Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 544: CHƯƠNG 541: CÁI HỐ ĐẤT BÍ ẨN

- Để ta tìm thử.

Chu Văn ngồi xổm xuống, đưa tay vào trong hố đất mò mẫm.

Cái hố nằm sát vách tường đất, trông chỉ như một cái hang chuột bình thường. Vì nơi này không có sinh vật dị thứ nguyên mạnh mẽ nào nên Chu Văn cũng không dùng đến khuyên tai Đế Thính. Hố đất không sâu lắm, Chu Văn đưa tay vào tìm một lúc đã chạm tới đáy, rất nhanh liền phát hiện ra thứ gì đó. Hắn lôi vật đó ra, quả nhiên là chiếc khuyên tai Vương Lộc đánh rơi.

Có điều kỳ lạ là, vừa rồi Vương Lộc chỉ đánh rơi một chiếc khuyên tai, nhưng thứ Chu Văn lấy ra lại là hai chiếc giống hệt nhau.

Trong lòng Chu Văn có chút kinh ngạc, hắn nhìn bên tai còn lại của Vương Lộc vẫn còn một chiếc khuyên tai, không khỏi hỏi:

- Cậu làm rơi mấy chiếc khuyên tai?

- Một chiếc thôi.

Vương Lộc trả lời.

- Tại sao trong này lại có hai chiếc? Chẳng lẽ…

Chu Văn nhìn về phía cái hố đất, không thể tin nổi, nơi đó lại là Mai Kim Địa trong truyền thuyết.

Vương Lộc nhận lấy hai chiếc khuyên tai, nhìn kỹ một chút rồi nhanh chóng khẳng định:

- Hai chiếc khuyên tai này giống hệt nhau, trước đó ta không cẩn thận làm sứt một mảnh trên chiếc khuyên tai, mà cả hai chiếc này đều có vết sứt y hệt. Xem ra chúng ta thật sự tìm được Mai Kim Địa trong truyền thuyết rồi, mau lấy thứ gì đó ra thử xem.

Chu Văn có chút lưỡng lự. Vận may của Vương Lộc tốt nên mới có thể phát hiện ra Mai Kim Địa, còn vận may của hắn thì không tốt lắm, hơn nữa hắn lại cảm thấy Mai Kim Địa này có gì đó kỳ quái.

- Vất vả lắm mới tìm được Mai Kim Địa, cậu lại không muốn thử một chút sao?

Vương Lộc nghi ngờ hỏi Chu Văn.

Chu Văn vẫn chưa kịp trả lời thì đã thấy một bóng người lao đến. Người này vốn đang tìm kiếm Mai Kim Địa ở gần đó, nghe được cuộc nói chuyện của Chu Văn và Vương Lộc, không đợi hai người có phản ứng gì, hắn đã nhét thẳng một quả Trứng phối sủng vào hố.

- Này bạn học, cậu có hơi bất lịch sự quá không?

Chu Văn nhìn gã học sinh kia, nhíu mày.

- Đồ tốt dĩ nhiên cần chia sẻ với mọi người, tất cả đều là bạn học, hà tất phải so đo nhiều như vậy, cùng lắm thì lát nữa hai người dùng sau.

Người kia nói xong, ngẩng đầu lên.

- Là cậu?

Chu Văn và người kia bốn mắt nhìn nhau, lập tức đều nhận ra đối phương.

Người này tên là Lý Ngọc. Trước đó, khi Chu Văn đến khu chợ giao dịch của học viện Tịch Dương để bày sạp bán Trứng phối sủng, bên cạnh có hai quầy hàng cũng bán Trứng phối sủng của hai học sinh, một là Hoàng Cực, người còn lại chính là Lý Ngọc.

Khi đó Chu Văn vì Cổ Điển mà xảy ra chút mâu thuẫn nhỏ với Lý Ngọc, khiến hắn phải chịu thiệt thòi một phen, không ngờ hôm nay lại đụng phải hắn.

- Hóa ra là Chu Văn cậu, lần trước cậu hại tôi thê thảm, lần này cậu để tôi dùng Mai Kim Địa trước, coi như chúng ta huề nhé?

Lý Ngọc cười hì hì hỏi:

- Cái Mai Kim Địa này cần bao lâu mới được?

Chu Văn cũng lười so đo với hắn, trả lời:

- Vừa rồi chiếc khuyên tai rơi vào, một lát sau lấy ra đã thành hai chiếc rồi.

- Truyền thuyết phải chôn một đêm mới được, tôi còn đang buồn rầu vì phải đợi lâu như vậy, hóa ra nhanh vậy là được rồi à?

Lý Ngọc vừa nói, vừa thò tay vào trong hố đất.

Mò mẫm mấy lần, sắc mặt Lý Ngọc lập tức đại biến. Thân thể hắn đang ngồi xổm bỗng khuỵu xuống, mặt gần như dí sát vào miệng hố, hơn nửa cánh tay đã chui tọt vào trong, sờ tới sờ lui.

- Trứng… Trứng phối sủng của tôi đâu rồi?

Vẻ mặt Lý Ngọc cực kỳ khó coi, hắn mò mẫm trong hố đất nhiều lần nhưng lại không phát hiện ra bất cứ thứ gì.

- Không có thật à?

Chu Văn dùng Đế Thính, kiểm tra âm thanh trong hố đất.

Cái hố không sâu lắm nên hắn nhanh chóng nghe được toàn bộ bên trong.

Đây là một cái hố nhỏ sâu chừng bốn mươi centimet, bên trong không có nhánh rẽ, cũng không có quả Trứng phối sủng nào.

- Không thể nào? Rõ ràng tôi đã bỏ vào, tại sao bên trong lại không còn gì?

Lý Ngọc vội vàng thò tay vào mò mẫm lần nữa, nhưng bên trong vốn không có gì cả, hắn đương nhiên không thể mò ra được.

Chu Văn cũng cảm thấy kỳ quái, vừa rồi hắn tận mắt thấy Lý Ngọc bỏ Trứng phối sủng vào, tại sao bây giờ lại biến mất rồi?

- Có phải hai người cố ý chơi tôi không? Quả Trứng phối sủng đó là hàng của công ty, không phải của tôi, hai người đừng đùa nữa, trả lại cho tôi đi. Tôi biết vừa rồi mình sai rồi, tôi xin nhận lỗi, được chưa?

Lý Ngọc cuống cả lên, hắn thực sự không tìm thấy nên đành đứng dậy, vội vàng chắp tay về phía Chu Văn và Vương Lộc.

- Cậu đừng có nói bậy, chúng tôi không lấy Trứng phối sủng của cậu. Là do cậu tự ý bỏ vào đó, còn trách ai được nữa?

Vương Lộc bĩu môi nói.

Lý Ngọc đúng là kẻ câm ăn thuốc đắng, có khổ mà không nói được. Hắn cũng biết thân phận của Chu Văn và Vương Lộc không tầm thường nên không dám làm ầm lên với họ.

- Vương Lộc, cho tôi một chiếc khuyên tai.

Chu Văn đưa tay ra trước mặt Vương Lộc.

Vương Lộc đưa cho Chu Văn một chiếc khuyên tai. Chu Văn ném nó vào trong hố, sau đó dùng Đế Thính nghe ngóng, kết quả không thấy phản ứng gì, đây chỉ là một cái hố đất bình thường.

Hắn đưa tay vào mò, phát hiện bên trong vẫn chỉ có một chiếc khuyên tai.

- Quả nhiên có chút kỳ quái.

Chu Văn nhìn chiếc khuyên tai trong tay, nhíu mày nói.

- Vừa rồi cái hố này có thể nhân đôi khuyên tai của ta, tại sao đột nhiên lại không được nữa, quả thật có chút kỳ quái.

Vương Lộc cũng nói.

Chu Văn khẽ lắc đầu:

- Tôi không phải muốn nói cái này. Tin tức truyền ra là bởi có người phát hiện Mai Kim Địa, nói cách khác, người kia đã sử dụng Mai Kim Địa, biết được hiệu quả của nó thì mới có thể đem tin tức này truyền ra ngoài. Nhưng nếu hắn đã sử dụng Mai Kim Địa, và nếu nó quả thật hữu hiệu như vậy, tại sao hắn không tiếp tục sử dụng mà lại đem tin tức quan trọng này truyền ra ngoài?

- Cậu nói có lý. Nếu hắn đã đem tin tức truyền ra ngoài, vậy khẳng định Mai Kim Địa đã vô dụng, hoặc Mai Kim Địa kia có vấn đề…

Lý Ngọc cũng phản ứng lại, đấm ngực dậm chân, hối hận vì bản thân đã không nghĩ đến bước này, lại còn cầm Trứng phối sủng cấp Sử Thi của công ty bỏ vào, thật sự là tham thì thâm.

- Vừa rồi khuyên tai của ta rõ ràng được nhân đôi, mà Trứng phối sủng của hắn thì lại biến mất, chẳng phải điều đó có nghĩa là Mai Kim Địa là thật, và nó thực sự có hiệu quả, có điều nó không áp dụng với Trứng phối sủng sao?

Vương Lộc nhìn cái hố nói.

- Còn cách nào lấy lại Trứng phối sủng của tôi không?

Lý Ngọc như vớ được cọng cỏ cứu mạng, nhìn về phía Vương Lộc hỏi.

- Cái này thì tôi không biết, cậu thử lại lần nữa xem sao?

Vương Lộc lắc đầu nói.

Lý Ngọc cũng không còn cách nào khác, đành quỳ bên cạnh hố đất, bỏ một vài vật linh tinh vào, một lát sau lại lấy ra, nhưng tất cả đều không có tác dụng gì, đồ vật vẫn y nguyên như cũ, không hơn không kém.

Điều này hoàn toàn nằm trong dự liệu của Chu Văn, đây căn bản chỉ là một cái hố đất bình thường. Hắn đã nghe ngóng rất lâu, khu vực xung quanh cái hố không có gì đặc biệt, đến một chút gợn sóng năng lượng cũng không có.

- Vương Lộc, cậu có thể tìm lại lần nữa không?

Chu Văn nhìn về phía Vương Lộc hỏi.

- Được, có điều hôm nay chỉ có thể làm một lần cuối cùng. Cởi giày của cậu ra đưa cho tôi.

Vương Lộc nói.

- Dùng thứ khác thay thế được không?

Chu Văn đành phải cởi giày đưa cho Vương Lộc.

- Không được.

Vương Lộc nhận lấy chiếc giày, trực tiếp ném lên không trung.

Chiếc giày rơi xuống, lần này lại chỉ về một hướng khác, không phải vị trí của cái hố ban nãy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!