— Chẳng lẽ Guardian cũng phân chia mạnh yếu sao?
Chu Văn luôn cảm thấy Thiên sứ sáu cánh này yếu hơn một chút so với sinh vật trong kén trắng ở tổ kiến.
— Chủng tộc khác nhau, tự nhiên cũng có mạnh yếu. Sao thế, ngươi cũng có hứng thú với Guardian à? Chỉ cần ngươi cầu xin ta, Bản Đế Quân có thể tìm cho ngươi một Guardian mạnh mẽ để ký khế ước.
Đế Đại Nhân trả lời.
— Cảm ơn ý tốt của ngài.
Chu Văn nghĩ đến hình ảnh của Ước Hàn, làm gì còn tâm trạng nhờ Đế Đại Nhân giúp đỡ nữa.
— Loài người thật sự không có cách nào tự mình đột phá cấp Thần Thoại sao?
Chu Văn có chút không tin lời Đế Đại Nhân, nhưng hắn quả thực chưa từng nghe nói có ai tấn thăng lên cấp Thần Thoại.
Về lại học viện Tịch Dương, Chu Văn lại bắt đầu cày phó bản Chúc Long. Với Thần kỹ cấp Thần Thoại Thiên Ngoại Phi Tiên, tốc độ của Chu Văn tăng vọt, mặc dù thuộc tính chỉ có bốn mươi điểm, nhưng có Thiên Ngoại Phi Tiên gia trì, lúc hắn toàn lực sử dụng, kết hợp với đôi cánh rồng do Lục Dực Thủ Hộ Cự Long biến thành, tốc độ bộc phát ra còn nhanh hơn cả bản thể Lục Dực Thủ Hộ Cự Long.
Có điều, trạng thái bùng nổ tốc độ đó chỉ duy trì được trong thời gian rất ngắn, hoàn toàn không thể giữ vững trong thời gian dài.
Không phải Nguyên khí không đủ cung ứng, mà là cơ thể không chịu nổi gánh nặng như vậy. Cấp Sử Thi mà sử dụng Thần kỹ sẽ tạo thành gánh nặng cực lớn cho cơ thể.
Lần nữa cày Chúc Long, Chu Văn phát hiện mình đã ung dung hơn rất nhiều, tỷ lệ né tránh được Động Chúc Thị Giới cao hơn, không còn chật vật như trước nữa. Hắn nhẹ nhàng kiên trì được hơn ba tiếng, thậm chí có lần còn trụ được hơn bốn tiếng. Nếu không phải tinh thần của Chu Văn quá mệt mỏi, thời gian hắn kiên trì có thể còn lâu hơn.
Vấn đề hiện tại là, da của Chúc Long vừa dày vừa cứng, vượt xa sức tưởng tượng ban đầu của Chu Văn. Tử Đồng Cổ Kiếm của Ma Anh đã đâm lén nó rất nhiều lần, nhưng chung quy cũng chỉ như gãi ngứa, không thể tạo thành sát thương chí mạng.
Hơn nữa, Chúc Long còn có năng lực tự lành mạnh mẽ, vết thương trên người sẽ từ từ khép lại ngay trong trận chiến, tóm lại là rất khó tạo ra hiệu quả lớn.
Chu Văn cũng thử dùng Độc Long Chưởng đối phó Chúc Long, kết quả cũng không khá hơn là bao. Mặc dù lưu lại được chưởng ấn, nhưng không bao lâu sau, chưởng ấn tự động biến mất, không thể khiến độc tố lan tràn trên người Chúc Long.
— Làm thế nào mới giết được Chúc Long đây?
Cuối cùng cũng có thể chống lại Động Chúc Thị Giới của Chúc Long, nhưng lại không giết được nó, Chu Văn chỉ có thể tìm cách khác.
Nghĩ tới nghĩ lui, dường như các loại năng lực của hắn đều không đủ để giết chết Chúc Long.
— Trừ phi Ma Anh tấn thăng, có lẽ còn có hy vọng giết được Chúc Long. Nhưng Ma Anh cứ mãi không ăn không uống, chẳng biết phải làm cách nào để giúp nó tấn thăng nữa?
Trong khoảng thời gian này, Chu Văn đã lấy không ít thứ để dụ dỗ Ma Anh ăn, nhưng nó lại chẳng chịu ăn gì cả. Chu Văn sợ nó cứ thế này mà chết đói mất.
— Lần này khó mà trông cậy vào Ma Anh được rồi, hiện tại chỉ có thể chờ trái cây trên Tử Nhân Thụ và Bạo Quân Bỉ Mông thôi.
Chu Văn liếc nhìn Bạo Quân Bỉ Mông vẫn còn đang tiến hóa, cũng không biết khi nào mới xong, không khỏi có chút sầu não.
Trái cây trên Tử Nhân Thụ thì lớn lên từng ngày, có điều nhìn ngoại hình và dáng vẻ của nó, Chu Văn không khỏi liên tưởng đến một quả lựu đạn màu đen.
— Chắc là sắp chín rồi, không biết nó có thể rớt ra Trứng phối sủng gì. Nếu có được kỹ năng Sinh Mệnh Bạo Phá và Năng Lực Nguyền Rủa, có lẽ còn có khả năng đối phó Chúc Long.
Mặc dù Chu Văn nghĩ vậy, nhưng hắn cũng không đặt toàn bộ hy vọng vào Trứng phối sủng.
Không tiếp tục đến chiến trường Trác Lộc nữa, Chu Văn đi tới Đoán Đạo Thần Điện. Nơi đó có một cây Hoàng Kim Tam Xoa Kích, chắc chắn là một sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần Thoại. Nếu giết nó mà rớt ra trứng, khả năng cao sẽ là một Phối sủng dạng vũ khí.
Mặc dù Bá Kiếm rất mạnh, nhưng dù sao nó cũng chỉ là cấp Sử Thi. Chỉ dựa vào kỹ năng Không Gì Không Phá Được, nó chỉ có thể làm Chúc Long bị thương ngoài da, nếu không thì cũng chỉ như gãi ngứa cho nó mà thôi.
Chu Văn cảm thấy bản thân nên tìm một món vũ khí cấp Thần Thoại, như vậy khả năng chém giết Chúc Long sẽ cao hơn nhiều. Thế nên, hắn đã nhắm tới Hoàng Kim Tam Xoa Kích.
Trước đó, Hoàng Kim Tam Xoa Kích đã từng miểu sát nhân vật tí hon một lần, nhưng Chu Văn cảm thấy hẳn là phải có cách phá giải. Hiện tại hắn không còn cách nào khác, một bên chờ trái cây trên Tử Nhân Thụ chín và Bạo Quân Bỉ Mông tiến hóa xong, một bên nghĩ cách giết Hoàng Kim Tam Xoa Kích.
Lần nữa tiến vào Đoán Đạo Thần Điện, cánh cửa vừa mở ra, cây Hoàng Kim Tam Xoa Kích vẫn cắm trong lò lửa, được kim sắc hỏa diễm thiêu đốt, nhưng thân thể nó lại không hề có nửa điểm phản ứng.
Chu Văn vừa mới liếc mắt qua, đã thấy Hoàng Kim Tam Xoa Kích bắn ra kim quang chói lòa, dường như muốn biến toàn bộ đại điện thành một biển ánh sáng.
Lần trước, nhân vật tí hon chính là bị chiêu này miểu sát, ngay cả cơ hội né tránh cũng không có.
Nhưng lần này, Chu Văn đã mang theo Lục Dực Thủ Hộ Cự Long đã được cường hóa, triệu hồi ra chắn trước mặt.
Lục Dực Thủ Hộ Cự Long lập tức Thánh hóa, thân thể biến thành màu trắng, sáu chiếc cánh dang rộng, Thánh viêm trên người bùng cháy, long tức trong miệng phun ra, chặn đứng luồng kim quang.
Oành!
Lực lượng kinh khủng va chạm vào nhau, khiến cả đại điện rung chuyển.
Chu Văn đứng sau lưng Lục Dực Thủ Hộ Cự Long, thấy Hoàng Kim Tam Xoa Kích trong lò lửa bay ra, hóa thành một đạo kim quang, lao thẳng về phía Lục Dực Thủ Hộ Cự Long.
Cũng may tốc độ của nó không tính là quá nhanh, nhưng lại mang một khí thế duy ngã độc tôn. Sáu chiếc cánh sau lưng Lục Dực Thủ Hộ Cự Long hóa thành những lưỡi đao sắc bén, chém về phía Hoàng Kim Tam Xoa Kích đang lao tới giữa không trung.
Chỉ nghe tiếng "tạch tạch" vang lên không dứt, sáu chiếc cánh va chạm với Hoàng Kim Tam Xoa Kích, lại bị nó chém gãy.
— Lực phá hoại thật kinh người!
Chu Văn không những không sợ mà còn mừng rỡ, chỉ có lực phá hoại mạnh mẽ như vậy mới có thể giết chết Chúc Long.
Dưới sự chỉ huy của Chu Văn, Lục Dực Thủ Hộ Cự Long chiến đấu với Hoàng Kim Tam Xoa Kích, nhưng không va chạm chính diện với nó. Tốc độ của cây đinh ba không thể nhanh bằng Lục Dực Thủ Hộ Cự Long, mặc dù công kích bá đạo, nhưng vì Lục Dực Thủ Hộ Cự Long không muốn liều mạng, nên nó chẳng làm gì được.
Keng!
Lục Dực Thủ Hộ Cự Long nhìn chuẩn một cơ hội, hai chân trước đột nhiên vồ tới, đập Hoàng Kim Tam Xoa Kích xuống đất.
Kim quang trên thân Hoàng Kim Tam Xoa Kích bắn ra dữ dội, giãy giụa muốn thoát thân, nhưng lại bị Lục Dực Thủ Hộ Cự Long đè chặt, không tài nào thoát ra được.
Mặc dù lực phá hoại của nó rất mạnh, nhưng sức mạnh bản thân lại không thể so với Lục Dực Thủ Hộ Cự Long. Trong lúc nhất thời, hai sinh vật cấp Thần Thoại giằng co với nhau, một bên thì kim quang bùng nổ, một bên thì Thánh viêm phun trào, biến cả đại điện thành một đống phế tích.
Nhân vật tí hon đứng bên ngoài đại điện quan chiến, thấy Lục Dực Thủ Hộ Cự Long chiếm được chút thế thượng phong, Chu Văn lập tức cắn răng, để nhân vật tí hon cầm Bá Kiếm xông vào, vung kiếm chém về phía Hoàng Kim Tam Xoa Kích.
Vừa mới tiến vào đại điện, Thần Văn Trọng Giáp trên người nhân vật tí hon lập lòe không ổn định, chỉ nháy được vài cái đã vỡ tan. Cũng may nhân vật tí hon đã xông tới trước mặt Hoàng Kim Tam Xoa Kích, Bá Kiếm mang theo kiếm quang mãnh liệt, một kiếm chém xuống.
Coong!
Chỉ nghe một tiếng vang lớn, Hoàng Kim Tam Xoa Kích bị chém ra một vết nứt nhỏ.