- Cậu đã tự đến đây rồi, sao không tự mua cơm luôn đi?
Chu Văn đưa đồ ăn vừa mua trong quán cho Vương Lộc.
- Tớ thích thế đấy, không được à?
Vương Lộc nhận lấy đồ ăn, ngồi xuống ghế đá rồi bắt đầu ăn.
Chu Văn cũng ngồi xuống bên cạnh, lấy một chiếc bánh bao nhân thịt ra gặm.
- Chu Văn, tốt nghiệp xong cậu có dự định gì chưa? Với mối quan hệ của cậu và nhà họ An, chắc là vào thẳng Quân đoàn Lạc Nhật luôn nhỉ?
Vương Lộc vừa cắn bánh mì vừa hỏi Chu Văn.
- Không, tớ định về quê.
Chu Văn chưa bao giờ có ý định gia nhập Quân đoàn Lạc Nhật.
Cậu thật sự định sau khi tốt nghiệp sẽ về quê. Hắn đã thu thập được không ít phó bản, ngay cả phó bản ở Tây khu cũng có hai ba cái rồi.
Nhưng những khu vực dị thứ nguyên giống như Cổ Hoàng Thành thì lại rất hiếm. Sinh vật dị thứ nguyên mạnh nhất trong Cổ Hoàng Thành cũng chỉ ở cấp Truyền Kỳ, thoạt nhìn thì đây chỉ là một nơi có sinh vật dị thứ nguyên yếu ớt.
Thế nhưng, những vật phẩm thần bí như Thạch Đao, thứ không thể di chuyển trong game, lại cực kỳ hiếm gặp ở các khu vực dị thứ nguyên khác. Ngay cả một nơi khủng bố như Kỳ Sơn cũng chỉ có một chiếc hộp ngọc.
Chu Văn luôn cảm thấy Cổ Hoàng Thành không hề đơn giản như vậy, cho nên sau khi tốt nghiệp, hắn muốn trở về Quy Đức Phủ.
- Quê cậu ở Quy Đức Phủ à? Nơi đó làm gì có khu vực dị thứ nguyên nào nổi tiếng, cơ hội phát triển ít lắm.
Vương Lộc dừng lại một chút, nói như đùa:
- Hay là, cậu nghĩ thử xem, tốt nghiệp xong thì đến Đế Đô đi, tiện thể trả nợ dần cho tớ cũng được.
Vương Lộc đến từ Vương gia ở Đế Đô, không cùng một gia tộc với Vương gia ở Lạc Dương.
- Còn sớm mà, đến lúc đó rồi tính.
Chu Văn nghĩ thầm, thời gian đến lúc tốt nghiệp còn dài, biết đâu khi đó phong ấn của các khu vực dị thứ nguyên đã bị phá vỡ, lúc ấy muốn đi đâu cũng chẳng phải do hắn quyết định nữa. Chỉ có thể đi một bước xem một bước thôi.
- Vậy sau này nếu không có chỗ nào để đi thì nhớ đến Đế Đô tìm tớ nhé. Vương gia chúng tớ rất hoan nghênh nhân tài, mà chúng ta lại là bạn tốt, tớ chắc chắn sẽ chiếu cố cậu.
Vương Lộc cười nói.
- Được.
Chu Văn gật đầu đáp.
Cách đó không xa, có mấy sinh viên đang ngồi nghỉ ngơi trên bãi cỏ.
- Này, mấy ông nghe tin gì chưa? Có người phát hiện ra Mai Kim Địa ở Hạ Thành đấy!
- Mai Kim Địa là cái gì?
- Đến Mai Kim Địa mà cũng không biết à? Là nơi trong truyền thuyết đó, chỉ cần chôn một thỏi vàng xuống, qua một thời gian ngắn, một thỏi vàng sẽ biến thành hai thỏi.
- Xạo ke! Chuyện hoang đường như vậy chỉ có con nít với đàn bà tin thôi.
- Ai bảo không tin? Trước kia có Mai Kim Địa hay không thì tôi không biết, nhưng sau cơn bão dị thứ nguyên, đã có người thật sự phát hiện ra Mai Kim Địa, và chuyện này đã được chứng thực hẳn hoi. Người chứng thực chính là một danh nhân của Liên bang chúng ta đấy.
- Ai thế?
- Vị anh hùng của nhà họ Hạ ấy.
- Thật hay giả vậy, sao tôi chưa nghe nói bao giờ? Ông chém gió à?
- Chém gió cái gì? Là chuyện thật một trăm phần trăm. Lúc đó không chỉ có một vị anh hùng, nhưng chỉ có anh hùng nhà họ Hạ phát hiện ra, và cũng chỉ có ông ấy tin vào truyền thuyết Mai Kim Địa. Vì thế, chỉ mình ông ấy chôn đồ xuống, và kết quả là chỉ mình ông ấy có thu hoạch.
- Ông ấy chôn cái gì?
- Ông ấy chôn một thanh kiếm, sau này nó biến thành hai thanh. Mấy ông đoán xem đó là hai thanh kiếm nào? Tên của chúng, chắc chắn mấy ông đã nghe qua rồi.
- Không thể nào? Chẳng lẽ đó chính là cặp Song Long Kiếm lừng lẫy của nhà họ Hạ?
- Chính xác! Thứ mà anh hùng nhà họ Hạ chôn dưới Mai Kim Địa năm đó chính là một quả Trứng phối sủng của Long Huyết Kiếm. Kết quả là, khi ông ấy đào lên vào ngày hôm sau, quả Trứng phối sủng đó đã biến thành hai…
Mấy sinh viên trò chuyện vô cùng sôi nổi, cứ như thể chính mình đã tận mắt chứng kiến.
- Học trưởng, mọi người phát hiện Mai Kim Địa ở đâu vậy ạ?
Vương Lộc nghe một lúc, liền chạy tới hỏi thăm.
- Người khác hỏi thì anh chắc chắn không nói, nhưng thấy học muội xinh thế này, anh đây không ngại nói cho em biết đâu. Chỗ đó ở ngay trong Hạ Thành mà chúng ta hay đến thôi. Nhưng bây giờ em có đến đó cũng vô ích, nghe nói Mai Kim Địa chỉ có thể dùng để chôn một món đồ, chôn lần nữa sẽ không có tác dụng. Theo lời của một học trưởng đã phát hiện ra Mai Kim Địa, lúc anh ấy chém giết sinh vật dị thứ nguyên, đã vô tình làm rơi một viên kết tinh thứ nguyên vào một cái hố. Kết quả là khi đào lên, anh ấy lại thu được hai viên kết tinh thứ nguyên y hệt nhau…
Vị học trưởng kia thao thao bất tuyệt, kể lại mọi chuyện rõ ràng.
- Cảm ơn học trưởng.
Vương Lộc cảm ơn.
- Học muội đừng vội đi thế, có muốn anh dẫn em đến đó không?
Thấy Vương Lộc xinh đẹp, vị học trưởng kia nhiệt tình nói.
- Không cần đâu ạ, cảm ơn học trưởng.
Vương Lộc nói xong, quay lại ghế đá ngồi.
- Chiều nay nếu cậu rảnh thì đi xem với tớ đi, biết đâu lại có Mai Kim Địa thật thì sao?
Vương Lộc nói với Chu Văn.
- Không phải họ nói Mai Kim Địa chỉ dùng được một lần thôi à? Chúng ta đến đó làm gì nữa.
Chu Văn nói.
- Cứ đi xem thử thôi, chuyện chỉ dùng được một lần cũng chỉ là truyền thuyết, biết đâu vẫn còn dùng được thì sao?
Vương Lộc kéo Chu Văn đi về phía Hạ Thành.
Hạ Thành mà các sinh viên kia nhắc tới thực chất là một tòa cổ thành trong khu vực dị thứ nguyên. Mặc dù nơi đó có không ít sinh vật dị thứ nguyên, nhưng phần lớn đều là cấp Phàm Thai, mạnh nhất cũng chỉ là cấp Truyền Kỳ. Vì vậy, sinh viên bình thường thường đến đây để luyện tập săn giết sinh vật dị thứ nguyên, lúc nào cũng có không ít người.
Tuy nhiên, sinh vật dị thứ nguyên ở đây không rớt ra vật phẩm gì tốt, nên những sinh viên có chút thực lực đều không đến nơi này.
Vương Lộc và Chu Văn đến Hạ Thành, phát hiện có rất nhiều sinh viên đang lúi húi tìm kiếm thứ gì đó. Chắc chắn họ cũng đã nghe về truyền thuyết Mai Kim Địa nên đến đây thử vận may.
- Nhiều người đến tìm Mai Kim Địa thế này, dù có thật thì cũng sớm bị người ta dùng mất rồi. Chúng ta về thôi.
Chu Văn còn muốn dành thời gian nghiên cứu phương pháp ngưng tụ Mệnh Hồn của Tiểu Bàn Nhược Kinh, thật sự không muốn lãng phí thời gian vào những chuyện vô nghĩa này.
- Chưa chắc đâu, không thử sao biết không có cơ hội?
Vương Lộc đánh giá Chu Văn, rồi nhìn xuống chân hắn nói:
- Đưa giày của cậu cho tớ.
- Làm gì?
Chu Văn nghi ngờ hỏi.
- Cởi chiếc giày phải của cậu ra đưa tớ, chờ một lát là biết ngay.
Vương Lộc thúc giục.
Chu Văn cởi chiếc giày phải đưa cho cô. Vương Lộc cầm lấy chiếc giày, làm động tác như đang cầu nguyện, sau đó tung nó lên trời.
Chờ chiếc giày rơi xuống, Vương Lộc chỉ về hướng mũi giày chỉ, nói:
- Chúng ta đi về phía bên kia tìm.
- Cách này... được không đấy?
Chu Văn mang giày vào, đi theo Vương Lộc.
- Cứ thử xem sao?
Vương Lộc nói.
Hai người đi sâu vào bên trong Hạ Thành. Tòa cổ thành này thực sự quá cũ nát. Nơi đây có rất nhiều bức tường được xây bằng gạch mộc và gỗ, đã bị năm tháng mưa gió bào mòn trông lồi lõm, xiêu vẹo. Khắp nơi đều là cảnh hoang tàn đổ nát, nhìn thế nào cũng không giống một tòa cổ thành, mà trông như một ngôi làng bỏ hoang thì đúng hơn.
Đi được một lúc, chiếc bông tai của Vương Lộc bỗng rơi xuống đất, lọt thẳng vào một cái hố nhỏ chỉ lớn bằng nắm tay.
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch AI miễn phí