Khi hai người tiến về phía trước, Chu Văn vận dụng năng lực Đế Thính đến cực hạn, không ngừng quét mọi động tĩnh xung quanh.
Đi được một lát, Chu Văn phát hiện một nơi kỳ lạ. Ngay dưới bức tường đất có một chỗ mà Đế Thính không thể nghe thấy gì, dường như có thứ gì đó ngăn cách, khiến cậu không thể nghe được bất kỳ âm thanh nào.
Mà hướng đi của Chu Văn và Vương Lộc lại chính là nơi kỳ lạ đó.
Chu Văn nhìn kỹ lại, chỉ thấy dưới tường đất có một cái hố, trông không khác gì những cái hố lúc trước. Có điều, cái hố này rõ ràng không tầm thường, ngay cả Đế Thính cũng không nghe được bên trong có gì.
Chu Văn nháy mắt với Vương Lộc, rồi liếc về phía cái hố. Vương Lộc nhìn theo, nhưng nàng không phát hiện ra vấn đề gì, chỉ cảm thấy cái hố này rất giống những cái hố ban nãy.
- Cái hố này không phải là Mai Kim Địa trong truyền thuyết đấy chứ? Hay là chúng ta ném thứ gì vào thử xem sao?
Chu Văn cố tình nói lớn với Vương Lộc.
Chu Văn luôn cảm thấy cái Mai Kim Địa này có vấn đề. Nó không chỉ biết di chuyển, mà còn nuốt chửng cả Trứng phối sủng của Lý Huyền. Thế nhưng thứ nó sao chép ra lại là đồ vật giá trị thấp, nghĩ kiểu gì cũng thấy không ổn.
- Nhỡ đâu thứ bỏ vào lại giống quả Trứng phối sủng kia, biến mất tăm thì sao?
Vương Lộc rất ăn ý đáp lời.
- Không sao, cứ thử trước đã. Tôi nhớ cô còn một quả Trứng phối sủng cấp Thần Thoại đúng không? Giờ cứ thử ném một quả Trứng phối sủng không quan trọng hoặc món đồ nào đó vào trước. Nếu không có vấn đề gì thì hẵng bỏ Trứng Thần Thoại vào.
Chu Văn vừa nói vừa nháy mắt với Vương Lộc.
- Được.
Vương Lộc hiểu ý, thò tay vào túi lấy ra một vật rồi bỏ vào trong hố đất.
Chu Văn vẫn luôn quan sát cái hố. Sau khi Vương Lộc thả đồ vật vào, bên trong hố lập tức xuất hiện những gợn sóng năng lượng kỳ lạ. Đáng tiếc, Chu Văn chỉ có thể cảm nhận được chứ không nghe được chuyện gì đang xảy ra bên trong.
Tuy nhiên, Chu Văn cảm thấy bên trong hố đất có một sự tồn tại không tầm thường. Nếu có thể khóa chặt nó thì không sợ nó chạy mất, Chu Văn không tin nó nhanh hơn được đao của mình.
Một lát sau, những gợn sóng năng lượng bên trong hố đất dần dần ngừng lại, nhưng cái hố vẫn bị một lực lượng che giấu bao phủ, Chu Văn vẫn không nghe được tình hình bên trong.
Chu Văn nháy mắt với Vương Lộc, lúc này Vương Lộc mới ngồi xổm xuống, vừa đưa tay vào trong hố vừa nói:
- Không biết đây có phải Mai Kim Địa thật không đây?
Trong lúc nói chuyện, Vương Lộc đã lấy đồ vật trong hố đất ra. Thứ nàng bỏ vào trước đó, Chu Văn thấy là một thanh tiểu đao.
Bây giờ Vương Lộc lấy ra lại là hai thanh tiểu đao.
- Oa, một thanh đao biến thành hai thanh, nơi này đúng là Mai Kim Địa thật rồi!
Chu Văn đưa tay nhận lấy một thanh tiểu đao. Hình dáng thanh tiểu đao này có chút kỳ quái, thân đao tựa như cánh bướm lan, vỏ đao cũng vậy, hẳn là được làm từ Nguyên Kim, xem ra tay nghề chế tác cũng không tệ.
Chu Văn rút tiểu đao ra khỏi vỏ, Vương Lộc cũng rút thanh tiểu đao trong tay mình. Cả hai thanh đao đều tỏa ra hào quang sắc bén, khiến người ta cảm thấy lông tơ dựng đứng, trông giống hệt nhau như đúc.
Chu Văn vừa nhìn đã biết đây là một thanh đao tốt, hơn nữa còn không phải loại bình thường.
- Đúng vậy, nơi này đúng là Mai Kim Địa rồi, chúng ta mau bỏ Trứng phối sủng cấp Thần Thoại vào đi.
Vương Lộc vừa nói vừa nháy mắt, sau đó nhìn thanh tiểu đao trong tay Chu Văn.
- Tốt, mau đưa Trứng Thần Thoại vào đi, nếu được hai quả, đến lúc đó cô một quả tôi một quả…
Chu Văn nói xong, dường như nghĩ tới điều gì, đột nhiên đổi giọng:
- Vẫn nên thử lại một lần nữa cho chắc. Lần trước bỏ Trứng phối sủng vào lần thứ hai thì nó biến mất tăm. Để phòng hờ, chúng ta nên thử thêm lần nữa.
Nói xong, Chu Văn đem thanh tiểu đao bỏ lại vào trong hố, rồi tiếp tục theo dõi động tĩnh bên trong.
Những gợn sóng năng lượng kỳ lạ lại chuyển động, nhưng lần này, Chu Văn cảm nhận rõ ràng rằng chúng đã yếu đi rất nhiều, không chỉ yếu đi mà còn cực kỳ không ổn định.
Dần dần, Chu Văn phát hiện nơi mà Đế Thính vốn hoàn toàn không nghe được gì, giờ lại loáng thoáng nghe được một chút động tĩnh, giống như có thứ gì đó đang di chuyển bên trong.
Lần này, thời gian gợn sóng năng lượng xuất hiện rõ ràng lâu hơn lần trước. Một lát sau, luồng năng lượng kỳ lạ bên trong hố đất lại yếu đi nhiều, Chu Văn đã có thể nghe được đại khái tình hình bên trong.
Chu Văn phát hiện, bên trong hố đất có một con thú nhỏ. Cậu không biết nó là con gì, cảm giác hơi giống sóc nhưng lại không hoàn toàn, nói là chuột thì lại xinh hơn chuột rất nhiều. Thân hình nó dài nhỏ, đôi mắt to láu lỉnh, cái đuôi khá lớn, cứ lúc lắc qua lại.
- Tên nhóc này là chồn à? Nhưng chồn đâu thể sống trong tường đất được, phải ở trong núi rừng mới đúng chứ?
Chu Văn chưa từng thấy chồn, nhưng càng nghĩ càng thấy khả năng này rất cao.
Lúc này, con thú nhỏ đang dùng móng vuốt ôm chặt thanh tiểu đao, hai mắt nó trợn lớn, sáng như hai cái bóng đèn nhỏ, nhìn chằm chằm vào hư không. Theo ánh sáng trong mắt nó, một luồng sáng kỳ dị bắn ra, giống như máy in 3D trong phim khoa học viễn tưởng, luồng sáng đó đang in một bản sao của thanh tiểu đao giữa không trung.
Mặc dù Đế Thính không thể nghe được quỹ đạo của dòng photon, nhưng lại có thể cảm nhận được những gợn sóng năng lượng bắn ra từ mắt nó, rồi dần dần tạo thành một thanh tiểu đao khác.
Phần lưỡi đao đã hoàn thành, nhưng chuôi đao vẫn còn thiếu một chút. Con thú nhỏ dường như không đủ Nguyên khí, gợn sóng ánh sáng trong mắt nó lúc ẩn lúc hiện, tựa như có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Con thú nhỏ cắn răng, lông toàn thân dựng đứng, cố hết sức bắn ra từng đạo tia sáng, cuối cùng cũng hoàn thành nốt phần còn lại của thanh tiểu đao.
Coong!
Thanh tiểu đao vừa được tạo ra rơi xuống đất, cùng với thanh tiểu đao trong móng vuốt nó được đặt xuống, hai thanh giống hệt nhau.
Còn con thú nhỏ thì mệt lả, nằm bẹp trong hố, lè lưỡi thở hổn hển, trông có vẻ đã tiêu hao cực kỳ nghiêm trọng.
- Chắc là được rồi nhỉ?
Chu Văn lẩm bẩm một tiếng, sau đó liền đưa tay vào trong hố.
Con thú nhỏ lập tức bật dậy, kéo lê thân thể mệt mỏi lùi về phía sau.
Chu Văn lấy cả hai thanh tiểu đao ra, còn rút khỏi vỏ để so sánh, quả nhiên giống nhau như đúc, không có nửa điểm khác biệt.
- Giống hệt nhau thật này, mau đưa Trứng Thần Thoại vào đi.
Lúc Chu Văn nói chuyện, cậu để ý thấy con thú nhỏ trong hố hai mắt sáng rực, tai vểnh lên, vẻ mặt hưng phấn đầy mong đợi.
- Trứng Thần Thoại không phải ở chỗ cậu sao?
Vương Lộc vờ hỏi lại.
- Đâu có, tôi tưởng cô mang theo chứ, cô không mang đến à?
Chu Văn giả vờ kinh ngạc.
- Không có, tôi cứ tưởng cậu mang theo. Vậy giờ làm sao?
Vương Lộc hỏi.
- Vậy lần sau chúng ta lại đến.
Chu Văn nói xong liền xoay người bỏ đi, Vương Lộc cũng đi theo.
Con thú nhỏ dưới đất lập tức ngớ người, nó đơ ra mất một giây, rồi đột nhiên thét lên một tiếng chói tai, chui ra khỏi hố đất.