiên Tá từ tốn đáp, sau đó nói thêm:
- Ba vị, nếu không ngại, có thể đến chỗ tôi hàn huyên một chút không?
- Vừa hay, tôi cũng có đôi lời muốn nói với Đốc quân.
Trương Xuân Thu cười nói.
Độc Cô Ca và Hạ Huyền Nguyệt cũng đều đồng ý, bọn họ cũng đoán được An Thiên Tá muốn mời họ đi làm gì.
- Ngươi lại có thể đánh bại cả Lục Dực Thiên Sứ và Ước Hàn, xem ra Bản Đế Quân vẫn xem thường ngươi rồi. Nhưng tại sao ngươi lại từ chối Lục Dực Thiên Sứ? Ngươi có biết mình vừa bỏ lỡ một cơ hội ngàn năm có một không?
Trên đường Chu Văn trở về học viện, Đế đại nhân đã gửi một tin nhắn đến.
- Rốt cuộc Lục Dực Thiên Sứ là thứ gì? Ta thấy nó không phải Thú sủng, mà cũng chẳng giống sinh vật dị thứ nguyên?
- Ngươi nói không sai. Lục Dực Thiên Sứ đúng là không phải Thú sủng, cũng không phải sinh vật dị thứ nguyên thuần túy. Nói đơn giản, nó là một công cụ.
Đế đại nhân trả lời.
- Công cụ? Công cụ gì?
Chu Văn nghi ngờ hỏi.
- Đương nhiên là công cụ chiến đấu, cũng là công cụ để loài người các ngươi tấn thăng lên cấp Thần Thoại. Do giới hạn bẩm sinh, loài người các ngươi không đủ khả năng tự mình tấn thăng Thần Thoại. Muốn làm được điều đó, phải có được một Thủ Hộ Giả như Lục Dực Thiên Sứ, mượn nhờ thân thể của nó mới có thể tiếp tục con đường tiến cấp. Lục Dực Thiên Sứ đã tự nguyện đi theo, chẳng khác nào dâng cơ hội tấn thăng Thần Thoại đến tận tay ngươi, vậy mà ngươi lại đuổi nó đi. Giờ thì hối hận chưa?
Đế đại nhân cười trên nỗi đau của người khác.
- Theo lời ngươi, "mượn nhờ thân thể Thủ Hộ Giả" có phải nghĩa là cơ thể con người sẽ không thể mạnh lên được nữa, sau này chỉ có thể dùng thân thể của Thủ Hộ Giả để tấn thăng Thần Thoại?
Chu Văn nhạy bén phát hiện ra điều gì đó.
- Chẳng phải ta vừa nói rồi sao? Do giới hạn bẩm sinh, cơ thể con người gần như không có khả năng tấn thăng Thần Thoại, mạnh nhất cũng chỉ đạt đến đỉnh cao cấp Sử Thi. Tóm lại, Thủ Hộ Giả chính là lối thoát duy nhất của các ngươi. Ngươi cũng đừng tưởng Thủ Hộ Giả nào cũng dễ dàng phản bội như vậy. Lục Dực Thiên Sứ phản bội Ước Hàn là vì hắn vốn không đủ tư cách để ký khế ước, chẳng qua chỉ dùng một phương pháp đặc thù để tạo ra một khế ước tạm thời mà thôi. Nếu ngươi có thể thực sự ký khế ước với nó, nó sẽ không dễ dàng phản bội ngươi đâu. Giờ thì đã hối hận vì từ chối nó chưa?
- Rốt cuộc Thủ Hộ Giả là gì?
Chu Văn không hề hối hận, hắn chỉ muốn biết thứ đó rốt cuộc là gì.
- Cứ coi như chúng là người đại diện của các chủng tộc khác trên Trái Đất của các ngươi đi. Mỗi một chủng tộc đều có một Thủ Hộ Giả tồn tại. Chúng sẽ lựa chọn một con người để dựa vào, cùng chiến đấu, cùng trưởng thành, và giúp các ngươi chống lại sự xâm lược của sinh vật dị thứ nguyên.
Đế đại nhân nói.
- Sinh vật dị thứ nguyên vốn do các người tạo ra, giờ lại còn nói giúp chúng ta chống lại sự xâm lược của chúng.
Chu Văn thầm oán trong lòng, nhưng không nói ra.
Chu Văn luôn có cảm giác, Thủ Hộ Giả chắc chắn không đơn giản như lời Đế đại nhân nói.
- Trên Trái Đất có bao nhiêu Thủ Hộ Giả?
Chu Văn suy nghĩ một lát rồi hỏi tiếp. Nếu biết được có bao nhiêu Thủ Hộ Giả, chẳng phải sẽ biết có bao nhiêu chủng tộc dị thứ nguyên sao?
- Cái đó thì ta không biết. Nhưng ngươi có thể tự đi mà đếm. Thủ Hộ Giả đều là sinh vật ở trong kén, ngươi cứ đếm xem trên Trái Đất có bao nhiêu cái kén thì sẽ biết có bấy nhiêu Thủ Hộ Giả thôi.
Đế đại nhân trêu chọc Chu Văn.
- Nói chẳng khác gì không nói.
Chu Văn âm thầm khinh bỉ Đế đại nhân, hễ đụng đến vấn đề quan trọng là nàng ta lại chẳng bao giờ trả lời thành thật.
Tuy nhiên, lời này của Đế đại nhân đã nhắc nhở Chu Văn. Cái kén trắng được Bạch Long canh giữ trong Lão Long Động đã không còn, nhưng bên trong Tổ Kiến vẫn còn một cái. Có lẽ nên tính kế với nó.
Tổ Kiến là một phó bản có sẵn trong chiếc điện thoại bí ẩn, dường như vô cùng đặc biệt. Những cái kén trắng khác đều có sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần Thoại khủng bố canh giữ, trong khi Tổ Kiến chỉ có duy nhất một con Kiến Bay Hoàng Kim.